Truyện Ta cắm sừng đại tướng quân rồi!

Truyện Ta cắm sừng đại tướng quân rồi!

Truyện Ta cắm sừng đại tướng quân rồi! – Yokopod

Truyện Ta cắm sừng đại tướng quân rồi!

Thể loại: Cổ Đại, Ngôn Tình cổ trang, Hài Hước

Nguồn: Zhihu

[Văn án]

Ta thủ tiết 3 năm, tướng quân xuất chinh không chết, trở về lại muốn bỏ ta.

Ta rơi vào trầm tư.

Hắn có thể tìm được một tiểu Bạch hoa yếu đuối đáng thương, ta cũng có thể tìm được thư sinh tuấn tú cơ bắp cuồn cuộn.

Ta còn muốn dọn sạch Hầu phủ!

Ba năm sau, quả nhiên tướng quân gửi về một phong thư bỏ vợ.

Ta chuẩn bị dẫn theo thư sinh và hài tử một tuổi của ta về Hầu phủ, tức chết hắn.

Nhưng, thư sinh nhìn xem bảng hiệu, lại nhìn ta, cũng đắm chìm trong suy tư…

Đề cử: Thừa Tướng Ốm Yếu Của Ta

(Giới thiệu: Sau khi lên làm nữ đế, ta giam cầm Thừa tướng ốm yếu, xinh đẹp Phong Tễ Nguyệt.

Sự cấm dục lạnh lùng của hắn bị ta từng chút một phá vỡ nhưng hắn lại trốn không thoát bởi quyền thế của ta.

Cho đến khi hoàng thành bị phản quân công phá, ta thấy hắn cầm thanh kiếm, đi vào lòng quân giết địch, không ai cản nổi.

Sau khi phản quân bị tiêu diệt, hắn lại trở về lồng vàng, đeo xiềng xích, cầm khăn tay giả vờ ho ra máu.)

Chương 1:

Vận mệnh thật khó đoán….

Ta từ nhỏ đã số khổ.

Mẹ ruột chết sớm, cha đẻ thành cha dượng, trưởng thành trong sự giày vò.

Cuối cùng cũng được Ninh Dương Hầu phủ để mắt tới, muốn cưới ta, một tiểu thư quan ngũ phẩm làm phu nhân.

Đang lúc ta sắp sửa được hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý, ngẩng cao đầu thì vị hôn phu xuất chinh một năm, chết!

Ta mặc áo cưới tự thêu, một lòng chung thủy muốn gả cho một cái bài vị, làm cảm động hương thân phụ lão khắp kinh thành.

Mọi người đều khen ta trinh liệt.

Nhưng ta không còn cách nào khác.

Một là, vị hôn phu đã chết, ta dù không đến Hầu phủ thì cũng mang tiếng khắc phu, khó mà gả đi.

Hai là, Hầu phủ núi vàng núi bạc, giàu chảy mỡ, mà Hầu gia lão phu nhân khó có con, chỉ có thế tử độc đinh, hắn chết rồi, ta đến giúp hắn hưởng phú quý, đó cũng là vợ chồng một thể.

Ta thủ tiết một năm ở Hầu phủ.

Sống tốt hơn gấp trăm lần so với thời còn là khuê nữ.

Quần áo lụa là gấm vóc.

Lão Hầu gia và phu nhân đối xử với ta như con gái ruột, còn giao quyền quản lý cho ta.

Bọn họ nói để ta chờ thêm một chút, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

Biết đâu thế tử sẽ trở về.

Trong lòng ta chẳng có cảm giác gì, ta lại chưa từng gặp hắn, nói thật, hắn vì bách tính mà chiến tử, ta kính hắn là một trang nam tử hán.

Nhưng nếu hắn thực sự trở về, cuộc sống của ta chưa chắc đã tốt như bây giờ.

Hơn nữa, ta thấy, làm gì có chuyện chết đi sống lại.

Vậy chắc chắn là không thể.

Cho nên ngày tháng tốt đẹp của ta vẫn còn ở phía sau đâu.

Nhưng, ta bị thương hàn, sau một trận sốt cao, ta mơ một giấc mơ.

Trong mơ, thế tử thực sự trở về, còn đưa cho ta một phong thư bỏ vợ.

Nói hắn đã có chân ái, nhất định phải cưới nữ tử kia làm vợ.

Chỉ có thể xin lỗi ta, hắn còn nói có thể bồi thường cho ta bất cứ thứ gì của Hầu phủ.

Giấc mơ này rất chân thực, ta không thể nghi ngờ là giả.

Ta đến chùa Pháp Hoa đưa đồ cho cha mẹ chồng, tiện thể tìm đại sư tính một quẻ.

Từ khi có tin thế tử tử trận ở biên quan, cha mẹ chồng đau buồn quá độ, sau đó lại đến chùa Pháp Hoa, ngày ngày thắp hương niệm Phật cho con trai, cầu mong thế tử bình an.

Ta tìm đại sư bói xem thế tử có chết không.

Đại sư nói quẻ tượng là liễu ám hoa minh hựu nhất thôn.

Ta đắm chìm trong suy tư.

Nhân sinh của ta thật sự là khó khăn trắc trở.

Luôn tưởng rằng ngày tháng tốt đẹp đã đến, kết quả lại chỉ là mộng tưởng hão huyền.

Nhưng, một kẻ xui xẻo như ta cũng có một ưu điểm, đó là kiên cường bất khuất.

Ta có thể sống sót dưới tay mẹ kế độc ác, còn có thể gả vào nhà quyền quý như Hầu phủ, lẽ nào ta là một quả hồng mềm?

Hừ.

Hai năm nữa, thế tử định đội cho ta một chiếc mũ xanh sao?

Ta sẽ trở thành người phụ nữ đáng thương nhất kinh thành sao?

Ha.

Chương 2:

Ta đang cười lạnh thì xe ngựa đột nhiên dừng lại.

Nha hoàn Tiểu Nha vén rèm nhìn, lập tức đóng lại, hoảng hốt nói: “Tiểu thư, có cướp!”

Đây là quan đạo, sao lại có cướp?

Ra ngoài chỉ mang theo hai gia đinh, một Tiểu Nha, một phu xe.

Bọn cướp thì có sáu người.

Thật là xui xẻo, ta sẽ không thể sống đến ngày bị toàn kinh thành chế giễu chứ?

Ta vội vàng chạy trốn, ngoảnh đầu nhìn lại, trời ơi, hai gia đinh đều bị đám cướp cắt cổ.

Máu tươi phun ra, nhìn khiến ta một trận choáng váng.

Phu xe cũng bị thương nặng, ngã xuống đất, trông có vẻ không sống được bao lâu.

Tiểu Nha theo ta, loạng choạng chạy trốn.

Nhìn thấy đường cùng, chỉ còn cách nhảy xuống vực.

Ta tức giận nói: “Ta là thiếu phu nhân của Ninh Dương Hầu phủ! Các ngươi cũng dám cướp, chán sống rồi sao?”

Đám người đó cười ha hả, nói: “Ta quản ngươi là ai! Đã làm nghề này, chúng ta không nghĩ đến chuyện sống! Chỉ muốn hôm nay có rượu hôm nay say! Mỹ nhân, lại đây, chúng ta đối xử với ngươi dịu dàng chút!”

Là nhảy xuống vực kết liễu cuộc đời, bảo toàn sự trong sạch của mình?

Hay là trước tiên cứ dây dưa với đám người này, dù mất đi sự trong sạch nhưng ít nhất vẫn còn một tia hy vọng?

Ta đang lo lắng thì ba mũi tên bay tới, trực tiếp bắn xuyên qua cổ ba tên cướp.

Mấy tên cướp khác xoay người lại nhìn.

Một nam nhân cao lớn mặc vải gai thô bước ra, trên tay còn cầm cung tên đã hết tên.

Vài tên cướp còn lại cầm đao tiếp tục xông lên.

Ta chưa từng thấy người nào thực sự biết võ công.

Nam nhân này lại cầm một thanh loan đao, đánh ngã cả ba tên cướp cầm ba thanh đao lớn xuống đất…

Hắn thành thạo dùng dây trói ba tên cướp còn sống nhưng bị thương nặng lại.

Ba tên cướp còn lại, hắn dò hơi thở, sau đó rút ba mũi tên ra, lau vết máu trên người tên cướp, bình tĩnh bỏ tên vào ống tên của mình.

Toàn bộ quá trình mây trôi nước chảy, giết người không chớp mắt.

Lại lạnh lùng khiến người ta kinh hãi.

Lúc này, hắn như không mặc vải thô gai, mà là một bộ chiến bào…

Quan binh nhanh chóng đến.

Một người khác thấp bé gầy yếu dẫn quan binh đến, quen biết hắn.

Hắn nói vài câu với quan binh, quan binh rõ ràng rất kính trọng hắn, còn chắp tay hành lễ với hắn.

Thấy hắn sắp đi, ta vội gọi hắn lại: “Đại hiệp, ơn cứu mạng chưa kịp báo đáp, xin để lại tên họ.”

Hắn hơi dừng bước: “Phu nhân không cần khách khí, chỉ là tiện tay mà thôi.”

Tiểu Nha cùng quan binh thương lượng.

Ta vốn định đuổi theo, kết quả người đã biến mất trong rừng.

Chuyện này khiến ta vô cùng rung động.

Lần đầu tiên gặp phải chuyện nguy hiểm như vậy, trong lòng ta vô cùng sợ hãi và khủng hoảng.

Nhưng, hình bóng người nam nhân kia đã in sâu vào trong đầu ta.

Trên đời này lại có người bình tĩnh đến vậy, gi.ết người không chớp mắt.

Hơn nữa hắn làm gì cũng có một loại cảm giác lạnh nhạt.

Quả thực quá mê người.

Hơn nữa, hắn còn cứu ta.

Theo như bên trong thoại bản, ta hẳn nên lấy thân báo đáp.

Nhưng ta không biết hắn ở đâu!

Ngày đó không nên để hắn đi.

Ta ngày ngày nhớ hắn, kết quả nửa tháng sau, liền đụng phải.

Hôm đó ta đi xem cửa hàng của Hầu phủ, còn có cửa hàng của ta.

Sau đó liền thấy hắn vừa vào tiệm bán thuốc.

Trên tay hắn cầm hẳn là nhân sâm các loại.

Ta kinh ngạc.

Lập tức đợi ở cửa tiệm thuốc.

May mà ta ra ngoài đã thay trang phục nam.

Ta chặn hắn lại, hắn thấy ta thì ngẩn người.

Sau đó hiển nhiên nhớ ra ta là ai.

Nhưng hắn không muốn để ý đến ta.

Mấy ngày nay, ta ngày nào cũng hối hận, hôm đó không hỏi rõ hắn ở đâu.

Cảm thấy chuyện hối hận nhất đời này, chính là để hắn đi.

Cho nên lần này ta mặt dày mày dạn đi theo hắn.

Tiểu Nha luôn kêu ta mau về.

Nhưng ta không lay chuyển.

Dù sao thế tử sẽ sống lại trở về, còn mang theo một người nữ nhân về để bỏ ta.

Hắn làm mùng một.

Ta làm mười lăm.

Ta cũng muốn trong hai năm này, chọn cho mình chọn một nhà khác.

Ta còn muốn dọn sạch Hầu phủ… ít nhất cũng phải dọn một nửa.

Hắn đi đến một ngõ nhỏ, đột nhiên dừng bước, ta vội vàng đi theo hỏi: “Sao không đi nữa? Có phải là muốn kết giao hằng hữu cùng ta không?”

Hắn lập tức đẩy ta vào tường, chỉ cần một tay là có thể khóa cổ ta, cau mày nói: “Ngươi theo ta làm gì? Ta không phải người tốt!”

“Ngươi là người tốt!” Ta khẳng định nói: “Ngươi không phải người tốt, có thể cứu ta sao? Ngươi không phải người tốt, có thể không cần thi ân cầu báo sao? Ân nhân, ta nhất định phải báo đáp ngươi. Ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp, ta muốn gả cho ngươi!”

Hắn trợn to mắt, lùi lại một bước, đánh giá ta từ trên xuống dưới: “Ta nhớ không nhầm thì, lần trước ngươi chải búi tóc của phụ nhân, hẳn là đã thành hôn rồi chứ?”

“Ta chưa thành hôn, vị hôn phu của ta chết rồi, cha mẹ ta liền đưa ta đến nhà chồng thủ tiết, bọn họ nói, ta thủ thêm hai năm nữa, sẽ trả tự do cho ta.”

“Ta vẫn còn trong sạch. Thật.”

Nói xong câu này, ta cảm thấy mặt nóng bừng.

Trong nháy mắt cảm thấy mình từ thiếu phụ biến thành thiếu nữ.

Còn biết ngượng ngùng.

Ta chờ mong nhìn hắn.

Hắn nhìn ta một lúc lâu, nói: “Ta không có tiền.”

“Ta có! Ta nuôi ngươi!”

“Ta… ta không phải người tốt.”

“Ta không để ý!”

Hắn có chút tức giận và cạn lời.

Chỉ có thể cúi đầu đi về phía trước.

Ta vội vàng đuổi theo.

Tiểu Nha đã ngây ngốc.

Nhưng vẫn đi theo chúng ta.

Ta cảm thấy tâm trạng cực kỳ tốt.

Ta đúng là một nữ tử kiên cường có thể nắm giữ vận mệnh của mình!

Trong ngõ này đều là những nhà nghèo khổ.

Hắn đi đến nhà cuối cùng, sau đó mở cửa.

Trước khi vào nhà, hắn nhíu mày nhìn ta.

Ta cúi người, trực tiếp chui từ dưới cánh tay hắn vào.

Hắn có chút bất đắc dĩ.

Vào cửa, quả nhiên là một nơi rất nghèo.

Hai gian nhà rách nát, bất quá nhìn vẫn tương đối sạch sẽ.

Hắn nói: “Nhà ta thật sự rất nghèo. Ta thấy ngươi là kim chi ngọc diệp, sao có thể theo ta chịu khổ.”

Ta tự mình ngồi lên một cái ghế đẩu, nâng mặt, cười tủm tỉm nhìn hắn: “Ta sẽ không thấy khổ, ngươi là người tốt, cũng có sức lực, làm gì cũng có thể sống được. Hơn nữa ta có tiền, ta cũng có thể nuôi ngươi.”

Chương 3:

Hắn ngồi trên ghế bên cạnh giếng, nhìn ta, lại nhìn trời.

Một lúc lâu, hắn hỏi: “Hai năm sau ngươi có thể tự do không?”

Ta vội vàng gật đầu.

Ngay sau đó lại thẹn thùng nói: “Phải vất vả ngươi chờ ta hai năm.”

Hắn giống như là chấp nhận.

Sau đó bụng ta liền kêu ùng ục, hắn đứng dậy đi về phía bếp.

Có thể thấy, bên trong củi lửa khá nhiều.

Tiểu Nha vội vàng chạy tới: “Tiểu thư, người điên rồi sao? Người là thiếu phu nhân của Ninh Dương Hầu phủ, sao có thể cùng một hương dã thôn phu… như vậy chứ!”

Ta thở dài, đồ ngốc, ta không làm hại người, người tất làm hại ta.

Mọi người làm hại lẫn nhau, thế giới này mới có thể đạt đến một loại cân bằng.

Không lâu sau, hắn bưng ra ba bát mì.

Trong đó một bát có một quả trứng gà vàng óng ánh, nhìn đặc biệt ngon miệng.

Chúng ta ăn trên một cái bàn thấp.

Hắn rất ít nói.

Hắn nói hắn tên Lý Nhị, quê quán ở biên quan, sau khi lão cha mất, hắn theo đội tiêu sư đến kinh thành, muốn kiếm miếng cơm ăn.

Giọng nói của hắn nghe rất êm tai.

Ninh Dương Hầu phủ tương đương với việc ta một người đương gia.

Bởi vì cha mẹ chồng đều đi ở chùa trên núi.

Mà ta, đến Hầu phủ một năm, trong ngoài Hầu phủ, đều đã bị ta nắm giữ.

Cho nên ta thường bận xong việc trong phủ, liền chạy đi tìm Lý Nhị.

Tất nhiên là mặc trang phục nam.

Có lúc hắn đi săn trong núi.

Hôm đó vừa vặn cứu ta, chính là vì lúc đi săn, vừa vặn gặp được.

Hắn đi đâu, ta đi đó.

Bởi vì ta thật sự rất thích hắn.

Loại thích này, khó có thể dùng ngôn ngữ để miêu tả.

Giống như loại vốn tưởng rằng chỉ là đồng cỏ xanh trên hoang dã, kết quả quanh co khúc khuỷu, nơi đó hoa tươi nở rộ, gió nhẹ thổi qua.

Hắn chính là hoa tươi trên vùng cỏ hoang dã trong cuộc đời ta.

Đi theo Lý Nhị cũng rất thú vị.

Ta học được bắn cung.

Ta còn học được chút võ phòng thân, đương nhiên, phải thừa lúc người khác không chú ý mới có thể có tác dụng.

Đi theo hắn chạy hai tháng trong núi rừng, sức lực của ta rõ ràng lớn hơn, từ lúc bắt đầu thở hồng hộc, cầu xin hắn cõng ta đi, đến sau này đã có thể dễ dàng lên xuống núi, chỉ là có thở dốc mà thôi.

Lý Nhị săn được rất nhiều con mồi.

Hắn bán tất cả những con mồi đó.

Thịt và lông có thể bán riêng kiếm tiền.

Hắn vừa đi săn, vừa đào thảo dược bán kiếm tiền.

Mỗi lần ta đều đeo một cái gùi, cùng hắn làm việc.

Tiểu Nha của ta là từ lúc ta ở khuê phòng đã đi theo ta.

Nàng đặc biệt không thể lý giải.

Dù sao thì lý niệm cuộc sống trước kia của ta chính là theo đuổi phú quý.

Ta cũng không biết nên miêu tả thế nào.

Có thể có một loại người có ma lực, khiến người ta đi theo hắn làm gì, cũng không cảm thấy vất vả.

Ngược lại còn khá vui vẻ.

Mỗi lần chúng ta trở về lúc chạng vạng tối, hắn sẽ làm hai món nóng, hoặc một bát mì, sau đó ta ăn xong, hắn đưa ta về.

Ta ở ngay cạnh hậu viện Hầu phủ, mua một căn nhà nhỏ.

Ta lừa hắn cha mẹ chồng đều đi thăm người thân ở phương Nam, trong nhà trừ ta và mấy người hầu, không có người khác, cho nên ta mới tự do như vậy.

Sau đó ta lại từ cửa sau của nhà nhỏ, đi qua một ngõ nhỏ, rồi về Hầu phủ.

Hạ nhân tự nhiên không dám hỏi ta đang làm gì.

Hai tháng sau, Lý Nhị nói với ta, hắn hiện tại đã tích cóp được 20 lượng bạc, chuẩn bị đi làm một chút buôn bán nhỏ.

Ta hỏi hắn: “Làm gì?”

“Cho người ta đoán mệnh.”

Ta kinh ngạc nhìn hắn: “Xem thế nào?”

Hắn nhìn ta, mỉm cười nhẹ.

Lý Nhị thật sự đi xem bói cho người ta.

Hắn còn cải trang một phen.

Mặc loại áo choàng của đạo sĩ, còn dán râu, cầm đồ bát quái, mua bút mực giấy nghiên, bày một cái sạp.

Ta và Tiểu Nha ở phòng trà trên lầu hai, tìm một gian phòng nhã gian sát cửa sổ, nhìn sạp của hắn.

Còn khá nhiều người tin xem bói.

Hắn xem bói không phải để ngươi rút thăm, mà là để người ta viết ba chữ hoặc từ lên giấy, không biết viết thì nói cho hắn biết, sau đó hắn đến xem.

Không biết hắn xem cái gì.

Ngày đầu tiên hắn kiếm được 20 đồng tiền.

Mua cho ta một xiên hồ lô đường.

Sau đó, sạp của hắn có càng ngày càng nhiều người đến.

Có ngày trực tiếp kiếm được 10 lượng bạc!

Bởi vì có một quý nhân thưởng cho hắn.

Ta hỏi hắn xem thế nào.

Hắn cúi đầu uống một bát canh lớn mì nước, sau đó nói với ta: “Người phụ nhân kia nhìn là biết mới tân hôn không lâu, nhưng trong lòng lại tích tụ buồn bã. Ta bảo nàng viết ba từ, nàng viết phu quân, bà bà, hài tử. Cái này rất dễ đoán. Nàng đọc qua sách, gả cũng chắc chắn là nhà khá giả, chắc chắn coi trọng con cái. Ta bắt mạch cho nàng, khí huyết không đủ, sắc mặt trắng bệch, là triệu chứng đã từng sảy thai. Ta chỉ cần nói với nàng, muốn có con nên làm thế nào là được.”

Ta mở to mắt nhìn hắn: “Muốn có hài tử thì phải làm sao?”

Hắn nhìn ta: “Đầu tiên là dưỡng tốt cơ thể, đi lại nhiều, thả lỏng tâm trạng, trong vòng ba tháng có thể mang thai.”

Ta lẩm bẩm: “Nàng ta trong vòng ba tháng không mang thai, không phải đập sạp hàng của chàng sao?”

Hắn mỉm cười nhẹ: “Ta không làm được ba tháng.”

Ta nhíu mày: “Người phụ nhân đó cũng đáng thương. Chàng lừa nàng ta làm gì, hại nàng ta vui mừng hụt.”

“Ta không lừa nàng ta, ta biết chút y thuật, cũng biết xem tướng, nàng ta là người tính tình ôn hòa, tướng nhiều con nhiều phúc.”

“Vậy những người khác, ngươi cũng quan sát như vậy sao?”

“Tự nhiên.”

Lý Nhị chuyển nhà.

Hắn thuê một cái viện hơi tốt hơn, xung quanh đều là tiểu thương.

Tốt hơn so với hoàn cảnh trước kia.

Bởi vì hắn thường đi xem bói, ta cũng không thể đi theo hắn.

Trước kia hắn đi núi, ta còn có thể đi.

Bây giờ sợ ta đi theo, bị người phát hiện.

Ta rảnh rỗi, liền đến nhà hắn đợi hắn.

Ta muốn giúp hắn dọn dẹp nhà cửa, hiền lành hiền lành, nhưng nhà hắn rất sạch sẽ.

Quần áo bẩn hắn cũng tiện tay giặt luôn.

Hắn nấu cơm xong, cũng sẽ rửa nồi và bát.

Sàn nhà cũng quét rất sạch.

Cho nên ta may quần áo và khâu giày cho hắn.

Hắn xem bói, làm được ba tháng.

Ba tháng sau, người phụ nữ đó quả nhiên mang thai, còn phái Tiểu Nha đến thưởng cho hắn.

Trong vòng mấy tháng, hắn đã kiếm được mấy trăm lượng bạc.

Phải biết rằng, một cửa hàng của ta một năm mới thu được mấy trăm lượng bạc.

Nhưng thu nhập của cửa hàng Hầu phủ cao hơn ta.

Lý Nhị lại nói với ta, hắn nói hắn hiện tại đã có vốn, muốn đi Giang Nam.

Ta nhất thời không phản ứng kịp, chỉ có thể ngây ngốc hỏi hắn: “Ngươi không cần ta nữa sao?”

Quần áo giày dép trên người hắn đều là ta làm, hắn sao có thể phụ ta?

Ta nhất thời nước mắt lưng tròng, ta còn tưởng rằng chúng ta đã tâm ý tương thông, đã hứa hẹn với nhau cả đời.

Không ngờ hắn chớp mắt đã muốn vứt bỏ ta.

Hắn thấy nước mắt ta, trong nháy mắt liền luống cuống.

Vội vàng giúp ta lau mặt, vội vàng nói: “Đừng khóc, đừng khóc, ta đi Giang Nam làm ăn. Ta sao có thể vứt bỏ nàng, ta chỉ muốn cho nàng cuộc sống tốt hơn, đương nhiên, cũng là vì bản thân ta có cuộc sống tốt hơn, vì tương lai của hai chúng ta, ta mới đi một chuyến.”

Ta hít hít cái mũi, biết hắn không phải muốn vứt bỏ ta, mà là đi kiếm tiền, trong lòng hơi thoải mái hơn.

Nhưng ta vẫn không hiểu: “Tại sao phải đi Giang Nam?

Tiền ngươi kiếm bây giờ, người ta bình thường mười năm cũng tiêu không hết. Hơn nữa ta cũng có tiền, ta đã chuyển một ít tài sản nhà chồng ta đi, đều để trong nhà của ta, sau này hai chúng ta cũng có thể tiêu mà.”

Hắn nắm tay ta: “Tiền của nàng, là tiền của nàng, ta sao có thể tiêu tiền của nàng? Ta là nam nhân, nếu ta ngay cả bản lĩnh kiếm tiền cũng không có, vậy ta cũng không thể cưới nàng, làm lỡ dở nàng.”

“Ta lại không để ý.”

“Nhưng ta để ý.” Hắn đặc biệt kiên định nói.

Ở chung với hắn gần nửa năm, ta cũng biết, hắn là người rất có chủ kiến và suy nghĩ.

Ta chỉ có thể nói: “Không thể không đi sao? Đường xa xôi, ta sẽ rất lo lắng cho chàng.”

Hắn nói với ta: “Nàng yên tâm đi, ta đều đã hỏi thăm rõ ràng, lần này có một thuyền quan đi Giang Nam, ta đã đưa cho một quân gia bạc, để ta và mấy huynh đệ khác đi theo thuyền cùng đi, sẽ không có nguy hiểm. Đợi ta đến Giang Nam, mua vải vóc, trà lá, tơ lụa, muối của Giang Nam, sau đó lại đi Sa ngoại một chuyến, ít nhất cũng có thể kiếm được gấp mấy lần. Ta lại mua thêm chút ngựa, da thú của Sa ngoại mang về kinh thành, ít nhất cũng kiếm được mấy vạn lượng bạc.”

Ta cảm giác hắn đang nghĩ ngợi hão huyền.

“Biên ải đang đánh nhau, mặc dù ta…” Ta vốn muốn nói sau khi chồng trước của ta và Đột Bát vương tử cùng chết, Đột Bát chiến lực giảm mạnh nhưng bọn họ vẫn sẽ quấy nhiễu biên cảnh.

Nhưng hắn hiển nhiên đã chuẩn bị đầy đủ.

“Chúng ta đi nơi không đánh nhau. Đột Bát không đáng lo, bây giờ bọn họ bận nội loạn, tranh giành ngôi vị, hơn nữa còn trốn tránh quân triều đình truy đuổi. Hơn nữa người Mông Cổ cũng hận bọn họ thấu xương, bọn họ sẽ không đến tìm chết. Chúng ta là đi giao dịch với người Mông Cổ bên kia.”

Ta nhìn hắn, bây giờ hắn mặc quần áo khá hơn, mặc dù không phải là vải tốt gì nhưng ít nhất nhìn vào đã thấy sáng sủa đàng hoàng.

Ta vốn cho rằng, ta xuất thân tốt hơn hắn, ta có tiền hơn hắn, vậy ta so với hắn liền có hiểu biết và đầu óc hơn.

Nhưng ta phát hiện, hiểu biết và đầu óc này, hình như là bẩm sinh.

Ta hỏi ra nghi vấn cuối cùng của ta: “Nếu chàng thích người khác thì sao? Chàng sẽ không mang về cho ta một muội muội chứ?”

Ta lo lắng nghĩ, vậy chẳng phải ta mệnh không có tướng công sao?

Hắn xoa xoa đầu ta: “Đừng nghĩ lung tung, nếu ta phụ nàng, thiên lôi đánh xuống, ngoan ngoãn đợi ta, khi kinh thành có trận tuyết đầu tiên, ta sẽ trở về.”

Ta nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài, ôm chặt lấy eo hắn, cố hít hà hơi thở trên người hắn.

Nước mắt liền chảy ra, làm ướt y phục của hắn.

Chương 4:

Lý Nhị đi rồi.

Hắn mang theo quần áo, giày dép ta may cho hắn, đủ loại thịt khô, bánh nướng.

Còn mang theo một vạn lượng ngân phiếu của ta.

Cũng mang theo trái tim ta.

Ta cả ngày ngồi trong hầu phủ nhớ hắn.

Thấy mấy bài thơ sến súa, ta cũng có thể nghĩ đến hắn.

Trước khi đi, hắn nói với ta có thể tích trữ thêm gạo, mì, củi và than.

Hắn nói hắn cảm thấy năm nay có thể sẽ có tuyết rơi, đến lúc đó có thể kiếm tiền.

Có lúc ta nghĩ, hắn có phải thật sự biết bói toán, hay là thần tiên không.

Nhưng hắn nói đây là thứ trong đầu hắn, dựa theo sự quan sát của hắn mà có được.

Hắn vừa nói vậy, ta liền nhớ đến trận tuyết lớn năm ta 5 tuổi.

Thật sự rất lạnh, chết rất nhiều người, nương ta chính là vào mùa đông năm đó bị cảm lạnh, mãi không khỏi, cuối cùng thì mất.

Đứa bé trong bụng nương cũng không giữ được.

Tình hình năm đó ta đã không còn nhớ rõ.

Nhưng còn nửa năm nữa mới đến mùa đông, Lý Nhị vậy mà có thể dự đoán được sao?

Các cửa hàng, trang tử của hầu phủ, còn có sản nghiệp của riêng ta, quản lý cũng không tính là khó khăn.

Mỗi khi nhớ Lý Nhị, ta liền đi thu mua gạo, mì, củi các thứ.

Bởi vì bây giờ là năm được mùa nên rất nhiều gạo, mì đều bán rất rẻ.

Để tích trữ những thứ này, ta đã mua lại căn nhà mà Lý Nhị đã trả tiền thuê, cùng với năm căn nhà liền kề xung quanh.

Sáu căn nhà, là con số cát lợi, có thể “Giữ.” được Lý Nhị chăng.

Tiểu nha lo lắng nói, Lý Nhị là thả dây dài câu cá lớn, trước kia ta cho hắn chút ân huệ nhỏ hắn không cần, chính là để lừa lấy sự tin tưởng của ta, sau đó lừa lấy thứ lớn cuối cùng của ta.

Lúc đầu ta không tin.

Bởi vì ta cảm thấy ta sẽ không nhìn lầm người.

Lý Nhị tuy xuất thân bình dân nhưng ánh mắt kiên định, trong trẻo, làm việc quang minh lỗi lạc, có chừng mực, có thể gọi là có dũng có mưu, lại trầm ổn lạnh tĩnh, người như vậy, cho dù không lừa ta, cũng sẽ không sống tệ.

Nhưng theo thời gian trôi qua, Tiểu nha nói với ta rất nhiều lần, mỗi lần đều nhìn ta như nhìn kẻ ngốc, còn thở dài, lại luôn nói nhà ai có thiếu nãi nãi bị hát hí lừa, châu thai ám kết, kết quả hát hí vỗ mông bỏ đi, thiếu nãi nãi chỉ có thể bị xử tử các thứ.

Thời gian trôi qua lâu, ta cũng không chắc mình có bị lừa không.

Đến khi thời tiết càng ngày càng lạnh, cha mẹ chồng ta đều nói muốn về hầu phủ ở, Lý Nhị vẫn chưa về.

Sau khi gặp phải chuyện cướp bóc, ta lại đến chùa thăm cha mẹ chồng, lúc Lý Nhị ở đây, hắn ở trong bóng tối bảo vệ ta, ta cũng sẽ mang theo hai mươi gia đinh, người nào cũng cầm đao.

Ta dẫn người đi đón cha mẹ chồng về.

Cha mẹ chồng nhìn thấy ta ở trong chùa đều trở nên tinh thần hơn rất nhiều.

Bọn họ nói, bọn họ có linh cảm con trai mình sắp về.

Bọn họ muốn về chờ con trai.

Ta cũng lộ ra vẻ lo lắng như bọn họ.

Ta đang đợi Lý Nhị.

Chương 5:

Ta luôn mong ngóng tuyết rơi, lại sợ tuyết rơi rồi, Lý Nhị vẫn chưa về.

Thời tiết thật sự càng ngày càng lạnh, rét lạnh thấu xương.

Người không ở bên lò sưởi, mặc nhiều thế nào cũng thấy lạnh.

Trận tuyết đầu tiên của kinh thành rơi rất sớm.

Ta khóc lớn một trận, cảm thấy thật sự bị lừa.

Cha mẹ chồng còn tưởng ta buồn xuân thương thu.

Hai người rất hài lòng với ta, nói ta biết lo toan gia đình, phòng ngừa trước, bây giờ rất nhiều nhà đều không đốt nổi địa long, riêng ta lại mua rất nhiều than củi về phủ.

Bọn họ nào biết, lúc ta nhớ Lý Nhị, ta liền đi mua than củi.

Lúc trời lạnh hơn, giá than củi tăng vọt, chỉ riêng than củi ta đã kiếm được mấy vạn lượng bạc.

Bởi vì quá lạnh, ngay cả những nhà nghèo khó, cũng rất ít người có thể ra ngoài bán than củi, những phú quý hào môn ở kinh thành, để phô trương, đương nhiên nguyện ý bỏ ra giá rất cao để mua, còn sợ mua không đủ nhanh.

Ta cảm thấy trái tim mình sắp chết rồi thì người hầu ở lại nhà Lý Nhị đến báo, nói hắn đã về.

Tim ta đập thình thịch.

Nhưng cha mẹ chồng ta đều ở nhà, bọn họ thường cũng gọi ta cùng đi ăn cơm và nói chuyện gì đó, ta cũng không dám ra ngoài.

Hơn nữa thời tiết đại hàn này, ra ngoài thật sự quá không hợp lý.

Ta chỉ có thể phái Tiểu nha đi xem hắn.

Tiểu nha đi hai canh giờ.

Trở về mang theo một đống đồ.

Có một khối lớn lông chồn thượng hạng, còn có đủ loại bảo thạch, còn có ba vạn lượng ngân phiếu, nói là tiền vốn ta đưa, bây giờ cả vốn lẫn lời trả lại cho ta.

Ta vui mừng khôn xiết.

Ta đã nói, người ta nhìn trúng, chắc chắn sẽ không sai.

Lòng ta nóng như lửa đốt chờ ở hầu phủ ba ngày, cuối cùng ta đợi đến lúc cha mẹ chồng ta muốn ra ngoài thăm bạn, vội vã đi gặp Lý Nhị.

Hắn gầy đi nhiều.

Ta gõ cửa, hắn đến mở cửa, đứng ở hành lang, cúi đầu nhìn ta.

Hắn cao hơn ta rất nhiều.

Nhìn thấy hắn, ta liền cảm thấy, ta rất yêu rất yêu hắn.

Hắn chính là cái gì cũng không làm, ta cũng yêu hắn.

Vì hắn, ta cũng có thể nguyện ý bị chìm đường?

Nhưng nếu hắn đáng giá để ta yêu, sao lại để ta chìm đường chứ?

Ta cảm thấy đây là một vấn đề không có lời giải.

Ta đột nhiên nhào vào người hắn, ôm chặt lấy hắn.

Hắn cũng ôm chặt lấy ta.

Tiểu nha ở bên cạnh luôn sốt ruột hét: “Muốn ôm thì ôm vào trong ôm đi! Lỡ bị người khác nhìn thấy, ta cũng phải bị đánh chết theo!”

Lý Nhị ôm ta vào trong.

Ôm một lúc, hắn muốn đẩy ta ra, ta ôm chặt lấy hắn.

Ta nghẹn ngào nói: “Chàng không biết ta lo lắng thế nào đâu, tưởng chàng vứt bỏ ta, không cần ta nữa.”

Hắn lấy một chiếc vòng tay xanh biếc đeo vào cổ tay ta, hắn khẽ nói bên tai ta: “Nàng cũng không biết, ta nằm mơ cũng nghĩ đến nàng.”

“Vậy chúng ta sẽ không bao giờ chia xa nữa.”

Hắn ừ một tiếng.

Khóc xong, miệng ta không nhịn được cong lên.

Thật sự không muốn chia xa hắn.

Nhưng còn có một năm nữa, tên chồng trước của ta mới có thể sống lại.

Một năm nay, ta nhất định chỉ có thể lén lút gặp hắn.

Chúng ta cùng ngồi trong nhà, đốt than củi.

Hắn ôn tồn kể những chuyện hắn thấy ở Giang Nam, kể cảnh đẹp dọc đường, kể giọng nói ngọt ngào của người dân Ngô khác với người dân kinh thành, lại kể thảo nguyên, sa mạc ở Sái Bắc, còn có sữa bò, sữa dê tươi, cừu nướng nguyên con.

Kể những nguy hiểm bọn họ gặp phải, giải quyết thế nào, lại lấy tiền thuê thêm nhiều người, kiếm được nhiều tiền hơn thế nào.

Giọng hắn trầm ấm, âm thanh ôn nhu, lời ít mà ý nhiều.

Ta giúp hắn khâu những bộ quần áo rách của hắn.

Ta như nhìn thấy cảnh chúng ta già đi, cũng sẽ ngồi bên lò sưởi như vậy, tỉ mỉ nói chuyện.

Sau đó tâm hồn rất gần rất gần.

Chương 6:

Đến lúc nhất định phải rời đi, ta lưu luyến không rời, cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn hắn một lần.

Hắn cũng một mực chăm chú nhìn ta.

Cho đến khi trở về Hầu phủ, ta bảo Tiểu Nha đi bẩm báo cha mẹ chồng, còn ta trực tiếp đi ngủ.

Ta không ăn cơm tối.

Bởi vì ta không muốn làm bất cứ chuyện gì, làm phiền ta hồi tưởng lại những chi tiết khi ở bên hắn.

Ta cũng không muốn đi gặp công công và cô mẫu, như vậy sẽ làm nhạt đi hồi ức của ta.

Ở bên Lý Nhị, thật tốt biết bao.

Thật không dám tin, ta có thể có được cảm nhận và trải nghiệm tuyệt vời như vậy trên thế gian này.

Trong đầu ta, toàn là khuôn mặt tuấn tú của hắn, nụ cười của hắn, giọng nói của hắn, còn có vòng tay ấm áp vững chắc của hắn.

Ta cảm thấy mình có thể không làm gì cả, chỉ cần lặng lẽ ở bên cạnh hắn, vậy là hạnh phúc lắm rồi.

Cả mùa đông, ta vừa hạnh phúc, vừa giày vò.

Hạnh phúc là, Lý Nhị đã trở về, ta đã gặp hắn mấy lần.

Giày vò là, chỉ có thể gặp hắn mấy lần.

Người hầu phủ giao tế rất nhiều, ta nhiều lúc cũng bận rộn không sao tả xiết, không có nhiều thời gian để nghĩ đến hắn.

Mùa Xuân đến, băng tuyết tan chảy.

Quả nhiên lúa mạch trên ruộng đều bị đông chết.

Lại c.h.ết rất nhiều người.

Có rất nhiều lưu dân chạy loạn khắp nơi.

Lý Nhị bảo ta ra ngoài nhất định phải mang theo nhiều thị vệ, ít nhất bốn người.

Hắn cũng không cho ta đi tìm hắn.

Nếu muốn gặp hắn thì bảo người thông báo cho hắn, hắn sẽ đến đón ta.

Công công và cô mẫu lại đi tới chùa ở lại.

Bọn họ bảo ta phát cháo trong thành, coi như tích đức cho thế tử.

Phát cháo thì không cần ta đích thân đi, bảo người hầu đi là được.

Đợi quan phủ sắp xếp ổn thỏa cho lưu dân, mùa xuân đã qua, mùa hè đã đến.

Cuối cùng ta cũng có thể yên tâm ra ngoài.

Lý Nhị đón ta ở địa chỉ mà ta nói với hắn, sau đó nói muốn cho ta một bất ngờ.

Ta lập tức vui mừng khôn xiết.

Ngay sau đó, ta lại hỏi: “Sau này chúng ta ở bên nhau lâu ngày, chàng có thể sẽ thấy chán, sẽ không tỉ mỉ chuẩn bị bất ngờ như vậy nữa không?”

“Sẽ không.”

Hắn nói rất đơn giản.

Nhưng ta thấy lời hắn nói vẫn rất đáng tin.

Cho nên trong lòng vẫn vui vẻ.

Hai tay chúng ta nắm chặt lấy nhau dưới ống tay áo rộng.

Xuống xe ngựa, Lý Nhị xuống trước, sau đó đưa tay định đỡ ta.

Ta không cần hắn đỡ, tự mình nhảy xuống.

Vừa xuống, ta liền nghĩ, không biết có nên điềm tĩnh hơn chút ở trước mặt hắn không?

Ta nhìn hắn, uy hiếp nói: “Không được thấy ta không điềm tĩnh, sau đó không thích ta! Nếu không ta sẽ đánh chàng!”

Hắn nắm lấy nắm đấm của ta, sau đó xoay người ta lại, nói: “Nàng xem.”

Ta nhìn thấy một ngôi nhà cổ kính, cửa son tường vôi, trên biển đề viết hai chữ “Lý phủ.”

Ta kinh ngạc nhìn hắn: “Đây là phủ của chàng?”

“Là nơi sau này chúng ta sẽ thành hôn.”

Nụ cười trên khóe miệng ta không kìm được, lập tức đấm hắn một cái: “Ai muốn gả cho chàng chứ.”

Ta thấy thân thể Tiểu Nha khẽ run lên, làm ra vẻ sợ hãi.

Mặc dù sân không lớn bằng hầu phủ, cũng không tinh xảo lộng lẫy bằng hầu phủ.

Nhưng Lý Nhị sẽ kéo tay ta, nói với ta rằng trong sân trồng loài hoa hồng mà ta thích.

Mùa hè và mùa thu, chúng sẽ nở rộ khắp sân.

Còn có một cây hoa quế trăm năm.

Đến lúc đó trong sân sẽ tràn ngập hương quế, hắn còn nói sẽ làm bánh hoa quế cho ta ăn.

Hắn nói khoảng đất trống xung quanh ao sẽ trồng một số cây ăn quả, như cây đàn, cây mận, sau này con cái cũng có thể trèo cây hái quả ăn.

Hắn còn nói phòng ngủ chính là phòng nào, thư phòng là phòng nào.

Trong thư phòng có mấy ngăn tủ, đã chất đầy sách truyện.

Ta hỏi hắn: “Đây là cái gì? Chàng còn đọc thoại bản à?”

Hắn cong môi cười: “Đây là chuẩn bị cho nàng.”

Ta hừ một tiếng, trong lòng vui vẻ nhưng miệng lại nói: “Chàng xem thường ta rồi, ta chính là người cò tài năng xem sổ sách, làm ăn, quản gia!”

“Để nàng giết thời gian. Sau này sổ sách trong phủ quả thực phải phiền phu nhân nhọc lòng rồi.”

“Ai là phu nhân của chàng?” Ta cầm khăn tay đánh hắn một cái, che miệng cười trộm.

Hắn cũng cong mắt nhìn ta.

Ánh sáng ban ngày bên ngoài rất đẹp.

Ta tràn đầy hy vọng vào cuộc sống mới.

Lý Nhị đưa ta đến phố lớn, ta vẫy tay tạm biệt hắn.

Vừa hay đến cửa hàng của ta xem thử.

Kết quả là trên đường đi, ta thấy một phụ nhân bế con, vẻ mặt thất hồn lạc phách.

Tóc tai bù xù, mắt không có thần.

Chương 7:

Thì ra là người phụ nữ đã tìm Lý Nhị xem bói hơn một năm trước.

Ta vội tiến lên hỏi nàng: “Phu nhân, sao cô lại thành ra thế này?!”

Ta hỏi nàng mấy lần, nàng mới như tỉnh lại.

Nàng rơi nước mắt, hỏi ta: “Công tử, ta có quen người không?”

Ta vẫn mặc đồ nam.

Ta cạn lời, nói: “Ta từng gặp cô, lúc đó cô ăn sung mặc sướng, sao giờ lại ra nông nỗi này? Con cô cứ khóc mãi, có phải là đói rồi không?”

Nàng ta rơi nước mắt lã chã.

Chúng ta đến trà lâu, gọi một phòng riêng, gọi trà và điểm tâm, nàng vừa cho con bú vừa tự mình ăn điểm tâm một cách thô lỗ.

Ta còn nhớ lần gặp trước, mặc dù giữa mày nàng ấy có chút ưu sầu nhưng vẫn đoan trang thanh nhã, không đến nỗi như thế này.

Ăn no, nàng ta mới nhẹ giọng kể lại nỗi khổ của mình.

Nàng ta xuất thân thấp hèn, vốn chỉ là một nha hoàn bên cạnh phu quân của nàng ta.

Gia đình phu quân vốn không đồng ý cho cưới nàng ta vào cửa, nhưng phu quân lấy cái chết ra để ép buộc, cha mẹ hắn bất đắc dĩ, đành phải đồng ý cuộc hôn sự này.

Sau khi thành hôn, mặc dù hai người đã trải qua rất nhiều trắc trở.

Nhưng cũng sống rất hạnh phúc ngọt ngào.

Luôn ân ái như thuở ban đầu.

Nhưng chuyện không may đã xảy ra, phu quân nàng ta bị cảm lạnh vào mùa đông, không lâu sau thì qua đời.

Mẹ chồng rất tức giận, cho rằng nàng ta đã khắc chết phu quân.

Nàng ta cũng vì quá đau buồn nên sinh non.

Lại vì sinh con gái nên hai mẹ con đều bị coi là sao chổi mà bị đuổi ra ngoài.

Ta nghe mà nước mắt lưng tròng.

Ta quá hiểu mà.

Trên thế gian này, có biết bao nhiêu nữ nhân có số phận bi thảm như vậy.

Ta ở nhà trước đây, chẳng phải cũng sống trong sợ hãi, nhẹ thì bị mắng, nặng thì bị đánh đó sao?

Xuất giá xong còn thảm hơn, ai cũng có thể mắng ngươi, đánh ngươi.

Chỉ xem ngươi gặp phải người hay chó mà thôi.

Nàng ta lau nước mắt, nói: “Công tử thật tốt bụng, chúng ta không quen biết nhau nhưng công tử lại mời ta ăn một bữa no, uống một ngụm trà nóng, quan tâm đến hoàn cảnh hiện tại của ta, Thu Nương thật sự biết ơn vô cùng.”

Ta thở dài, đều là người mệnh khổ.

Nếu ta không bám vào hầu phủ.

Cũng không biết có thảm hơn nàng ta không.

May mà của hồi môn mẫu thân để lại cho ta trước đây, phụ thân và kế mẫu không dám cắt xén.

Phụ thân ta chỉ là một viên quan nhỏ, ông ta sĩ diện.

Nếu ông ta mà dám cắt xén của hồi môn của mẫu thân, ta có thể khiến ông ta mất mặt khắp kinh thành.

Ra khỏi quán trà, ta đưa cho nàng ta 20 lượng bạc, bảo nàng ta tìm một cái viện tử nhỏ để ở, tìm một công việc, nuôi con gái khôn lớn.

Nàng ta cứ khóc mãi.

Có lẽ người sống trong hạnh phúc sẽ không chịu được khi thấy người khác đau khổ.

Nếu là trước đây, ta không tốt bụng như vậy đâu.

Ta đi cùng nàng ta một đoạn.

Nàng đột nhiên nói với ta: “Công tử, công tử có thể giúp ta bế đứa trẻ này một chút không?”

Ta giật mình, sợ làm ngã đứa bé.

Tiểu Nha ở bên cạnh liền dùng hai tay ôm lấy đứa bé.

Nàng ấy sợ hãi nói: “Tiểu thư, sao người lại gây ra phiền phức này chứ. Vạn nhất chúng ta làm rơi ngã đứa bé, chắc chắn sẽ bị tống tiền mất.”

“Nàng ta đã ném vào lòng ta rồi, ta có thể làm gì?”

Hai chúng ta đứng đợi ở bên một cửa hàng cả nửa ngày nhưng cũng không thấy ai đến.

Đột nhiên, bên kia cầu truyền đến tiếng kêu kinh hoàng, sau đó rất nhiều người đi xem náo nhiệt.

Thấy nhiều người chen chúc như vậy, ta vội vàng đứng vào trong cùng với Tiểu Nha, sợ bị chen lấn.

Kết quả là một đứa trẻ mặt tái nhợt chạy đến, nói với ta: “Vị công tử này, vừa nãy có một phu nhân bảo ta đưa bức thư này cho công tử.”

Ta và Tiểu Nha nhìn nhau, cảm thấy người phụ nữ đó ném đứa trẻ cho ta rồi tự bỏ chạy.

Kết quả là ta mở thư ra xem thì ra là viết bằng máu, nội dung là: “Công tử, Thu Nương vì phu quân đã ch.ết, lòng cũng đã ch.ết rồi, Thu Nương thấy công tử là người tốt bụng, đứa trẻ này xin nhờ công tử chăm sóc, hoặc giúp tìm một gia đình không có con cái, đều tốt hơn đi theo người mẹ nhu nhược này. Thu Nương cảm tạ. Vĩnh biệt.”

Chương 8:

Ta đưa đứa trẻ cho Tiểu Nha bế, còn mình thì chạy đến bên cầu xem.

Có người đã vớt Thu Nương lên.

Nhưng nàng ta nhất quyết tìm ch.ết, bụng còn cắ.m một con d.a.o.

Chủ quán nói nàng ta vừa mới dùng tiền để mua.

Ta đưa tiền cho nàng ta, bảo nàng ta nuôi nấng đứa trẻ khôn lớn.

Kết quả là nàng ta lại dùng tiền để mua dao tự kết liễu đời mình.

Ta hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Mang theo tâm trạng đau buồn, kinh ngạc, u uất, ta lại cùng Tiểu Nha quay về tìm Lý Nhị.

Lý Nhị thấy chúng ta bế một đứa trẻ về, cũng rất kinh ngạc.

Hắn còn nói đùa: “Đừng nói với ta là ta đi nửa năm, nàng đã sinh con rồi.”

Ta lắc đầu.

Tiểu Nha và ta đều chưa từng chăm sóc trẻ con.

Nhưng Lý Nhị dường như cái gì cũng biết.

Hắn bảo Tiểu Nha đi mua sữa dê về, lại thay tã cho đứa trẻ.

Ta hoàn hồn khỏi nỗi buồn, hỏi hắn: “Chàng từng nuôi trẻ con rồi à?”

Hắn lắc đầu: “Sau khi ta tỉnh lại, ta biết mình chưa từng nuôi nhưng…”

Hắn lộ ra vẻ nghi hoặc, lại nói: “Nhưng trước khi ta mất trí nhớ, hẳn là cũng chưa từng nuôi. Phụ thân vẫn luôn nói là hai chúng ta nương tựa vào nhau mà sống.”

“Chàng còn từng mất trí nhớ ư???”

Hắn gật đầu: “Ta vốn sống ở biên ải, nương tựa vào phụ thân, chúng ta thường lên núi săn bắn, ta bất cẩn ngã xuống vách núi, đập đầu, sau khi tỉnh lại, ta đã mất trí nhớ.”

Ta đau lòng nhìn hắn: “Bây giờ chúng ta cũng đã đủ tiền tiêu rồi, sau này đừng làm chuyện nguy hiểm nữa.”

Hắn nắm tay ta, cười nói: “Vừa hay ta luyện tập trước, sau này con của chúng ta, ta cũng có thể nuôi tốt hơn một chút.”

Ta lập tức hứng thú, cũng cùng hắn học làm theo.

Ta kể lại thân thế của đứa trẻ này, hắn cau mày nói: “Nhà chồng nàng ta, ta biết, chồng nàng ta vốn không phải con ruột của mẹ chồng, từ lâu đã coi họ như cái gai trong mắt rồi, nàng ta có thể gả vào được, kỳ thực cũng chỉ là mẹ chồng muốn khiến cho cha chồng nàng ta hoàn toàn thất vọng với con trai mà thôi. Đáng thương, nàng ta lại bỏ rơi con gái mình. Thật không biết đang nghĩ gì. Trên đời này còn có nơi nào tốt hơn ở bên cạnh mẹ ruột chứ?”

“Vậy đứa trẻ này thì sao?”

Ta lắc đầu.

Khi ta và Tiểu Nha đi, Lý Nhị đã thành thạo cho đứa trẻ bú sữa, còn dỗ ngủ nữa.

Lý Nhị thuê một vú nuôi để chăm sóc đứa trẻ.

Nói là để người đi dò hỏi xem vợ chồng nhà nào muốn nhận nuôi đứa trẻ, đến lúc đó sẽ đưa đi sau.

Ta thấy hắn đang đọc sách, hỏi hắn đang làm gì.

Hắn thản nhiên nói: “Ta chuẩn bị thi khoa cử.”

“??? Còn có chuyện gì mà ta không biết nữa sao? chàng không phải là một người nông dân sao? Còn có chuyện thi khoa cử nữa à?”

Hắn khó hiểu nhìn ta: “Ta biết chữ, chỉ cần bỏ ra 50 lượng bạc, làm hộ khẩu ở kinh thành là có thể thi ở đây, vậy thì tại sao lại không thi.”

“Nhà chàng không phải rất nghèo sao? Vậy sao chàng lại biết chữ?”

“Ta không nhớ nữa.”

Ta đi theo hắn vào thư phòng.

Hắn vẫn ở nơi cũ, hắn nói đợi chúng ta thành hôn rồi sẽ cùng nhau chuyển đến Lý phủ.

Trong thư phòng, hai bên bày hai chồng sách.

Đều mới tinh.

Ta lật ra xem thì ra là giấy trắng.

“Chàng có phải là không hiểu không?”

“Hiểu chứ.”

“Vậy sao lại không viết chú thích?”

“Viết để làm gì? Như vậy sẽ lãng phí thời gian của ta. Ta còn một tháng nữa là phải tham gia kỳ thi đình, nếu thuận lợi, mùa thu sẽ tham gia kỳ thi hương, sang xuân năm sau, đợi khi nàng được tự do, ta đỗ khoa cử, càng có thể rước nàng một cách đường hoàng.”

Khi trở về Hầu phủ, ta rất kinh ngạc.

Lúc đầu ta chỉ bị ân cứu mạng của Lý Nhị, còn có khí thế trên người hắn hấp dẫn.

Không ngờ hắn còn có nhiều điều bất ngờ như vậy chờ ta.

Một tháng sau, Lý Nhị thực sự đỗ tú tài.

Ta gần như nghi ngờ cuộc đời này rồi.

Ta hỏi Lý Nhị: “Chàng học bao lâu rồi?”

Hắn suy nghĩ một chút: “Hơn một năm? Ta từ khi đi Giang Nam đã bắt đầu học, có thời gian rảnh thì xem.”

Hắn nói nhẹ nhàng, lại đi nấu cơm.

Đứa trẻ được tặng cho một cặp vợ chồng, con trai của họ đi đánh trận ở biên ải, đã chết, họ muốn nuôi thêm một đứa trẻ.

Ta nhóm lửa cho Lý Nhị, hắn làm bánh trứng, còn nấu mì, xào một đĩa ớt xanh xào thịt sợi rưới lên mì, không thể tả được là ngon đến mức nào.

Ta hỏi hắn: “Bây giờ chàng còn phải học hành, sao không mua hai người hầu về, như vậy sẽ không phải mất thời gian, tập trung vào đọc sách.”

Hắn ăn rất tập trung, như thể đang ăn món ngon gì đó.

Hắn gắp một đũa thịt sợi trong bát của mình cho ta, ta lập tức vui vẻ.

Hắn trả lời: “Trong nhà có người hầu, ta không thích. Hơn nữa việc này không mất thời gian, ta lại thấy, mỗi ngày cùng nàng nấu cơm, ăn cơm, nói chuyện như vậy, rất tốt. Hơn nữa, ta thấy nấu cơm là một việc rất có ý nghĩa.”

Ta đột nhiên cảm thấy Lý Nhị đã dạy ta rất nhiều điều.

Giống như hắn sẽ chỉ vào những chiếc lá rụng trong sân nói với ta: “Đẹp lắm.”

Cũng sẽ nắm tay ta đi dạo trong sân.

Chúng ta thường không ra ngoài cùng nhau, vì sợ bị người khác nhìn thấy.

Ta luôn vì hắn mà cảm nhận được nhiều điều tuyệt vời trong cuộc sống.

Đây là điều mà trước đây ta hoàn toàn không để ý.

Ta lại nghĩ đến Thu Nương, có lẽ Thu Nương chính là vì những ngày tháng ở bên phu quân quá tốt đẹp nên khi mất đi, nàng ta mới khó mà chấp nhận được.

Mùa thu, Lý Nhị đi thi khoa cử, đỗ cử nhân.

Nơi ở của hắn nhất thời trở nên đông đúc, rất nhiều người đến kết giao.

Ta không tiện đến nữa.

Hắn đóng cửa từ chối tiếp khách nhưng không ngăn được người ta tìm đến ba lần bốn lượt.

Đặc biệt là một số học tử, đều là đến để thảo luận học vấn với hắn.

Hắn cũng phải ra ngoài giao lưu bạn bè.

Ta cảm thấy hắn không phải là người tầm thường, sau khi kinh ngạc, cũng mừng cho hắn.

Hơn nữa, sau khi ta bị đuổi khỏi Hầu phủ, nếu thực sự theo một thường dân, mặc dù ta không quan tâm nhưng chắc chắn sẽ có người nói ra nói vào.

Hơn nữa, phu quân trước kia chết đi sống lại, đến lúc đó dẫn theo mỹ nhân sống sung sướng, nếu ta gả cho một người có tiền đồ vô lượng, ít nhất cũng có thể chọc tức hắn!

Ta không phải là không có ai muốn!

Để có thể xứng đôi với Lý Nhị và cũng để sau này hắn thăng quan tiến chức thì có thể tạo mối quan hệ tốt, ta càng tận tâm di chuyển tài sản của Hầu phủ.

Làm quan mà không có tiền thì làm sao mà lo liệu được?

Khi mùa đông đến, Lý Nhị nhìn ta, muốn nói lại thôi.

Ta đang may quần áo cho hắn.

Ta thực sự là một người vợ hiền mẹ đảm!

Hắn lại lắc đầu, nói với ta: “Nếu ta có chỗ nào đối xử không tốt với nàng, nàng nhất định phải tha thứ cho ta, vì trước đây ta bị mất trí nhớ.”

Lời này khiến ta có một dự cảm không lành, ta lập tức nghĩ đến, không biết hắn có vợ con không!

Ta run rẩy hỏi: “Chàng có vợ con rồi sao?”

Hắn nhìn ta, cẩn thận nhìn vào mắt ta: “… Không có.”

Ta thở phào nhẹ nhõm, oán hận nói: “Ta ghét nhất là kẻ phụ bạc! Nếu chàng phản bội vợ con, lại lừa dối ta, ta nhất định sẽ…”

Ta nghĩ đến nếu hắn thực sự như vậy, ta cảm thấy mình sẽ lòng đau như dao cắt.

Cuối cùng chúng ta ôm nhau thắm thiết, hắn đảm bảo với ta rằng hắn không có vợ, càng không có con, chỉ có một số chuyện khác nhưng là chuyện tốt, ta nhất định sẽ vui mừng.

Ta mới yên tâm.

Chương 9:

Không lâu sau, giấc mơ của ta thực sự đã thành hiện thực.

Thế tử Hầu phủ là Tạ Tiêu Dao còn chưa về đã viết thư cho ta.

Bức thư của hắn trông thật xấu xí.

Ý chính của hắn là, hắn và ta chưa thành hôn, hôn ước của chúng ta căn bản là không có hiệu lực nhưng chuyện này là do hắn đã làm lỡ thanh xuân và danh tiếng của ta, vì vậy ta có thể lấy bao nhiêu đồ của Hầu phủ cũng được.

Nhưng điều quan trọng nhất là, sau này không được xuất hiện trước mặt hắn, không được để người trong lòng hắn biết đến sự tồn tại của ta.

Ta tức điên lên.

Nếu ta không nằm mơ thấy giấc mơ đó, thực sự giữ mình ba năm, rồi bị hắn đá một phát, ta còn không tức chết sao?

May mà ta cũng đã cắm sừng hắn!

Ta mới thấy dễ chịu hơn một chút.

Hừ, không được xuất hiện trước mặt người mới của ngươi sao?

Ta càng cố tình xuất hiện.

Công công, bà mẫu đã trở về.

Khi nhìn thấy ta, họ đặc biệt áy náy và không được tự nhiên, cứ mắng Tạ Tiêu Dao bị hồ ly tinh mê hoặc, ta mới là con dâu mà họ ưng ý.

Tuy nhiên, họ lại đổi giọng, nói với ta: “Giữa phu thê, quan trọng nhất vẫn là phu thê đồng lòng, gia phong của Hầu phủ chúng ta ngay thẳng, cũng không làm ra chuyện tam thê tứ thiếp. Vô Ưu à, con và Tiêu Dao không có duyên phận, con mang theo tiền của, muốn tìm người như thế nào cũng được, sau này Hầu phủ chính là của con…”

Lão Hầu gia lại chọc vào bà, bà im miệng không nói nữa, chỉ cười ngượng ngùng.

Ta khóc một trận, nói không dám làm lỡ duyên phận của thế tử, rồi gọi người chuyển đi mấy chục rương đồ.

Ta đến chỗ Lý Nhị, nói với hắn rằng ta đã được tự do.

Hắn trông có vẻ hơi mất hồn.

Nhưng hắn vẫn nói: “Ta cưới nàng.”

Ta bảo Tiểu Nha đi dò la xem vị thế tử đó khi nào về phủ.

Muốn đuổi ta đi, còn không lộ mặt, nhất định là một kẻ tiểu nhân đê tiện.

Đến lúc đó, ta sẽ dẫn Lý Nhị đến trước mặt hắn, lập tức khiến hắn tự thấy xấu hổ!

Tiểu Nha đi dò la rồi, nói là ngày mai.

Ta bảo Tiểu Nha đi đón đứa bé về trước.

Ta cũng phải mang đứa bé về, tiện thể chọc tức hắn ta!

Lý Nhị nói mấy ngày gần đây hắn có việc nhưng vẫn sẽ đến phủ thăm ta.

Ta nói: “Ngày mai chàng đi cùng ta đến chọc tức gia đình chồng cũ, ta muốn nói với họ rằng, dù ta đã rời khỏi họ, vẫn có thể tìm được người đàn ông tốt hơn con trai họ gấp trăm lần.”

Ta lại bổ sung thêm một câu: “Chúng ta cứ nói đứa con của Thu Nương là do chúng ta sinh ra! Ta muốn nhìn thấy vẻ mặt xanh lét của họ!”

Lý Nhị xoa đầu ta, rất ủng hộ, nói: “Vậy thì đi thôi.”

Ngày hôm sau, sáng sớm, Tiểu Nha nói Tạ Tiêu Dao sẽ về vào buổi sáng.

Ta bảo Tiểu Nha đi xem thử, sau đó Tiểu Nha lập tức bẩm báo, nói nhanh đi, vẫn còn kịp.

Ta lập tức bảo người đánh xe thúc ngựa.

Đến cửa Hầu phủ, ta lập tức xuống xe, nói với công công, bà mẫu: “Cha, mẹ, con về thăm hai người!”

Lý Nhị cũng xuống xe theo ta, trên tay còn bế đứa bé.

Ta nhìn người mập mạp đứng đối diện, vui vẻ nói: “A, hóa ra đây chính là vị thế tử đã chết đi sống lại, thì ra trông như thế này, chậc chậc chậc!”

Người mập mạp đó nhìn ta với vẻ mặt bối rối.

Ta kéo tay Lý Nhị, ngọt ngào nói với họ: “Cha, mẹ, đây là phu quân mới của con, đây là con gái của con, đã gần nửa tuổi rồi, ha ha! Con phải cảm ơn cha mẹ đã chăm sóc, hôm nay con và phu quân đến đây để cảm ơn hai người.”

Ta quay đầu nhìn Lý Nhị, ra hiệu cho hắn nói chuyện.

Những người khác đã bị ta trấn áp.

Bây giờ chỉ cần Lý Nhị nói vài câu xã giao, chúng ta sẽ đi, để cho họ hối hận.

Nhưng Lý Nhị cũng bị ta trấn áp.

Trời ơi, ta quên mất, hắn chỉ là một thường dân, lúc trước ta lại nói dối rằng mình là vợ của một thương nhân.

Xem ra hắn nhất định là muốn thi đỗ trạng nguyên rồi mới để ta vẻ vang gả cho hắn.

Thôi.

Chương 10:

Lý Nhị nhìn ta, lại nhìn công công, cô mẫu của ta.

Hai người họ cũng kinh ngạc nhìn ta, lại nhìn Lý Nhị, lại nhìn đứa bé mà Lý Nhị đang bế.

Lý Nhị chìm vào trầm tư.

Ta sốt ruột, dùng sức kéo tay áo hắn.

Một lúc sau, hắn như phát điên, còn cười với ta, bất lực thở dài: “Đã đến đây rồi, vậy thì ta nói cho nàng biết, gần đây ta đã giấu nàng một chuyện.”

Ta nhỏ giọng nói: “Chuyện này sau hãy nói, bây giờ chúng ta chủ yếu là đến để đánh vào mặt họ, có thể đi rồi!”

Ta kéo hắn nhưng không kéo được, hắn nói với ta: “Ta muốn nói là, ta đã tìm được cha mẹ ruột của mình.”

Trong lòng ta mừng thầm, Lý Nhị không phải là người không biết điều, hắn nói như vậy, chẳng lẽ hắn là… vương tôn quý tộc?

Thảo nào hắn có khí chất mà ta rất thích.

Hắn nắm tay ta, nghiêm túc nói: “Thực ra, ta chính là Tạ Tiêu Dao, thế tử của Hầu phủ. Chúng ta, quanh đi quẩn lại ba năm, vậy mà vốn dĩ là phu thê, còn không nhận ra nhau!”

Ta trợn tròn mắt nhìn công công, bà mẫu, quả nhiên, trong mắt họ toàn là nước mắt, nhìn Lý Nhị, tràn đầy tình yêu thương của cha mẹ dành cho con trai.

Ta lặng lẽ sờ mặt mình, cảm thấy hơi đau.

Chương 11: Ngoại truyện

Khi Tạ Tiêu Dao phải chọn vợ, hắn đã theo mẫu thân đến tham gia hội hoa xuân, bảo hắn tự chọn một người.

Hắn đã nhìn trúng Thẩm Vô Ưu trong đám đông ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Mặc dù nàng chỉ là con gái của một viên quan ngũ phẩm.

Nhưng nàng thực sự rất xinh đẹp và hoạt bát, khiến hắn rất thích.

Khi hắn ra trận, để làm suy yếu thế lực của Đột Bạt, hắn muốn giế.t chế.t vị hoàng tử dũng cảm và mưu trí nhất của Đột Bạt.

Đó là đối thủ lớn nhất của quân đội Đại Chu.

Kết quả là hoàng tử Đột Bạt đã bị g.iết nhưng hắn cũng không khá hơn.

Hắn đâm một nhát kiếm xuyên qua ngực đối phương, kết quả là đối phương kéo hắn cùng rơi xuống vực.

Đầu hắn đập vào đá.

Mất trí nhớ.

Một người lớn tuổi không có con cái nhặt được hắn, thấy hắn mất trí nhớ, liền muốn hắn làm con trai mình.

Lão đại thúc đối xử với hắn rất tốt.

Hắn cũng cảm thấy mình là con trai của ông ấy.

Lão đại thúc qua đời vào nửa năm sau.

Hắn theo những người áp tiêu đến kinh thành để kiếm sống.

Cũng muốn gây dựng sự nghiệp.

Hắn đã phải lòng một người phụ nữ đã có chồng.

Hắn nhìn khuôn mặt đáng thương nhưng ngoan cường của đối phương, tim đập thình thịch.

Nhưng nàng đã có chồng.

Trang phục lộng lẫy, cử chỉ tao nhã, mặc dù mang vẻ ngây thơ của thiếu nữ nhưng càng chứng tỏ cuộc sống của đối phương rất tốt.

Lần đầu tiên hắn cảm thấy tự ti.

Hắn mặc một bộ đồ vải thô, đi trên kinh thành phồn hoa, chưa bao giờ cảm thấy mình thấp kém hơn người khác, vì hắn biết mình nhất định sẽ có một tương lai tươi sáng.

Nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ đó, trong lòng hắn tự ti, sợ đối phương coi thường hắn.

Lại gặp người phụ nữ đó.

Nhưng lần này nàng cải trang thành nam nhân.

Nàng cải trang thành nam nhân cũng rất hoạt bát và đáng yêu.

Đôi mắt to tròn long lanh, nhìn một cái cũng khiến hắn hoa cả mắt.

Nàng còn đeo bám hắn.

Mặc dù trên mặt hắn bình tĩnh nhưng trong lòng đã nở hoa.

Bất kể đạo đức hay không, nếu nàng đồng ý, hắn sẵn sàng bỏ trốn cùng nàng, cũng sẵn sàng làm tình nhân của nàng.

Kết quả người phụ nữ đó nói rằng nàng chỉ cần thủ tiết ba năm là có thể tái giá.

Mà nàng đã thủ tiết được một năm rồi.

Nàng còn nói thích hắn.

Hắn phải kiếm tiền, để cho nàng có cuộc sống tốt.

Hắn phải đi thi khoa cử, sĩ nông công thương, để cho nàng có địa vị tốt.

Hóa ra hắn biết mình phải có sự nghiệp.

Bởi vì có nàng, hắn cảm thấy mình có nhiều trách nhiệm hơn, động lực lớn hơn, còn có nhiều sức mạnh hơn.

Cảm thấy làm gì cũng hạnh phúc.

Hóa ra hắn không có cảm xúc gì.

Nhưng nghĩ đến nàng, trong lòng lại vui vẻ, hạnh phúc, cảm thấy mình đã tìm được gốc rễ của cuộc đời.

Hắn không phải là người trôi nổi, hắn đã có nơi nhất định phải trở về, có người nhất định phải bảo vệ.

Càng ở bên nàng, hắn càng yêu nàng.

Yêu sự ngây thơ của nàng, yêu ánh mắt ngưỡng mộ của nàng dành cho hắn, yêu sự quyến luyến của nàng đối với hắn, yêu vẻ mặt điềm tĩnh của nàng khi may quần áo cho hắn, yêu vẻ mặt phúng phính của nàng khi ăn những món ăn hắn làm, nhìn hắn với vẻ mặt sùng bái.

Như thể họ đã quen nhau từ ngàn năm trước.

Hắn được cha mẹ tìm thấy, vì hắn đã đỗ cử nhân, quen biết rất nhiều người.

Có người kinh ngạc, sao hắn lại giống Tạ tướng quân đến vậy.

Cha mẹ vội vàng đến thăm hắn.

Kết quả là ôm hắn khóc nức nở.

Hắn nhìn đôi vợ chồng già nua tiều tụy trước mặt khóc lóc thảm thiết, trong lòng không nói nên lời khó chịu.

Còn khó chịu hơn cả khi lão Lý tự xưng là cha hắn chế.t.

Kết quả là họ nói rằng họ là cha mẹ ruột của hắn.

Thực ra hắn vẫn chưa nhớ ra.

Nhưng hắn biết những gì họ nói đều là sự thật.

Hắn rất vui khi tìm được cha mẹ ruột của mình.

Nhưng đồng thời cũng lo lắng.

Bởi vì trong nhà đã có vợ.

Hắn sợ Vô Ưu không để ý đến hắn nữa.

Hắn thăm dò thái độ của nàng, kết quả vừa nhìn thấy nước mắt của nàng, hắn lập tức cảm thấy mình thật đáng ch.ết.

Hắn chỉ có thể để người vợ chưa bái đường ở nhà kia nhanh chóng rời đi, sau này không được xuất hiện trước mặt hắn.

Còn về Hầu phủ, đổi một nhóm người hầu, không cho bất kỳ ai nói về chuyện này.

Kết quả là, Vô Ưu kéo hắn đi chọc tức gia đình chồng trước của nàng.

Hầu phủ vẫn rất xa lạ.

Hắn không nhớ ra ký ức của mình.

Nhưng hắn đã nhận ra cha mẹ mình.

Vô Ưu đang nói gì đó.

Nhưng hắn thực sự bị sốc.

Vô Ưu thực sự là thê tử của hắn!

Còn đợi hắn ở nhà ba năm.

Nhưng hai người lại vụng trộm bên ngoài phủ hai năm?

Số phận sao lại có thể đùa giỡn người ta như vậy.

Ngày đại hôn.

Thẩm Vô Ưu mặc một bộ đồ cưới, ngồi ngay ngắn bên giường cưới. Tạ Tiêu Dao vén khăn van đỏ của nàng lên. Hai người nhìn nhau, rồi như bị điện giật, nhanh chóng dời mắt đi. Khóe miệng không nhịn được cong lên cười.

Sao có thể khéo như vậy.

May quá, đến cuối cùng, đều là đối phương. Cuối cùng họ cũng có thể quang minh chính đại đi trên phố.

Nắm tay nhau.

Đi hết cả đời.

Hết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *