Truyện Đam mỹ – Dạy dỗ em trai kế – Yokopod

Nguồn: Zhihu
Edit: Hôm nay bạn đã gội đầu chưa
[Văn án]
Bố tôi ở độ tuổi trung niên gặp lại mối tình đầu, họ nối lại tình xưa.
Kết quả chưa đến nửa năm, hai người cùng mất trong một vụ tai nạn giao thông.
Mẹ kế còn để lại một đứa con trai đang độ tuổi nổi loạn.
Di chúc của bố yêu cầu tôi phải chăm sóc đứa em trai không có một chút huyết thống này cho đến khi cậu ta tốt nghiệp đại học, mới được thừa kế toàn bộ tài sản.
Tôi thực sự muốn dựng đầu ông già dậy để hỏi rằng.
Não của ông chỉ biết yêu đương thôi à??
Ban đầu, tôi cười khẩy kéo đứa em trai nổi loạn ra khỏi quán net, bóp cổ cậu ta làm cho cậu ta ngoan ngoãn nghe lời.
Sau đó, cậu cầm bàn tay tôi đặt lên mặt cậu ta, nói giọng khàn khàn: “Anh trai, đánh mạnh hơn vào mặt em đi~”
Bạn đang đọc truyện tại Yokopod. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!
Chương 1:
Khi nhận được điện thoại từ luật sư, tôi đang ở văn phòng nghe quản lý báo cáo.
Lo liệu xong tang lễ của bố và mẹ kế, tôi mới bắt tay vào xử lý công việc của công ty.
Bố tôi tuy rằng mờ mắt vì tình yêu, đến tuổi trung niên vẫn còn kết hôn với mối tình đầu, nhưng vẫn biết phân nặng nhẹ.
Trước khi nhận cuộc điện thoại từ luật sư, tôi đã nghĩ như vậy.
Bố và mẹ tôi kết hôn vì mục đích kinh doanh, hai người vốn không có tình cảm.
Họ ly hôn sau 10 năm kết hôn.
Sau đó mẹ tôi gặp được chân ái, một người đàn ông mang quốc tịch Pháp, hiện đang định cư ở nước ngoài, có với nhau một cô con gái.
Lớn lên trong một gia đình như vậy, mối quan hệ giữa tôi với họ không sâu sắc lắm, là chuyện rất bình thường.
Cho nên, khi luật sư nói cho tôi biết, trong di chúc mà bố đã chuẩn bị trước đó có thêm điều kiện đi kèm, tôi thật sự rất muốn dựng đầu ông ta dậy để hỏi rằng.
Não ông chỉ biết mỗi yêu đương thôi à!
Tài sản thừa kế của bố quả thật đều được để lại toàn bộ cho tôi, nhưng có một điều kiện.
Để thừa kế toàn bộ tài sản của ông, tôi phải chăm sóc đứa con riêng của mẹ kế cho đến khi cậu ta tốt nghiệp đại học.
Đứa con riêng của mẹ kế, tôi chỉ gặp qua ở tang lễ, là một chàng trai trông khá lạc quan, đang học cấp ba.
Nhưng không thể không nói, cậu ta trông khá giống mẹ, khó trách bố tôi yêu ai yêu cả đường đi lối về.
Đáng tiếc mặc dù biết rõ cậu ta đã mất hết người thân trên đời này, tôi cũng không có ý định quan tâm đến cậu ta. Việc làm mẹ rất phiền toái, đương nhiên, có làm cha cũng vậy.
“Cho nên…” Tôi không cảm xúc nhìn về phía luật sư. “Ý của bố tôi là, cho đến khi thằng nhóc đó tốt nghiệp đại học, tôi chỉ được thừa kế một nửa tài sản?”
Giọng của luật sư rất bình tĩnh: “Đúng vậy.”
Tôi không có cách nào để tranh luận với người đã chế.t, chung quy thì, không phải tất cả các bậc cha mẹ nào trên thế giới cũng đều bình thường.
Chấp nhận bố mẹ không yêu mình, cũng là một bài học trong quá trình trưởng thành của tôi.
Bố hy vọng tôi sẽ trở thành một người thừa kế, mẹ sinh tôi ra chỉ để làm tròn trách nhiệm, chỉ khi tôi ra đời, họ mới thật sự nhẹ nhõm.
Nhưng bố vẫn luôn khiến tôi mở mang thêm nhận thức, ông đã sớm sắp xếp ổn thỏa cho đứa con trai của người khác.
Luật sư đưa tôi xem thông tin về đứa em trai không có quan hệ huyết thống kia, tôi mở ra thuận miệng hỏi:
“Cậu ta tên là Ninh Trạch Châu phải không? Học lực như thế nào?”
Có lẽ là đã quá quen với một số quy tắc trong cái vòng luẩn quẩn này, hơn nữa cũng không thể tranh luận với người đã chế.t, hiện tại tôi chỉ nghĩ đến việc giải quyết vấn đề mà thôi.
Luật sư còn chưa trả lời, tôi đã lật sang trang tiếp theo về thành tích học tập của Ninh Trạch Châu.
Ở cột điểm số, tôi chỉ có một từ để diễn tả: Tệ.
Trong suốt sự nghiệp học tập của mình, từ tiểu học đến sau đại học, giữa chừng đã trải qua việc nhảy lớp và được cử đi học, khó mà tưởng tượng có một ngày tôi sẽ phải nuôi dạy một học sinh có điểm số thảm hại như vậy.
Nói thẳng ra, con bò còn thông minh hơn cậu ta.
Bố tôi trước khi qua đời để lại cho tôi một bài toán quá khó.
Luật sư nhìn thấy sắc mặt tôi không tốt, cẩn thận nói:
“Tổng giám đốc Dụ, còn một việc nữa, hôm nay Ninh Trạch Châu xảy ra xung đột trong trường, trường học đã gọi phụ huynh, nếu anh có thời gian, không bằng cứ ghé qua một chuyến…”
Tôi nghe xong cười khẩy.
Tôi nói rồi tại sao vị luật sư này lại lựa đúng hôm nay mà đến tìm tôi, hóa ra là đã đến lúc không thể không tìm đến.
“Tôi biết rồi.”
Nói vậy thôi, chứ tôi vẫn không có ý định đích thân đi.
Nuôi dạy một người mấy năm đối với tôi rất đơn giản, chỉ cần có tiền, để người khác làm thay là được.
Tôi nhanh chóng cho người đến trường của đứa em trai dốt tệ này.
Chỉ là phản hồi nhận được không mấy lạc quan.
Người tôi sắp xếp trả lời rằng anh ta không chỉ không gặp được đứa em trai đó của tôi, mà còn phải nghe cô giáo chủ nhiệm của cậu ta phê bình.
Một học sinh thành tích kém, thậm chí không có ý chí học tập, trốn học, gây rắc rối, có thể đậu đại học hay không lại là một vấn đề không nhỏ, hiện giờ việc tốt nghiệp đại học đối với cậu ta, là quá xa xôi.
Tôi cảm thấy đau đầu.
Chuyện tồi tệ nhất là trong vài ngày tiếp theo, người tôi sắp xếp lại gọi cho tôi, nói rằng cái cậu họ Ninh kia không chỉ không quan tâm đến anh ta, mà còn bảo anh ta nhắn lại cho tôi rằng.
Đừng xen vào chuyện của người khác.
Tôi giận đến mức bật cười.
Làm như tôi muốn quan tâm cậu lắm đấy.
Nếu không phải vì di chúc của bố, tôi đã sớm đá cậu ta ra khỏi đầu rồi.
Ninh Trạch Châu đã là học sinh lớp 12 rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, thậm chí không biết cậu có thể đậu vào trường cao đẳng hay không nữa.
Tôi đương nhiên không rảnh để quan tâm đến tương lai của cậu ta, nhưng tôi lại cực kỳ quan tâm đến đống tài sản mà ông già để lại.
Sau khi người tôi cử đi không thể làm gì được Ninh Trạch Châu, tôi đành phải gọi cho cậu.
Điện thoại vang lên rất lâu mới có người bắt máy, phía bên kia truyền đến giọng nói của một cậu trai trẻ: “Alo?”
Tôi im lặng một lúc, mới mở miệng: “ Tôi là Dụ Thịnh.”
Lời tự giới thiệu của tôi dù có hơi ngắn gọn, nhưng người đối diện rõ ràng đã biết tôi là ai, sau một lúc lâu cười nhạo một tiếng: “Là anh à, có chuyện gì không?”
Phía bên kia có tiếng nói ồn ào và tiếng chơi game, hình như đang ở trong quán net.
Giọng điệu của tôi rất bình tĩnh: “Trợ lý của tôi chắc là đã liên lạc với cậu rồi. Theo di chúc của bố tôi, trước khi cậu có thể tự lập tôi sẽ cung cấp những gì cần thiết cho cậu. Còn nữa, trong quãng thời gian còn lại trước khi cậu lên đại học tôi sẽ thuê gia sư cho cậu, hỗ trợ cậu một khoản tiền nhất định.”
Tất nhiên tôi sẽ không nói cho cậu ta biết, sự chăm sóc này liên quan chặt chẽ đến khối tài sản khổng lồ mà tôi sẽ thừa kế.
Sau khi nói xong, tôi đợi câu trả lời.
Chỉ sau hai giây, tôi nghe thấy tiếng cười khẩy từ phía bên kia: “Bởi vì di chúc của bố anh sao? Nên nói là anh hiếu thảo hay là tốt bụng đây, tổng giám đốc Dụ?”
Giọng điệu của cậu ta không che giấu sự mỉa mai.
“Tôi chỉ nói một lần thôi. Tôi không cần gia sư cũng như sự giúp đỡ về mặt tài chính, anh và trợ lý của anh đừng làm phiền tôi nữa.”
Nói xong, điện thoại bị cúp máy.
Nghe tiếng “tút tút” vang vọng bên tai, tôi nhíu mày.
Thằng nhóc họ Ninh này thật sự là không biết điều mà.
Nhưng tôi không có ý định dừng lại ở đó.
Bố quả thật đã để lại cho tôi một bài toán khó, chẳng qua là tôi không tin chỉ là một thằng nhóc còn đang học cấp ba, tôi lại không thể kiểm soát được.
Gần đây công việc trong công ty rất nhiều, như người ta thường nói “quan mới nhậm chức thường đốt ba đốt lửa”, tôi phải giữ vững vị trí của mình, tất nhiên là phải để bọn họ biết rõ bản lĩnh của tôi.
Sau cuộc điện thoại đó, tôi phải mất một tuần mới có thời gian gặp Ninh Trạch Châu.
Những ngày gần đây tôi luôn để người khác quan sát Ninh Trạch Châu, không có gì bất ngờ xảy ra, bỏ qua thân phận học sinh cấp ba, cậu ta thực sự là một tên vô học vô phép mà.
Là loại người tôi sẽ không bao giờ giao tiếp trong quãng thời gian học cấp ba.
Hôm nay là một ngày mưa phùn nhẹ, trong giờ làm việc, tôi đến quán net tìm người.
Thằng nhóc Ninh Trạch Châu này cực kỳ mê game.
Không học bài mà chỉ muốn chơi game.
Đương nhiên, thông tin mà tôi nhận được chính là cậu ta khá nổi tiếng trong lĩnh vực này.
Ngoài kia tiếng mưa càng ngày càng to, tôi xuống khỏi xe, cầm chiếc ô đen tuyền. Mưa rơi trên mặt đất, bắn lên đôi giày da và quần tây đen của tôi. Tôi xuyên qua màn mưa nhìn vào quán net kia.
Nhiều nhóm người tụm năm tụm bảy đi ra đi vào.
Tôi đứng im một lúc, vừa vặn nhìn thấy một hình bóng cao to gầy đi ra từ bên trong.
Cậu ta cầm chiếc ba lô đen bằng một tay, như không để ý đến cơn mưa đang ngày càng to dần, khuôn mặt mang nét mệt mỏi sau một đêm thức trắng, liền đi vào màn mưa.
Tôi từ từ tiến lại gần.
Khuôn mặt của Ninh Trạch Châu tôi vẫn nhận ra, cậu ta khá ưa nhìn, trong đám đông có thể coi như hạc trong bầy gà.
Nhưng nhìn cách cậu ta đi, tôi không thể không nhíu mày, dáng đi cực kỳ chệnh choạng.
“Ninh Trạch Châu.” Tôi gọi cậu ta một tiếng.
Cậu ta theo bản năng quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Sau đó ánh mắt của chúng tôi va vào nhau.
Từ ánh mắt của cậu ta, tôi có thể chắc chắn, cậu ta cũng nhận ra tôi.
Ánh mắt của cậu ta bỗng chốc trở nên châm chọc. “Tổng giám đốc Dụ, đến đây có việc gì?”
Tóc cậu ta bị ướt mưa, lúc này hơi hướng lên một chút, lộ ra vầng trán mịn màng, ngũ quan trên khuôn mặt trở nên rõ ràng, ít nhiều mang theo tính công kích.
Tôi không phải là người tinh tế, mở miệng ra liền nói thẳng: “Những việc tôi đã đề cập trước đó, hy vọng cậu sẽ xem xét lại.”
Cậu ta tỏ ra không hài lòng, nhưng ngoài miệng vẫn mang vẻ châm biếm:
“ Tôi đã nói rồi, không xem xét gì hết. Sao? Phong cách của những người có tiền như các anh là ép buộc người khác à?”
“Xin lỗi vì đã nói thẳng.” Giọng điệu của tôi vẫn bình tĩnh như trước. “Có lẽ cậu chưa từng thấy qua cách những kẻ có tiền ép buộc người khác thật sự. Chắc chắn sẽ không có kiên nhẫn như tôi mà ở đây lãng phí thời gian với cậu.”
Tôi thừa nhận giọng điệu của tôi hơi kiêu ngạo, nhưng thằng nhóc này quả thật cần được dạy dỗ.
Bất kỳ ai cũng có thể hiểu được, việc chấp nhận sự giúp đỡ của tôi bây giờ, đối với cậu ta là lựa chọn tốt nhất.
Tôi không quan tâm cậu ta nghĩ gì về lòng tự trọng không đáng kể đó, tôi chỉ biết rằng thực tế đây là một cơ hội hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Tôi nhận được tài sản của mình, cậu có một tương lai tốt đẹp.
Mặc dù thành tích của cậu ta tệ đến mức không thể cứu vãn, tôi cũng không ngần ngại chi tiền để cho cậu ta đi du học.
Ninh Trạch Châu nghe xong lời tôi nói rồi chế nhạo:
“Sao? Muốn ép buộc tôi nhận tiền à? Dù sao bố anh cũng chế.t rồi, anh cứ phải làm theo di chúc để làm gì? Ông ta không chỉ thích giúp người khác nuôi con trai, mà còn thích để con trai của mình nuôi con trai của người khác à?”
“Anh cũng nguyện ý làm kẻ ngốc luôn à, Dụ Thịnh?”
Cậu ta hóa ra biết tôi tên là gì.
Tôi thường rất hay cáu kỉnh, nhưng khi ở ngoài đường đều biết cách giả vờ.
Chỉ là thằng nhóc này nói những lời thật khó nghe.
Tôi bước về phía trước vài bước, lại gần Ninh Trạch Châu, khuôn mặt cậu ta bị ướt bởi nước mưa, cứng đầu trừng mắt nhìn tôi.
Tôi ném chiếc ô sang một bên, mưa cũng tự nhiên rơi trên người tôi.
Tôi hành động rất nhanh, vươn tay đẩy thẳng cậu ta vào bức tường phía sau.
Thực ra tôi chỉ muốn bổ đầu cậu ta ra để xem trong đó rốt cuộc đang não người hay não heo.
Ninh Trạch Châu rõ ràng không phải là người ngoan ngoãn, tôi đè vai cậu ta lại, tay kia đặt trên cổ cậu ta.
Sau này nhớ lại, tôi cũng không biết tại sao lúc đó lại nắm cổ cậu ta, có lẽ vì cổ Ninh Trạch Châu trông thon dài trắng trẻo, dễ nắm.
“Ninh Trạch Châu, đều đã trưởng thành rồi, đừng như con nhím cứ thích xù lông. Chuyện gia đình của cậu thì liên quan gì đến tôi? Cậu có tức giận cũng không nên đổ lỗi cho tôi, chấp nhận sự giúp đỡ của tôi sẽ có ích cho cậu mà cũng không hại đến ai.”
“Mặt khác, dựa theo vai vế mà nói, cậu nên gọi tôi một tiếng anh trai mới đúng.”
Cậu ta ngước lên nhìn tôi, tôi cảm thấy yết hầu dưới lòng bàn tay như trượt xuống, vẻ cứng đầu trong đôi mắt cậu ta vẫn rất rõ ràng, khuôn mặt chúng tôi đang rất gần nhau.
Tôi nghe thấy cậu ta cười khẩy: “Anh mà tính là anh trai của tôi à?”
Chương 2:
Chúng tôi tan rã không mấy vui vẻ.
Ông già nhà tôi đúng là đã tìm một mớ rắc rối đến cho tôi, cho đến bây giờ tôi chưa bao giờ gặp một thằng nhóc nào không biết điều như vậy.
Thậm chí tôi đã nghĩ rằng nên chờ vài năm cho nó bị xã hội tát vài phát để nó nhận ra tầm quan trọng của tiền bạc và quyền lực sau đó mới gửi nó đi nước ngoài để lấy cái mác đi du học.
Không cần phải vài năm, thằng nhóc này sẽ sớm bị xã hội dạy dỗ một trận thôi.
Thường thì tôi không phải là người hay ép buộc, nhưng với khối tài sản mà tôi xém được thừa kế, tôi không thể buông tay.
Gần đây công việc trong công ty hơi bận rộn, hội đồng quản trị đầy rẫy vấn đề, tôi tạm thời không thể dành thời gian để quan tâm đến Ninh Trạch Châu.
Một tuần nữa trôi qua, tôi nhận được cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm của Ninh Trạch Châu.
Nhưng điểm đến lại là đồn cảnh sát.
Ở đồn cảnh sát tôi thấy rất nhiều người, vừa rời khỏi cuộc họp, trên người vẫn đang mặc bộ vest lịch lãm, từ tóc đến giày gọn gàng đến từng chi tiết, khi bước vào, không ít ánh mắt đều hướng về tôi.
Tôi nhanh chóng tìm thấy Ninh Trạch Châu bên trong đám đông ồn ào, cậu ta ngồi một mình trong góc, cách không xa đó là một vài nam sinh mặc đồng phục cùng với phụ huynh của họ.
Không biết là giáo viên chủ nhiệm hay giáo viên bộ môn đang liên tục trấn an các phụ huynh đằng kia.
Những học sinh kia trên mặt và trên người đều có không ít vết thương, đương nhiên Ninh Trạch Châu cũng có vết thương trên mặt.
Nhưng cậu ta yên lặng ngồi một mình ở đó, giống như một người tồn tại ở một chiều không gian khác.
Cao ngạo.
Sự xuất hiện của tôi khiến cậu ta phải nhìn lên, tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc cậu ta nhíu mày.
“Xin hỏi anh có phải phụ huynh của Ninh Trạch Châu không ạ?” Người hỏi có lẽ là giáo viên chủ nhiệm của cậu ta.
“Tôi là anh trai của Ninh Trạch Châu.” Tôi bình tĩnh trả lời. “Xin hỏi đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Ngay khi tôi vừa nói xong, một phụ nữ trung niên bức xúc lao đến, chỉ vào hai má của nam sinh bên cạnh nói:
“Cậu xem em trai cậu đã đánh con tôi thành bộ dạng gì này? Gia đình cậu dạy dỗ con cái kiểu gì vậy?”
Có người đầu tiên thì sẽ có người thứ hai.
Một người đàn ông trung niên khác cũng kéo con trai đến, la lên:
“Con trai tôi thành tích đứng đầu lớp, tay nó bây giờ bị thương, cậu không biết năm cuối cấp quan trọng như thế nào hay sao? Lỡ ảnh hưởng đến việc học của con tôi thì phải làm sao? Em trai cậu không học không có nghĩa là con tôi không học!”
“…”
Bọn họ nháo nhào lên, y như mấy bà bán cá ngoài chợ.
Ninh Trạch Châu đứng dậy, chuẩn bị đến nói gì đó, tôi liếc cậu ta, bước chân của cậu ta bỗng dừng lại.
Tôi quay đầu nhìn lại hiện trường, đếm một chút, tổng cộng là 5 người.
Mỗi người đều có vết thương trên cơ thể, nhưng dường như chỉ là những vết thương ngoài da.
Thằng nhóc thối này, xuống tay cũng không biết lựa chỗ mà đ.ánh.
Đánh vào mặt, khác gì tự tay đưa ra bằng chứng không chứ?
“Thật xin lỗi.” Tôi cuối cùng cũng lên tiếng. “Ý mọi người là, những vết thương trên mặt các em ấy đều do em trai tôi gây ra à?”
“Nếu không phải cậu ta thì còn ai vào đây?” Một phụ huynh rất bực bội, dường như đang bao che cho con. “Không lẽ con tôi lại tự đánh vào mặt nó à?”
Tôi nhìn qua giáo viên chủ nhiệm của Ninh Trạch Châu: “Thầy giáo, xin hỏi một chút bọn nhỏ đã xảy ra xung đột ở đâu không? Ở trong trường học à?”
Giáo viên chủ nhiệm ngừng một chút: “Không, xảy ra ở con hẻm gần trường.”
Câu trả lời này không ngoài ý muốn, nếu là chuyện xảy ra trong trường, không thể ồn ào đến mức phải đến đồn công an đâu.
“Có camera giám sát không?” Tôi hỏi.
“Camera cái gì nữa, nhân chứng đều đang ở đây không đủ hay sao?” Một phụ huynh nói: “Người báo công an vừa nãy còn nói thấy em trai cậu đè con trai tôi xuống đất đ.á.n.h đấy!”
Ý của cảnh sát là, con hẻm đó không có camera giám sát.
“Ý các người là, em trai tôi một mình chặn năm người, đưa bọn nhỏ vào trong con hẻm đ.á.n.h một trận, đúng không?” Tôi thoải mái nhìn những nam sinh kia. “Các bạn học sinh này có vẻ khá thân với nhau, tan học đều đi cùng nhau hả?”
Chỉ một câu nói, giáo viên chủ nhiệm cũng dừng lại một lúc.
Tôi không quan tâm phản ứng của người khác như thế nào, nhìn qua cảnh sát chịu trách nhiệm vụ này, giọng điệu rất bình tĩnh:
“Con hẻm xảy ra trận ẩu đả không có camera giám sát, ở những nơi khác có không? Tôi muốn biết hôm nay cuối cùng là ai đã chặn đường ai.”
“Cậu có ý gì? Có phải là muốn nói con trai tôi bắt nạt em trai cậu không? Con trai tôi học giỏi như vậy, ai mà quan tâm đến em trai cậu chứ!”
Cảnh sát thờ ơ, tôi cười khẩy: “Sao, không đúng quy định à, hay là để tôi gọi cho cục trưởng Lục mới có thể điều tra?”
Những lời này thật sự rất hữu ích.
Quần áo trên người tôi toàn là hàng hiệu, chói lóa hiện to ba chữ “Không thiếu tiền”.
Mạng lưới quen biết của gia đình nhà họ Dụ không chỉ dừng lại ở đó, vốn luôn nộp thuế đúng hạn, khi cần quyên tiền thì quyên tiền, chính quyền ở đây cũng cho gia đình chúng tôi vài phần mặt mũi.
Trong lúc cảnh sát đi kiểm tra camera giám sát, tôi đến trước mặt Ninh Trạch Châu, cậu cúi đầu, không nhìn tôi.
“Để xem chân tướng thật sự là gì, nếu là lỗi của em, em phải nhận lỗi.” Tôi dừng lại một chút, nói tiếp. “Thời gian của tôi rất quý giá, hy vọng em đừng làm tôi khó xử.”
Sau một lúc lâu, tiếng nói u ám của cậu vang lên: “ Tôi không cần anh can thiệp vào chuyện của tôi.”
Lúc này thằng nhóc này vẫn còn rất cứng đầu.
“Ừ, tôi biết, lần trước tôi đã nhờ trợ lý đổi số liên lạc phụ huynh ở trường của em thành số của tôi rồi.”
Hiệu suất làm việc của cảnh sát không hề thấp, họ nhanh chóng tìm ra camera giám sát đã quay lại ở vùng xung quanh con hẻm vào thời điểm đó, có một đoạn ghi lại hình ảnh mấy tên nam sinh cười đùa với nhau, không lâu sau xuất hiện bóng dáng của Ninh Trạch Châu.
Sau khi nhìn thấy Ninh Trạch Châu, bọn nhóc nhìn nhau một cái, sau đó cười đùa rồi đi theo Ninh Trạch Châu vào con hẻm đó.
Chuyện sau đó không cần phải nói gì thêm.
Lúc này sắc mặt của các phụ huynh không được tốt cho lắm, trong lòng cảnh sát và giáo viên cũng đã có được kết luận.
Tôi không nhịn được cười khẽ: “Đây là hình ảnh em trai tôi đ.á.n.h năm đứa bạn cùng lớp?”
Một vị phụ huynh không nhịn được lên tiếng: “Vậy việc con tôi bị đ.á.n.h thành như vậy là sao?”
“Năm không đ.á.n.h bại một, rất có lý đúng không?” Ánh mắt của tôi quét qua những nam sinh đang trốn sau lưng cha mẹ kia.
“Ninh Trạch Châu, đến đây.” Tôi gọi một tiếng.
Chàng trai trước đây luôn nổi loạn lúc này lại cho tôi mặt mũi, từ từ đi đến.
Tôi không nói gì, trực tiếp vén áo cậu lên, Ninh Trạch Châu không lường trước được điều này, kêu lên một tiếng, tôi không chút để ý, ánh mắt tập trung vào vùng eo cậu, có một vết bầm tím bên cạnh, các vết thương khác trên cơ thể cũng có kích thước to nhỏ khác nhau, thậm chí còn có một số là vết thương cũ.
Vừa nãy tôi đã thấy cậu ngồi hay đi đứng đều có cảm giác không ổn cho lắm.
“Tuổi còn nhỏ, mà ra tay cũng ác đấy.” Tôi lạnh lùng nói.
Mọi người đều im lặng, ngay cả giáo viên chủ nhiệm của Ninh Trạch Châu khi nhìn thấy vết thương trên người cậu cũng không thể nói nên lời.
“Lần trước gọi phụ huynh tôi không đến, nhưng tôi nhớ là đã bồi thường tiền thuốc men, lần đó là bồi thường cho ai?” Tôi hỏi Ninh Trạch Châu.
Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt của Ninh Trạch Châu rất khó coi, cậu chỉ vào một trong năm người kia.
Tôi cười khẽ, quay đầu nhìn về phía giáo viên chủ nhiệm của Ninh Trạch Châu:
“Thưa thầy, tôi nghi ngờ trong trường có học sinh dẫn đầu bắt nạt em trai tôi trong thời gian qua, tôi yêu cầu trường học điều tra rõ ràng, nên kỷ luật thì cứ kỷ luật, nên đuổi học thì cứ đuổi học.”
“Bây giờ cứ lập hồ sơ trước, em trai tôi có lẽ là nạn nhân trong vụ này đấy.”
Khi tôi nói câu này, những phụ huynh đó đều nóng nảy, cãi nhau xôn xao nói rằng con của họ ở nhà rất ngoan, sao có thể bắt nạt bạn cùng lớp được.
“Phụ huynh của em Ninh Trạch Châu.” Giáo viên chủ nhiệm khó khăn nói. “Cậu xem bọn nhóc đều là học sinh chuẩn bị thi đại học…”
“Ninh Trạch Châu thì không phải hay sao?” Tôi nhẹ giọng nói. “Sao, con họ học giỏi, tương lai không thể bị trì hoãn, còn em trai tôi thì không cần hay sao? Phương châm giáo dục của trường các người là như vậy sao?”
“Đương nhiên là không phải …”
Tôi không kiên nhẫn nghe tiếp: “Luật sư của tôi sẽ liên hệ với lãnh đạo trường cũng như các vị phụ huynh. Nếu trường không có khả năng xử lý tốt chuyện này, tôi không ngại sử dụng mối quan hệ của tôi để nâng cao tầm ảnh hưởng của xã hội đâu.”
Tôi không phải là người dễ tính, chọc đến tôi, bọn họ xem như xong đời.
Chương 3:
Ra khỏi đồn cảnh sát, Ninh Trạch Châu ngồi trên xe tôi. Tài xế ở phía trước im lặng lái xe, cậu cũng câm như hến.
Tôi trả lời xong tin nhắn công việc, quay đầu nhìn cậu.“Ở trường bị bắt nạt tại sao lại không nói gì?”
Tuy không phải là người thích lo chuyện bao đồng, nhưng giúp cậu giải tỏa cơn giận thì không thành vấn đề.
Nhớ lại lần trước cậu bị gọi phụ huynh, mặc dù là trợ lý đi thay, nhưng trong mắt Ninh Trạch Châu, có lẽ là đã bị oan lại phải bồi thường tiền cho kẻ bắt nạt.
Khó trách cậu không thích tôi.
Nhưng dù cậu ta không có thích tôi, hôm nay tôi ít nhất cũng đã đứng ra giúp cậu ta, nếu phớt lờ thì thật bất lịch sự.
Thằng nhóc này thật sự là không để ý đến tôi.
“…”
Được lắm.
Xe vẫn chạy, người bên cạnh cuối cùng cũng mở miệng: “Anh đưa em đi đâu?”
“Giờ mới quan tâm đến vấn đề này có phải là đã quá muộn hay không?” Tâm trạng tôi đang rất tốt, quay đầu nhìn cậu.
Xe đi vào biệt thự của nhà họ Dụ, chậm rãi dừng lại.
Tôi xuống xe, vòng sang bên kia gõ nhẹ vào cửa sổ xe: “Ninh thiếu gia, còn muốn anh phải mời xuống xe à?”
Chốc lát, Ninh Trạch Châu xuống xe, đi theo tôi vào trong.
Cậu ở phía sau nói: “Anh đưa em đến đây làm gì?”
Quản gia tiến lên, nói với tôi: “Đại thiếu gia.”
Sau đó nhìn vào Ninh Trạch Châu phía sau tôi, có chút ngạc nhiên, sau đó hô lên: “Nhị thiếu gia.”
“Nhị thiếu gia là cái quái gì?” Ninh Trạch Châu nhíu mày. “Anh mau đưa em về, ai là nhị thiếu gia chứ?”
Tôi ngồi trên ghế sofa, ra hiệu cho Ninh Trạch Châu ngồi xuống.
Quản gia đi pha trà.
“Bác sĩ sẽ đến để kê thuốc cho em.” Tôi thản nhiên nói. “Hơn nữa thu lại cái bản mặt đáng ghét kia của em lại đi, không người ta lại nghĩ anh lợi dụng em đấy.”
Quả thật cũng có thứ để lợi dụng, nhưng cậu không biết, tôi cũng không có ý định nói.
Chúng tôi cứ ngồi yên lặng như vậy, mãi đến khi bác sĩ của nhà tôi đến, vội đến kiểm tra những vết thương trên cơ thể Ninh Trạch Châu, sau đó băng bó lại.
Sau khi cởi áo, vết thương trên cơ thể cậu càng trở nên đáng sợ hơn, cậu sống lẻ loi một mình, bị thương cũng không biết xử lý, trông có vẻ rất đáng thương.
Vốn là tôi và cậu ta không có liên quan gì.
Nếu không có di chúc của bố, tôi cũng không nghĩ bản thân có lòng tốt đến vậy.
Bác sĩ để lại thuốc và dặn dò vài thứ, sau đó nhanh chóng rời đi.
Tôi ngồi đối diện cậu nói: “Ninh Trạch Châu, em chưa thành niên phải không? Có người giám hộ ở trường đối với em không phải là điều gì quá tệ, không cần phải phản đối anh đến vậy.”
“Em ngẫm lại cuộc đời của mình đi, cứ nhất định phải từ chối sự giúp đỡ của anh hay không?”
Tôi thừa dịp cậu trầm lặng tiếp tục nói: “Hôm nay em cũng thấy đấy, ít nhất anh có thể xử lý đám người đấy mà không tốn chút sức lực nào. Chỉ trong vài ngày thôi, bọn họ sẽ đến xin lỗi em. Đương nhiên em có thể không tha thứ, anh sẽ không can thiệp vào quyết định của em.”
“Tại sao lại giúp em?” Sau một lúc lâu, cậu nhìn lên, mở miệng hỏi tôi: “Bọn họ không phải là thứ gì tốt, ngay cả em cũng không chắc chắn là người tốt.”
“Không quan trọng, anh không phải thẩm phán cũng không phải cảnh sát, anh không quan tâm đến điều đó, em chỉ cần biết anh luôn đứng về phía em là được.” Tôi cười khẽ.
Con người luôn có bản tính thiên vị, tôi lại là một người cực kỳ thiên vị.
Tôi không mù, chỉ cần Ninh Trạch Châu có thể giữ một chút đạo đức trong vụ bắt nạt này, là đủ rồi.
“Ninh Trạch Châu, anh nói thật đấy.” tôi nhìn cậu nói. “Ở lại đây, anh sẽ thuê gia sư cho em, lớp 12 rồi, em thật sự không lo lắng về cuộc sống của mình à?”
“Nếu em không biết muốn làm gì sau này, trước hết cứ làm tốt bổn phận của một học sinh đã, trải nghiệm không khí của một trường đại học tốt, rồi từ từ tìm ra con đường của mình.”
“Cố gắng học tập, vĩnh viễn sẽ không bao giờ hối hận, em thấy sao?”
Tôi đã thuyết phục được Ninh Trạch Châu ở lại, cậu vẫn kiên quyết muốn quay về lấy hành lý của mình.
Thật lòng mà nói, sống ở nơi này, vấn đề ăn mặc không cần cậu phải lo lắng.
Nhưng khi thấy cậu mang theo hành lý vốn không nhiều của cậu bước vào, trong lòng tôi lại nảy lên cảm giác như đang dụ dỗ một thiếu niên ngây thơ vậy, có lẽ là do mục đích ban đầu của tôi vốn đã không trong sáng.
Đương nhiên, tôi không hề cảm thấy tội lỗi.
Đây rõ ràng là một cuộc hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Tôi thực sự không làm điều gì xấu với Ninh Trạch Châu, quản gia mua cho cậu rất nhiều quần áo mới, có tài xế đưa đón đi học, cuối tuần có gia sư đến nhà dạy cậu học.
Sự sắp xếp này đảm bảo năm cuối cấp của cậu sẽ trở nên đầy đủ và vui vẻ.
Nhưng cho đến khi việc xử lý vấn đề bắt nạt trường học có kết quả, cậu sẽ không đi học, mà ở nhà học cùng gia sư.
Lãnh đạo trường của Ninh Trạch Châu gọi cho tôi vài lần, muốn tôi xem xét đây là giai đoạn quan trọng của một số học sinh cuối cấp, các phụ huynh cầu xin tôi, cho bọn nhỏ một cơ hội xin lỗi, cũng có thể bồi thường tiền.
Khi nghe máy, Ninh Trạch Châu đang ngồi bên cạnh tôi, tôi bật loa ngoài.
“Xin hỏi quý trường học đã xác minh hành vi bắt nạt trong trường của những học sinh đó chưa? Quả thật là có hành vi này đúng không?” Tôi hỏi.
Người tự xưng là hiệu trưởng bên kia lại bắt đầu yêu cầu tôi nhìn nhận với tâm tư của một người làm cha làm mẹ, nói những lời lẽ cao siêu.
“Nếu việc bắt nạt là thật, tôi hy vọng các vị sẽ xử lý theo quy định của trường, cũng như công bố kết quả xử lý, nếu chỉ vì những học sinh đang học cuối cấp mà mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện này, thì những học sinh học lâu dài trong môi trường bắt nạt đó phải làm sao?”
“Người bị hại chỉ có em trai tôi sao?” Tôi tiếp tục nói, “Sắp tới tôi sẽ mời bác sĩ tâm lý đến kiểm tra cho em ấy, nếu có vấn đề gì, tôi sẽ tiếp tục truy cứu trách nhiệm.”
“Đừng nói với tôi sẽ bồi thường gì hết, nhà chúng tôi không thiếu chút tiền này.”
Cuộc gọi kết thúc, tôi phát hiện Ninh Trạch Châu nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, cậu nói: “Em không cần phải đi kiểm tra tâm lý.”
Tôi thản nhiên nói: “Hợp tác đi, để tôi mang kết quả chẩn đoán đến trường của cậu làm ầm chút.”
“…”
Ban đầu tôi cũng định mời bác sĩ tâm lý thật, tôi luôn cảm thấy thằng nhóc này cần phải đi kiểm tra một chút.
Kết quả như tôi dự đoán, tâm lý của Ninh Trạch Châu quả thật không ổn, nhưng cũng bình thường, hiện nay ai mà không có chút vấn đề tâm lý chứ.
Không nói về Ninh Trạch Châu hoặc tôi, có lẽ cả bác sĩ tâm lý đến điều trị cho cậu cũng có chút vấn đề.
Theo yêu cầu của tôi, trường học đã đưa ra hình phạt đối với những kẻ bắt nạt, mỗi người đều bị kỷ luật, có người sau khi bị kỷ luật đã chọn chuyển trường.
Đương nhiên, đây chỉ là hình phạt của trường, vấn đề pháp lý vẫn chưa kết thúc.
Mặc dù tôi không lợi dụng được dư luận, nhưng có vẻ như có một số học sinh cùng trường với Ninh Trạch Châu đã đăng tải vụ bắt nạt trong trường lên mạng.
Một số bình luận đã thu hút sự chú ý của tôi.
Tôi mới biết được, lý do mà Ninh Trạch Châu bị bắt nạt là vì lúc trước cậu đã can đảm giúp một bạn cùng lớp bị bắt nạt.
Video của bạn học sinh đó đủ để lãnh đạo trường đau đầu một thời gian dài.
Đối lập với Ninh Trạch Châu vốn là một chú sói con bị đ.á.n.h sẽ ngay lập tức đ.á.n.h lại. Tâm lý của những cô cậu mười mấy tuổi thường không mạnh mẽ như vậy, có một nam sinh đã vì vậy mà trầm cảm có ý định t.ự t.ử.
Đây mới là trọng điểm của vấn đề.
Giáo viên chủ nhiệm của Ninh Trạch Châu cùng với hai giáo viên chủ nhiệm khác đã tự nhận lỗi tạm thời từ chức.
Trong số những học sinh đã bị kỷ luật trước đó có hai người bị trường kỷ luật để làm gương cho những bạn khác, những người khác không còn mặt mũi để tiếp tục ở lại, ai chuyển trường thì chuyển trường, ai bỏ học thì bỏ học.
Tôi đương nhiên không làm gì nhiều, với chút tiền, tôi đã châm thêm mồi lửa mà thôi.
Ninh Trạch Châu quay trở lại trường học, lớp cậu đổi một giáo viên chủ nhiệm mới, giáo viên chủ nhiệm trước đó đã bị chuyển công tác.
Mâu thuẫn giữa học sinh với nhau, dù không phải tất cả giáo viên đều biết, nhưng vấn đề nghiêm trọng như vậy, giáo viên không có khả năng hoàn toàn không thể phát hiện được.
Có thể chỉ là lười quản, nhưng tạo thành hậu quả như vậy, luôn có người phải chịu trách nhiệm.
Đây không phải là điều tôi cần quan tâm.
Chuyện của Ninh Trạch Châu đã kết thúc, tâm trí của tôi một lần nữa quay trở lại công việc.
Nhưng rõ ràng tôi đã vui mừng quá sớm.
Nhìn vào kết quả bài kiểm tra năng lực của Ninh Trạch Châu mà gia sư gửi cho tôi, tôi cảm thấy ban ngày bị mấy ông già trong hội đồng quản trị làm cho đau đầu giờ còn đau thêm.
Ninh Trạch Châu nhìn thấy biểu cảm của tôi, một lát sau nói: “Em đã nói với anh rồi, em không phải là người học giỏi.”
Tôi cố gắng làm cho giọng điệu của mình bình tĩnh trở lại, nhìn cậu nói: “Không phải là người học giỏi, hay là không học gì trong hai năm qua?”
Ninh Trạch Châu im lặng.
Tôi chưa bao giờ nuôi con, nhưng đã từng là một đứa trẻ, biết rằng việc áp đặt giáo dục không phải là một phương pháp tốt.
Kết thúc kỳ thi tháng, điểm số rất nhanh được gửi về nhà.
So sánh với trước đó, tổng điểm đã tăng thêm vài chục, mặc dù với tôi, điểm số này vẫn rất là tệ.
Nhưng tôi cũng phải thừa nhận, trên thế giới này thực sự không phải ai cũng phù hợp với việc học.
Vấn đề học hành của Ninh Trạch Châu thật sự tôi không can thiệp nhiều, so với cậu, công việc trên công ty vẫn quan trọng hơn.
Những con cáo già còn đang mong chờ được thấy tôi mắc sai lầm đấy.
“Không sao, ngày mai anh sẽ nói chuyện với gia sư của em, lên kế hoạch học tập lại cho em.” Tôi nói một cách dứt khoát.
“Em chỉ cần học, khả năng tiến bộ rất lớn, anh sẽ không để em đến mức không đậu đại học đâu.”
Dù có phải bỏ tiền, tôi cũng sẽ giúp cậu vào đại học.
Toàn bộ gia sư mà tôi thuê đều là giáo viên hàng đầu trong nước, có lẽ Ninh Trạch Châu đã kích thích lòng cạnh tranh của họ, kế hoạch học tập mới được gửi đến cho tôi rất nhanh.
Học kỳ mới bắt đầu không lâu, từ góc nhìn của tôi, Ninh Trạch Châu chỉ cần muốn học, vẫn có thể tiến bộ.
Mỗi ngày tôi đi sớm về muộn, không có giao tiếp nhiều với Ninh Trạch Châu, có thể nói, chúng tôi không hề giao tiếp với nhau.
Sau khi kết quả thi giữa kỳ của Ninh Trạch Châu được công bố, không có sự cải thiện đáng kể, tôi cũng không quan tâm, miễn là cậu nguyện ý đến trường, điểm số thực sự không phải là quan trọng nhất đối với tôi.
Nhưng vào thời điểm quan trọng này, giáo viên chủ nhiệm của cậu lại gọi cho tôi, nói cậu trốn học.
“…”
Lúc ấy tôi đang uống rượu xã giao, sau khi nhận cuộc gọi, tôi đứng dậy xin lỗi đối tác, ngay sau đó rời khỏi.
Không biết có phải do rượu hay vì lý do khác, cơn giận của tôi như bùng lên.
Tôi gọi cho Ninh Trạch Châu, cậu không nhấc máy.
Sau đó tôi lái xe đến quán net cậu thường đến trước đây, không tìm thấy, chủ quán net có lẽ nhận ra cậu, nghe nói tôi là phụ huynh của Ninh Trạch Châu, chỉ cho tôi một nơi.
Tôi tìm thấy Ninh Trạch Châu đang say xỉn tại một quán bar gần đó.
Tôi đi tới mà không nghĩ ngợi gì, xách cổ áo cậu, cười khẩy nói: “Chưa đủ lông đủ cánh đã học theo người khác uống rượu rồi à?”
Ban đầu Ninh Trạch Châu còn phản kháng, nghe thấy giọng tôi, cậu giật mình, sau đó vẫn dùng sức hất tay tôi ra.
“Anh đến đây làm gì?”
Tôi nhìn cậu, giọng điệu bình tĩnh: “Giáo viên chủ nhiệm nói cậu trốn học, tại sao vậy?”
“Tại sao?” Cậu nghe vậy cười châm biếm, giọng điệu càng nói càng kích động, “Dụ Thịnh, em cũng muốn hỏi anh tại sao, em hoàn toàn không thích học, cũng học không tốt, anh chi nhiều tiền như vậy để thuê gia sư, cuối cùng em cũng chỉ đạt được điểm số như vậy, anh còn không để em tự lo liệu đi à!”
Chương 4:
Tôi nghe những lời nói bốc đồng của cậu nhưng không cảm thấy gì.
“Anh đã nói rồi, không cần em phải thi vào trường đại học nổi tiếng, chỉ cần em lo học cho đến khi thi tốt nghiệp xong, kết quả có ra sao cũng không quan trọng.”
Tôi không thiếu tiền để đưa cậu đi du học, nhưng điều kiện tiên quyết chính là, cậu phải nghe lời.
So với khối tài sản mà bố để lại, mấy đồng tiền kia tính là gì, tôi vẫn có thể phân biệt được.
“Người như anh thì hiểu gì chứ!” Giọng điệu của Ninh Trạch Châu không che giấu sự tức giận, không biết cậu đang tức giận với tôi hay với chính cậu nữa. “Anh không hiểu được cảm giác có cố gắng học mà vẫn không hiểu, các kỳ thi trước gặp phải các câu hỏi bình thường em cũng không biết làm, em vẫn phải lo lắng chứ? Em thấy hầu như tất cả câu hỏi em đều không biết làm luôn!”
“Không hiểu thật.” Tôi nhìn cậu nói. “Anh không có tham gia kì thi đại học.”
Những lời này khiến khuôn mặt của Ninh Trạch Châu hiện lên một tia bối rối.
Tôi lại nói thêm: “Anh được tuyển thẳng.”
“…”
Cậu thoạt nhìn như cạn lời.
Tôi nhìn cậu, lạnh lùng nói: “Người ta muốn thi vào một trường đại học tốt nhất phải bắt đầu cố gắng học từ cấp hai hoặc thậm chí tiểu học, dậy sớm thức khuya. Nếu không thì ít nhất cũng phải cố gắng suốt ba năm cấp ba, mỗi ngày đều học thuộc bài, làm hàng loạt bài tập, đ.á.n.h bay những ý định lười biếng, nhưng vẫn không chắc chắn sẽ đạt được kết quả như mong muốn. Còn em đã học được bao lâu? Em có cơ sở gì để nghĩ rằng chỉ sau một hai tháng có thể đuổi kịp và vượt qua những nỗ lực của người khác trong vài năm?”
“Em nghĩ rằng việc anh được tuyển thẳng đơn giản lắm sao?”
“Trên thế giới này người thông minh rất nhiều, người thông minh nỗ lực hơn em cũng rất nhiều.”
Tôi dừng lại nhìn cậu: “Nếu em không có chút nghị lực này, dựa vào cái gì mà muốn đạt điểm cao hơn người khác, hầu hết mọi người đều có chỉ số thông minh nhất định, đừng coi thường giá trị của việc nỗ lực.”
Tôi thực sự không thích dạy bảo người khác, nói xong tôi cảm thấy rất mệt mỏi.
Hôm nay việc tôi đi tìm cậu đã làm trì trệ một số công việc, mặc dù không quan trọng lắm, nhưng tôi hy vọng những việc như vậy sẽ không xảy ra một lần nào nữa.
Tôi đưa Ninh Trạch Châu về, đồng thời gửi tin nhắn cho giáo viên chủ nhiệm của cậu báo tin bình an.
Sau khi tỉnh rượu Ninh Trạch Châu dường như đã tiếp thu những gì tôi nói, cậu lại bắt đầu tiếp tục học tập.
Chỉ cần muốn học là được.
Bên phía gia sư họ nói với tôi rằng hiện tại cậu đã tập trung nhiều hơn, cũng có chút tiến bộ.
Tôi rất an tâm.
Tôi thường đi xã giao về muộn, đôi khi có thể gặp được Ninh Trạch Châu đang học hoặc đang đau đầu với mấy bài toán.
Đêm nay khi tôi về là đã qua 0 giờ, tôi vừa đi vừa cởi cà vạt, tối nay tôi mặc chiếc áo sơ mi màu đỏ mận, uống rượu nhiều nên có chút hơi nóng, tiện thể cởi hai cúc trên cùng.
Trên lầu bỗng truyền đến tiếng ồn.
Tôi nhìn lên thấy Ninh Trạch Châu mặc đồ ngủ đi xuống.
“Em vẫn chưa ngủ à?” Tôi hỏi cậu.
“Vẫn đang làm bài.” Ninh Trạch Châu nhìn tôi nói. “Anh uống bao nhiêu vậy?”
Tiệc xã giao nào mà không uống chút rượu.
Cậu đi vào bếp, không lâu sau bưng đến cho tôi một cốc nước mật ong ấm.
“Uống đi, giải rượu đó.”
Tôi khá tò mò, lẩm bẩm: “Ninh thiếu gia biết điều từ lúc nào vậy?”
Ánh mắt của Ninh Trạch Châu lướt qua tôi, nói: “Bình thường anh cũng mặc như vậy khi đi xã giao à?”
“Có vấn đề gì không?” Tôi nhấc mí mắt nhìn cậu.
“Nhìn như trai bao vậy.” Cậu nói một câu khiến tôi muốn đ.á.n.h người.
“….”
Có rượu sẵn trong người, tôi cười nhạo một tiếng, nói tiếp một câu: “Đúng đúng đúng, anh làm trai bao để nuôi em trai đi học, đủ động lực để học chưa?”
Ninh Trạch Châu: “…”
Đến lượt cậu trầm mặc.
Uống xong ly nước mật ong, tôi ngẩng đầu nhìn cậu: “Em không về phòng tranh thủ thời gian làm bài để nghỉ ngơi hay sao, đứng đây đợi anh làm gì?”
Nói đến việc làm bài, khuôn mặt của cậu trở nên nhăn nhó.
“Quá nhiều câu không biết làm, đau đầu.”
“Kiến thức bây giờ khó đến mức nào vậy, em phải cố gắng nhiều đến vậy hả? Để anh xem giúp em.”
Tôi nói rồi lảo đảo đứng dậy, Ninh Trạch Châu vội vàng đỡ lấy tôi.
“Anh như vậy còn đòi làm bài, thôi bỏ đi?” Cậu coi thường nói.
“Bài tập trình độ trung học phổ thông có khó đến đâu, anh dù có say vẫn có thể làm được.”
Đỡ tôi đi hai bước lên cầu thang, Ninh Trạch Châu đột nhiên dừng lại, hệt như con chó lại gần ngửi vài cái, ngạc nhiên nói: “Tại sao trên người anh lại có mùi nước hoa của phụ nữ, anh thực sự làm trai bao à?”
“…”
Tối nay đi xã giao, quả thật có một cô gái sau khi say rượu không cẩn thận ngã vào lòng tôi, mùi nước hoa trên người cô ấy rất đậm, có lẽ đã bám mùi lên quần áo.
“Trẻ con đừng quá can thiệp vào chuyện người lớn.” Tôi nói với cậu.
Vì thế Ninh Trạch Châu lại trầm mặc.
Tôi hiếm khi vào phòng ngủ của Ninh Trạch Châu, lúc đó cậu nói không cần phòng học, vì vậy bàn học cũng được mang vào đây, nơi học tập và nghỉ ngơi gộp thành một.
Những bài toán Ninh Trạch Châu kêu khó, với tôi nó thực sự chỉ nằm ở mức trung bình, hai năm trước cậu đã học cái gì vậy?
“Không nhìn ra được đây là bài tập dạng cấp số nhân à, để tính tổng các số hạng trước đó ta phải…”
Tôi viết viết vẽ vẽ trên tờ giấy nháp của cậu, cuối cùng quay đầu lại phát hiện thằng nhóc này đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của tôi.
“Nhìn bài đi, nhìn anh làm gì? Mặt anh có đáp án à?”
Ninh Trạch Châu: “…Anh có thể bớt nói những câu giống hệt thầy giáo em có được không?”
“Em lại còn đòi hỏi nữa, mau làm bài đi, làm xong thì đi ngủ.”
Tôi ngồi bên cạnh nhìn cậu làm bài, cuối cùng không thể không thừa nhận, việc tôi trả lương cao cho gia sư là hoàn toàn xứng đáng.
Tính cách nóng nảy của tôi không phù hợp để làm gia sư cho người khác đâu.
Kết thúc việc hướng dẫn bài tập cho cậu, tôi nhận ra rằng kiếm tiền bằng nghề gia sư cũng không phải là việc dễ dàng.
Chương 5:
Thành tích học tập của Ninh Trạch Châu đã có sự cải thiện, nhưng cũng chưa đến mức rõ rệt.
Chỉ là tiềm năng phát triển của cậu quá lớn, dẫn đến việc nỗ lực ở giai đoạn đầu sẽ dễ dàng thấy được kết quả, nhưng đạt đến một giai đoạn nhất định sẽ rơi vào tình trạng chững lại, rất khó để tiến lên một giai đoạn mới.
Học kỳ một của cậu kết thúc, cậu không còn nằm ở vị trí đầu đếm ngược nữa, nhưng cũng chưa đạt đến vị trí trung bình.
Trong khoảng thời gian nghỉ đông này, gia sư mỗi ngày đều đến nhà tôi.
Tuy nhiên, việc quan tâm đến sức khỏe tinh thần của học sinh trong kỳ thi tốt nghiệp cũng rất quan trọng, tôi dự định dịp Tết sẽ dẫn Ninh Trạch Châu đi chơi.
Dù sao chỉ có hai người, năm nay muốn sống thế nào thì cứ sống thế ấy.
Trong kỳ nghỉ đông của Ninh Trạch Châu, tôi vẫn phải đi làm, công ty mấy tháng nay thật ra đã ổn định, chỉ cần không mắc sai lầm lớn, vị trí của tôi trong công ty không ai có thể lay chuyển được.
Buổi tối trở về sau cuộc xã giao, số lần gặp Ninh Trạch Châu cũng tăng lên, không biết cậu có thật sự chăm chỉ như tôi thấy hay không nữa.
Gần Tết, buổi tối số lần tôi đi xã giao càng nhiều, cũng về nhà muộn hơn.
Tối nay về nhà là gần như nửa đêm, tôi đứng trong phòng khách bắt đầu cởi áo.
Vì trời mưa rất to, tôi đã đưa ô trên xe cho một vị khách hàng nữ, nên tôi bị dính một ít nước mưa, nước mưa trôi theo khe cổ áo, đến cả áo bên trong của tôi cũng ướt hết.
Ninh Trạch Châu cầm cốc nước xuống tầng dưới, đứng ngay sau lưng tôi, khi tôi quay lại, ánh mắt của cậu còn lảng tránh một chút.
Tôi phì cười.
“Thế nào, người anh trai này dáng người rất tốt phải không?”
“Không cần phải xấu hổ, các cô gái trong phòng gym đều khen tôi tập luyện rất tốt đấy.”
Ninh Trạch Châu: “…”
Tôi hơi tự hào một chút, nhưng không muốn bị ốm vào thời điểm gần Tết, nên nhanh chóng lên tầng trên để tắm nước nóng.
Sau khi tắm xong, tôi ghé qua phòng Ninh Trạch Châu, cậu vẫn đang làm bài, hình như là bài tập tiếng Anh.
Tôi chỉ cho cậu một chút ngữ pháp, một lúc sau, Ninh Trạch Châu làm một loạt các câu hỏi ngay sau khi được tôi chỉ, hầu như tất cả đều đúng.
“Anh trai em chỉ là không thiếu tiền mà thôi, nếu không thì ngành giáo dục sẽ có thêm một giáo viên giỏi, mức lương của giáo viên ở đây lại không thấp.”
Lời nói của tôi hoàn toàn là sự thật, Ninh Trạch Châu không biết nói gì để trả lời tôi.
Nhìn cậu tôi vẫn cảm thấy có một chút thành tựu, từ một học sinh đứng cuối bảng xếp hạng hiện tại đã có thể leo lên thứ hạng hiện tại.
Đây cũng là nỗ lực của chúng tôi.
Tết đến tôi đã cho Ninh Trạch Châu nghỉ, dẫn cậu đến một vài quốc gia ở châu u chơi, kết hợp giữa việc học hành và nghỉ ngơi, nhưng không ngờ cậu lại mang theo sách để ôn tập khi đi du lịch, tôi rất cảm động.
Sau Tết, cậu tiếp tục học, tôi đi làm.
Không lâu sau sẽ đến buổi lễ tốt nghiệp, trùng hợp thay đó cũng là ngày sinh nhật lần thứ mười tám của cậu.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi tự tay nuôi dạy một người, nghĩ lại thì, tôi đã dành thời gian tham gia hoạt động của trường với tư cách là một phụ huynh, cũng đã xin giáo viên cho cậu ấy nghỉ học vài lần.
Tôi đặt một phòng riêng, người phục vụ bưng bánh sinh nhật lên, trên đó cắm một ngọn nến.
“Ninh Trạch Châu, chúc mừng sinh nhật.” Tôi nói với cậu.
Lần đầu tự tay nuôi dạy một đứa trẻ, dù sao cũng phải làm cho đàng hoàng chứ.
Ninh Trạch Châu nhắm mắt ước một điều ước, nhìn cũng khá thành tâm, tôi có chút vui vẻ, ai có thể nghĩ rằng thằng nhóc này vài tháng trước từng bị trường học khuyên nên nghỉ học chứ?
“Em đã ước gì vậy?”
Ninh Trạch Châu không nói cho tôi biết, cậu nói nếu nói điều ước ra sẽ không thành hiện thực.
Tôi cười, lại nghe cậu hỏi: “Nếu em thật sự không đậu đại học thì sao? Anh sẽ thất vọng lắm đúng không?”
Câu hỏi này hình như có ý gì đó.
Tôi nhíu mày một chút: “Em nghĩ thi đại học là đang thi cho anh à? Em chỉ cần làm tốt nhất trong khả năng của mình, anh sẽ không thất vọng, ngay cả khi điểm thi đại học của em cực kỳ tệ.”
Với những chuyện nằm trong khả năng của tôi, tôi không có khái niệm thất vọng hay không thất vọng.
Khoảng thời gian trước kỳ thi đại học trôi qua rất nhanh, nhưng trước đó, tôi đã nói với Ninh Trạch Châu rằng thi đại học không phải là con đường duy nhất để thành công, chỉ cần đối diện nó với tâm thế bình thường là được.
Nhưng cậu lại thức khuya, còn mất ăn mất ngủ.
Giáo viên chủ nhiệm của cậu nói với tôi rằng cậu đã tiến bộ rất nhiều, nếu tiếp tục duy trì sẽ có hy vọng đỗ vào trường đại học top đầu.
Cậu bắt đầu học lại khi đã quá muộn, kiến thức cơ bản lại quá kém, dù cậu có thông minh đến đâu, trí thông minh cũng không thể bù đắp được quãng thời gian lãng phí trước đó.
Trong hai ba ngày thi tốt nghiệp, Ninh Trạch Châu hỏi tôi có thể đưa cậu đi thi không.
Chỉ vài ngày thôi, không có gì to tát cả, nên tôi đã đồng ý.
Thậm chí vào ngày cuối cùng, khi cậu ra khỏi phòng thi, tôi đã mua một bó hoa cho cậu giống như các bậc phụ huynh khác.
Ninh Trạch Châu ghét bỏ nói bó hoa mà tôi chọn quá rực rỡ, nhưng khi về nhà cậu lại chụp ảnh rồi cắm hoa, chăm sóc theo hướng dẫn trên mạng.
Thằng nhóc này hoàn toàn không biết lọ hoa mà cậu lấy ngẫu nhiên đó có giá hàng trăm vạn.
Trước khi kết quả kỳ thi tốt nghiệp được công bố, tôi chi một khoản tiền cho cậu đi du lịch, tìm hiểu về thế giới bên ngoài.
Ninh Trạch Châu nhìn tôi nói: “Dụ Thịnh, anh không đi cùng sao?”
“Anh phải đi làm, không giống như các em sau khi thi tốt nghiệp đâu. Tôi từ chối. “Mời bạn cùng lớp của em đi, đi đến bất cứ đâu cũng được, chỉ cần báo cho anh một tiếng là được.”
Đứa nhỏ này nuôi lâu cũng có chút cảm tình.
Ninh Trạch Châu đi du lịch một vòng, gửi cho tôi rất nhiều ảnh cậu chụp được, tôi cũng có rất nhiều bạn bè ở bên ngoài, gần đó có ai, tôi liền nhờ dẫn cậu đi chơi.
Sau khoảng hai mươi ngày đi chơi, Ninh Trạch Châu trở nên đen hơn thấy rõ.
Không biết có phải ảo giác hay không, cậu dường như cao lên.
Chưa đầy một năm sống ở đây, chế độ dinh dưỡng của cậu rất đầy đủ và khoa học, hơn nữa cậu đang ở độ tuổi phát triển, đây cũng là điều bình thường.
Ngày công bố kết quả kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông, tôi dậy sớm đi làm, phát hiện Ninh Trạch Châu đã có mặt ở phòng khách.
“Em đây là dậy sớm hay tối qua không ngủ được vậy?”
Đôi mắt của Ninh Trạch Châu vẫn còn thấy được vài tia máu.
“…”
Điểm thi đã được xác định từ ngày thi xong, có gì mà phải lo lắng?
Đây có lẽ là điều mà người chưa từng tham gia kỳ thi tốt nghiệp như tôi không thể hiểu được.
Buổi sáng khi họp xong đang chuẩn bị trở về văn phòng, liền nhận được tin nhắn từ Ninh Trạch Châu, cậu gửi ảnh chụp bảng điểm, sau đó gửi một tin nhắn thoại.
Tôi mở tin nhắn thoại nghe trước, giọng nói của Ninh Trạch Châu mang sự hăng hái không thể che giấu:
“Anh trai xem đi, em đã đậu đại học rồi”
Tôi vừa nghe xong, tin nhắn thoại đã bị thu hồi.
Có vẻ như đây là lần đầu tiên cậu mở miệng gọi tôi là anh trai đấy.
Tôi mở bức ảnh chụp bảng điểm ra, quả thật hơi ngạc nhiên.
Số điểm này có vẻ cao hơn khoảng hai đến ba mươi điểm so với kỳ thi thử cuối cùng trước khi thi tốt nghiệp của Ninh Trạch Châu, trung bình mỗi môn tăng thêm vài điểm, nhưng chắc chắn đó không phải là chuyện dễ dàng.
Điểm chuẩn cũng đã được công bố, điểm của Ninh Trạch Châu vượt qua điểm chuẩn của một số trường đại học công lập, vượt khoảng hai mươi điểm.
Không thể vào trường top đầu, nhưng cũng xứng đáng với nỗ lực gần một năm qua.
Việc chọn trường cũng là một vấn đề nan giải, điểm của cậu nằm ở mức không cao không thấp, cậu có thể điền vào một số trường đại học tốt hơn, nhưng lại lo lắng bản thân sẽ không đậu.
Tôi không can thiệp vào việc chọn trường của cậu, đại học ở thành phố Thượng Hải cũng không tồi, cậu điền vào, chỉ là không biết có đủ may mắn được học ở đây không.
Khi kết quả được công bố, cậu cũng có chút may mắn, chỉ là chuyên ngành muốn học lại không đủ điểm, phải điều chỉnh.
Yêu cầu trong di chúc của bố để lại, buộc tôi phải chăm sóc cho đứa con riêng của vợ ông đến khi tốt nghiệp đại học, hiện tại đã hoàn thành được một nửa chặng đường.
Chương 6:
Tôi càng ngày càng tự tin hơn ở công ty, Dụ thị nằm trong tay tôi cũng phát triển không ngừng.
Ninh Trạch Châu khi vào đại học lại trở nên thông minh hơn nhiều, đôi khi cũng biết chia sẻ cuộc sống với tôi, như những bức ảnh tập quân sự và bữa ăn ở căng tin.
Cậu trở nên vui vẻ hơn nhiều.
Ít nhất khác hẳn so với bộ dạng tối tăm lúc trước.
Là một sinh viên đại học, cậu dĩ nhiên ít khi về nhà, thường không về vào cuối tuần, chỉ về nhà vài ngày vào những kỳ nghỉ đông và nghỉ hè.
Tôi bỗng dưng cảm thấy mình giống như một ông già cô đơn vậy.
Sau khi kết thúc học kỳ đầu tiên ở trường đại học, Ninh Trạch Châu xin đổi chuyên ngành, chuyển sang khoa máy tính mà cậu thích.
Thật lòng tôi cũng khá ngạc nhiên, cậu trước đây ghét toán nhất, giờ lại chọn một ngành có lẽ cần phải học nhiều về nó.
Nhưng đó là lựa chọn của cậu, không sao cả, chỉ cần lo học, thuận lợi tốt nghiệp thì không thành vấn đề.
Mỗi lần Ninh Trạch Châu về nhà sau khi vào đại học, tôi luôn có cảm giác như “đứa nhỏ” này đã trưởng thành hơn.
Cậu dần cao hơn tôi, không biết cậu có thường chơi môn thể thao gì không, mà trông rất cao, là cái loại đẹp trai cao ráo các cô gái nhỏ sẽ thích, cậu chắc chắn rất được yêu thích.
Về mối quan hệ giữa tôi và cậu, cũng khá ổn, vào ngày sinh nhật của tôi cậu sẽ tặng quà, nói lời chúc mừng, nhưng trông có vẻ không được tự nhiên cho lắm.
Sau khi Ninh Trạch Châu tốt nghiệp đại học, tôi đã 27 tuổi, mọi người xung quanh luôn nhắc nhở tôi nên bắt đầu suy nghĩ về việc kết hôn.
Những năm gần đây, tâm trí tôi luôn tập trung vào công việc, xung quanh không thiếu người theo đuổi, cả nam lẫn nữ, nhưng theo tôi, ngoại trừ nhu cầu sinh lý, tình yêu là điều không cần thiết.
Hoàn cảnh lớn lên của tôi không thể coi là lành mạnh, nhưng tôi vốn dĩ được sống trong nhung lụa, nói thẳng ra thì, tôi không hiểu vị ngọt của tình yêu, cũng cho rằng bản thân không cần cái đó.
Cuộc sống của tôi đã đủ tốt, không yêu ai cũng không có gì đặc biệt.
Đa số những người mở mồm ra là nói về tình yêu, cũng chỉ là giả dối.
Hôm đó là ngày cuối tuần, tôi có một cuộc hẹn cá nhân, trở về cũng đã khuya, bản thân cũng uống khá nhiều.
Nhưng không ngờ hôm nay cậu lại quay về.
Đèn tầng một không bật hết, phía sofa tối om, nhìn cậu tôi còn ngạc nhiên một chút.
“Hôm nay sao lại quay về vậy?”
Ninh Trạch Châu không biết đang lật xem cái gì, đột nhiên đứng dậy nhìn tôi, cậu quay lưng về ánh sáng, ánh mắt trở nên đặc biệt u ám.
“Anh đi xem mắt à?” Cậu hỏi tôi.
Tôi mới nhận ra thứ cậu vừa xem là tài liệu trên bàn, trong đó là thông tin của vài cô gái, một người họ hàng đã gửi cho tôi cách đây hai ngày, nói các cô gái trong đó đều có thể xem xét một chút.
Không có hình ảnh, chỉ có một số thông tin về tuổi tác, trình độ học vấn và gia đình, một trong số đó là bạn bè trên WeChat của tôi.
Tôi buồn cười nhìn Ninh Trạch Châu: “Anh đã 27 tuổi rồi, cũng đến lúc nghĩ đến việc kết hôn chứ, xem mắt không phải là điều bình thường sao?”
Rượu đã khiến tôi hơi say, tôi dựa vào ghế sofa ngồi xuống.
Nói xong câu đó, Ninh Trạch Châu không biết vì lý do gì mà im lặng, tôi say, nói mấy lời trong lúc say:
“Yên tâm đi, anh chắc chắn sẽ tìm cho em chị dâu có hiểu biết, cô ấy sẽ không khó chịu với em đâu.”
“Nhưng trước khi em tốt nghiệp, anh sẽ không nghĩ đến việc kết hôn.” Tôi nói với cậu.
Lời này là thật lòng.
Tôi có khả năng cao sẽ tìm đối tác kết hôn môn đăng hộ đối, miễn là đôi bên cùng có lợi là được.
Cho đến khi nửa phần tài sản còn lại của bố chuyển sang tên tôi, tôi sẽ không kết hôn.
Tôi đâu có ngu đâu.
Ninh Trạch Châu có lẽ không hiểu ý nghĩa của câu nói này, cậu không biết vì sao lại lạnh lùng hừ một tiếng: “Sao, đợi để mời em làm phù rể à?”
Lời nói của cậu khiến tôi bật cười: “Nuôi em mấy năm, kết quả lại không tình nguyện làm phù rể, đúng là qua cầu rút ván mà.”
Ninh Trạch Châu đứng dậy, cậu đến kéo tôi đứng lên, mặt không biểu cảm nói: “Em giúp anh lên lầu.”
Việc này cậu đã làm không ít lần.
Cậu đặt tay tôi lên vai cậu, tay kia ôm lấy eo tôi.
“Giờ cậu cao đến vậy luôn à?” Khi ở gần nhau, tôi phải ngẩng đầu mới có thể nhìn rõ khuôn mặt cậu .
Ngũ quan sắc nét, sống mũi cao, đôi môi cũng rất đẹp.
“Cậu đẹp trai như vậy, ở trường có bạn gái không?” Tôi hỏi cậu.
Hô hấp của Ninh Trạch Châu có vẻ không ổn, cậu đưa tôi về phòng, đặt tôi lên giường, đối mặt với tôi nói: “Không nhất thiết phải là bạn gái, em không thể hẹn hò với bạn trai sao?”
Tôi nghe xong có chút bất ngờ, khi nhìn lên bắt gặp ánh mắt của cậu, không thể phân biệt được lời nói kia là thật hay giả.
Nhưng cũng không quan trọng.
“Cậu thích đàn ông cũng được, nhưng nhớ đừng làm hại đến các cô gái khác.” Đây là lời khuyên của tôi cho cậu.
Xung quanh tôi có rất nhiều người thuộc cộng đồng LGBT. Ở thời đại này, đều đã được tự do yêu đương rồi.
Chương 7:
Sau lần trở về đó của Ninh Trạch Châu, cậu đã không quay trở lại trong một thời gian dài.
Cậu bây giờ đã học năm ba, có lẽ đang bận rộn với việc thực tập.
Trước đó tôi còn hỏi cậu, có cần tôi tìm giúp nơi thực tập không, cậu từ chối.
Có vẻ như cậu đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Chỉ là không biết từ khi nào, cậu trở nên ít nói hơn.
Tôi cảm thấy cậu ít nói hơn một chút.
Nhưng cũng không quan trọng lắm.
Cậu thực tập tại phòng thí nghiệm của trường trong kỳ nghỉ đông năm ba, gần như đến Tết mới trở về, tôi dẫn cậu đi gặp một số bạn bè.
Hầu hết mọi người trong vòng luẩn quẩn này đều biết, bố tôi và mẹ kế đã đột ngột qua đời, tôi có điên mới đi nuôi con của mẹ kế, bọn họ có lẽ đều nghĩ tôi bị bệnh rồi.
Nhóm người này có một số là bạn thật sự, cũng có một số là bạn ngoài mặt.
Tôi không có làm gì xấu với Ninh Trạch Châu, nhưng chung quy cũng là lợi dụng. Tôi giới thiệu cho cậu một vài mối quan hệ, có thể sau này cần dùng đến.
Tình cờ cô gái mà tôi tiếp xúc gần đây lại ngồi bên cạnh tôi, tôi quen biết cô ấy được vài năm, chỉ là gần đây mới thảo luận với nhau xem liệu chúng tôi có nên sống chung hay không.
Cô ấy cũng khá nhiệt tình với Ninh Trạch Châu, nắm lấy góc áo của tôi thì thầm: “Em trai không cùng huyết thống của anh đẹp trai vậy, anh lại không chịu nói sớm?”
“Nếu cậu ấy là em trai ruột của em thì tốt biết mấy.” Dường như cô tiểu thư này đã rung động.
Cô ấy thích loại đàn ông đẹp trai có chút hoang dã như vậy.
Tôi không đáp ứng được điều kiện đó.
Ninh Trạch Châu lần đầu tiên được tôi giới thiệu với mọi người, không ít người mời rượu cậu, Ninh Trạch Châu ai mời cũng không từ chối, dường như tâm tình đang không vui.
Sau khi tan tiệc tôi đỡ Ninh Trạch Châu lên xe, cậu say đến mức còn nghiêm trọng hơn cả tôi.
Khi lên xe đầu cậu dựa vào vai tôi, hơi thở của cậu rất ấm áp, tôi cũng không có đẩy ra.
Trên đường về, tôi cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Gần Tết, có rất nhiều việc, đầu tôi rất đau.
Khi xe dừng lại, tôi tiếp tục đỡ Ninh Trạch Châu xuống xe, phần lớn trọng lượng cơ thể của cậu đè lên tôi.
Hiện tại cậu đã cao hơn tôi, mạnh hơn tôi, nên có hơi nặng.
Tôi phải dùng hết sức mới đưa được cậu lên tầng, mở cửa phòng cậu, định đặt cậu lên giường, không cẩn thận bị ngã vấp vào ghế, tôi và Ninh Trạch Châu đều ngã lên giường.
Ninh Trạch Châu đè lên người tôi.
Cậu chợt mở mắt, nhìn tôi.
“Ninh Trạch Châu, em dịch ra chút.”
Cậu không hề nhúc nhích, đầu óc không biết đang nghĩ gì.
Khi tôi định vươn tay dùng sức đẩy cậu ra, cậu đột nhiên nói: “Anh trai.”
Tôi bất ngờ không kịp phản ứng.
Đây là lần đầu tiên Ninh Trạch Châu trực tiếp gọi tôi là anh trai.
Chúng tôi không có mối quan hệ huyết thống, tất nhiên không thể xem như là anh em ruột thật sự, nhưng ít nhất tôi đã chăm sóc cậu vài năm, cậu cũng có thể coi như là một nửa em trai tôi rồi.
Sau khi gọi hai tiếng đó, cậu đột nhiên cười một cách không rõ ý nghĩa, sau đó cúi đầu rúc vào hõm cổ tôi, hơi thở ấm áp phun vào cổ.
Cảm giác kỳ lạ từ tận đáy lòng trỗi dậy.
Cơ thể của chúng tôi đối mặt nhau như này, rất kỳ lạ.
“Ninh Trạch Châu.” Tôi lại gọi một tiếng. “Em đứng dậy đi.”
Cậu nhúc nhích một chút, sau đó tự đỡ cơ thể của mình, tạo ra một khoảng cách, từ trên cao nhìn tôi, ánh mắt nhìn nhau gần như vậy, tôi thậm chí cảm thấy có chút bị chiếm ưu thế.
Tôi đang muốn đứng dậy, bị cậu đè lại.
Đôi mắt của Ninh Trạch Châu toàn là men say, ánh mắt từ từ trượt xuống, tôi không biết cậu đang nhìn vào đâu, dù sao cũng không phải là mắt của tôi, có lẽ là cằm và cổ.
Nhưng mà ngay sau đó, cậu hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước nào cúi đầu xuống, hôn lên môi tôi.
Tôi mở to hai mắt.
Nhưng Ninh Trạch Châu không có ý định dừng lại, cậu mút mạnh đôi môi tôi, muốn thăm dò bên trong.
Tôi chưa bao giờ nhận ra sức mạnh của cậu có thể lớn như vậy, cậu giống như một bức tường, tôi không thể đẩy ra được.
Trong khoảnh khắc đó tôi hoàn toàn bối rối, tôi muốn mắng cậu, nhưng vừa mở miệng lại cho cậu cơ hội tiến vào bên trong miệng tôi.
Ở trong phòng của Ninh Trạch Châu, ở trên giường của cậu, chúng tôi đang hôn nhau.
Nhận ra điều đó khiến đầu tôi rối tung, sau đó là tức giận tột cùng.
Tôi cắn cậu.
Ninh Trạch Châu cuối cùng cũng chịu buông ra, môi có vài vết thương, máu chảy ra.
Tôi giơ tay tát thật mạnh vào mặt cậu.Tiếng “Chát” vang lên trong phòng ngủ, rất vang và rõ, khuôn mặt của Ninh Trạch Châu nghiêng về một bên, trên mặt xuất hiện vết đỏ.
“Ninh Trạch Châu, em điên rồi à? Em đã nhìn rõ anh là ai chưa?”
Sự tức giận của tôi không thèm che giấu, tôi cuối cùng cũng đẩy được cậu ra.
Ninh Trạch Châu lảo đảo một chút, quỳ một chân trước mặt tôi, cậu ngẩng đầu nhìn tôi, đột nhiên đưa tay tôi áp lên má cậu, giọng điệu của cậu mang theo men say: “Anh trai, đánh mạnh hơn nữa vào mặt em đi.”
Chương 8:
Cậu điên thật rồi.
Đêm đó khi tôi rời khỏi phòng, Ninh Trạch Châu vẫn đang quỳ trên sàn, tôi không thèm để ý đến cậu ta.
Tính toán cả ngàn lần cũng chưa bao giờ nghĩ tới, một ngày nào đó tôi lại dẫn sói vào nhà.
Tôi tức giận đến mức đêm đó muốn đánh cậu thêm một trận nữa.
Sáng hôm sau, khi đang ăn sáng, Ninh Trạch Châu xuống lầu, thái độ của cậu trông không khác gì ngày thường, chỉ có vết thương trên môi khiến cho mọi người chú ý hơn thôi.
Quản gia cũng hỏi về vết thương trên môi cậu, trong khoảnh khắc đó, tôi rõ ràng cảm giác được ánh mắt của Ninh Trạch Châu dừng trên người tôi, một lúc sau tôi nghe cậu nói:
“Không có gì, gần đây con hơi nóng trong người, có lẽ là bị nhiệt.”
Tôi không nói chuyện với cậu.
Sự im lặng giữa chúng tôi kéo dài cho đến khi chỉ còn lại hai chúng tôi trong phòng khách.
Ánh mắt của cậu luôn dõi theo tôi.
Cho đến khi tôi nhìn lên đối diện với cậu.
“Ninh Trạch Châu, em chuyển ra ngoài đi.” Tôi nói. “Anh sẽ nhờ người tìm cho em một căn nhà ở bên ngoài.”
Đó là cách giải quyết mà tôi đã suy nghĩ suốt cả đêm.
“Anh trai, anh muốn đuổi em đi sao?”
Không hiểu vì sao, ánh mắt của cậu trông rất buồn.
“Đừng gọi anh như vậy nữa.” Tôi từng đùa giỡn với cậu vì sao không gọi tôi hai tiếng “anh trai”, hiện tại cảm thấy xưng hô này không tốt một chút nào.
Ninh Trạch Châu lại gần, thân hình hiện tại của cậu không còn như thời niên thiếu, nhưng vẫn tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.
Cậu hỏi tôi: “Bởi vì em thích anh, cho nên em không thể ở lại đây nữa sao?”
Ninh Trạch Châu từng không muốn ở lại đây, là tôi đã ép cậu ở lại.
“Ninh Trạch Châu, em cũng biết, anh là anh trai em, anh lớn hơn em tận bảy tuổi, em đang nghĩ gì vậy?”
“Em biết mình đang làm gì.” Cậu nhìn chằm chằm vào mắt tôi, ánh mắt hệt như một chú sói con.
Tôi cũng nhìn thẳng lại, nói với cậu: “Ninh Trạch Châu, anh không thích đàn ông.”
Câu nói này đã làm tan nát trái tim của Ninh Trạch Châu.
Sau ngày đó, Ninh Trạch Châu rời khỏi biệt thự, cậu không quay về nữa.
Tôi nhờ người tìm cho cậu căn nhà ở bên ngoài, cậu cũng không muốn.
Năm nay Tết đến, tôi ở một mình, hiếm có một cái Tết quạnh quẽ.
Học kỳ hai năm
Chương 12: Ngoại truyện
Ban đầu tôi nghĩ Dụ Thịnh bị điên, anh có tiền có thế, lại muốn xen vào chuyện của con mẹ kế là tôi đây.
Tôi có đỗ đại học hay không không liên quan gì đến anh, tôi cực ghét những người như anh.
Hệt như cách tôi ghét bố mẹ của mình vậy, bố tôi là một kẻ cặn bã, mẹ tôi như đóa hoa mảnh mai, bà rất xinh đẹp, cũng dịu dàng, nhưng không nên mang theo tôi, mang theo tôi mà muốn tìm một người đàn ông tốt là một điều cực kỳ khó khăn.
Bà không nên sinh ra một đứa con là tôi với người chồng cũ của mình.
Nhưng bà đúng là đã tìm được một người đàn ông giàu có.
Số phận của bà vẫn luôn không tốt, bà không được hưởng hạnh phúc đã gặp tai nạn cùng người đàn ông đó.
Dụ Thịnh thật sự rất đáng ghét, nhưng anh là người duy nhất đứng ra bênh vực tôi, nguyện ý tin tưởng tôi.
Việc học thật sự rất khó, tôi cũng không phải là người học giỏi.
Tôi cố gắng nghe gia sư giảng bài, nghe giảng ở trên trường, cảm thấy đau đầu vô cùng.
Nhưng sau này khi vượt qua lại thấy không khó như bản thân vẫn nghĩ.
Cho đến một ngày tôi nhìn thấy Dụ Thịnh đi xã giao về tháo cà vạt và phanh ngực trong phòng khách, tôi nhận ra mình cảm thấy miệng lưỡi khô khốc khi nhìn thấy khuôn mặt và xương quai xanh của anh.
Tôi không dám nhìn nữa.
Nhưng lại không thể kiềm chế được.
Tôi nhanh chóng nhận ra được vấn đề, tôi đã phải lòng anh rồi.
Một người mà tôi rất ghét.
Giới tính không có liên quan gì, nhưng tôi thật sự cảm thấy bản thân không xứng với anh.
Sau khi vào đại học, tôi gặp rất nhiều người, cả nam lẫn nữ, nhưng tôi vẫn chỉ có cảm giác với Dụ Thịnh, ngay cả mộng xuân cũng là về anh.
Sau đó, Dụ Thịnh nói đang xem xét đến việc kết hôn.
Tôi hoang mang lại thất vọng.
Khi say rượu tôi thừa dịp hôn anh, trong đầu tôi chỉ có một cảm giác, môi của anh mềm quá, ngay cả khi anh tát tôi, tôi cũng cảm thấy rất thích.
Cuối cùng anh cũng chịu hẹn hò với tôi.
Tôi thực sự rất yêu Dụ Thịnh, ngay cả khi phát hiện ra sự thật về việc anh giúp đỡ tôi, trong đầu tôi vẫn chỉ có một suy nghĩ, sợ anh sẽ không cần tôi nữa.
Dụ Thịnh nói anh không có ý định chia tay với tôi.
Tôi mừng rỡ như điên.
Xuất phát điểm của Dụ Thịnh quá cao, tôi cố gắng vươn lên nhưng không thể ngang hàng với anh được, may mắn thay, anh cũng yêu tôi.
ba Ninh Trạch Châu đã tham gia nhiều cuộc thi cùng các đàn anh, giành được nhiều giải thưởng.
Sinh hoạt phí tôi nhờ trợ lý đưa cho, cậu cũng không cần.
Tôi nhìn thấy tương lai rộng mở của cậu, ngay cả khi không có sự giúp đỡ của tôi, cậu cũng có thể tự lập trong xã hội được rồi.
Sau khi tốt nghiệp được nhận vào một công ty tốt không phải là vấn đề.
Chờ tháng sáu năm sau cậu nhận được bằng tốt nghiệp, tôi sẽ được thừa kế phần tài sản còn lại.
Kế hoạch kết hôn của tôi thất bại, đối tác kết hôn của tôi nói cô ấy vẫn muốn chơi thêm hai năm, nói không muốn trì hoãn tôi.
Thật ra tôi biết cô ấy đã tìm được một người đàn ông khác bên ngoài, muốn hẹn hò thêm hai năm.
Vấn đề này không lớn.
Việc kết hôn quả thật không cần phải vội vàng như vậy.
Tôi suy nghĩ một chút, khái niệm về truyền thống gia đình thật sự không quan trọng với tôi.
Như bố và mẹ sinh ra một đứa con như tôi hay sao?
Thà không sinh còn hơn.
Nhưng tôi không ngờ, có người muốn có con với tôi còn hơn cả tôi.
Trong một buổi tiệc xã giao, tôi uống nhầm ly rượu bị bỏ thuốc.
Cảm thấy khô họng dù đang ở trong phòng máy lạnh, tôi bắt đầu cảnh giác, bên cạnh có một giọng nói ngọt ngào: “Tổng giám đốc Dụ, anh uống quá chén rồi sao? Em dẫn anh đi nghỉ ngơi nhé.”
Tôi đẩy bàn tay kia ra, giữ bình tĩnh nói: “Tôi đi vệ sinh một chút.”
Rửa mặt bằng nước lạnh cũng không giảm được cảm giác khô nóng trong cơ thể.
Tôi cần phải về trước.
Gọi cho tài xế, tôi từ từ bước ra ngoài.
Gió đêm thổi vào, tôi cảm thấy khá hơn không ít, nhưng vẫn cảm thấy rất nóng.
Không biết là loại thuốc gì mà mạnh đến vậy, chỉ trong thời gian ngắn đã khiến tôi cảm thấy khó chịu vô cùng.
Lối đi đến bãi đỗ xe hơi xa một chút, tôi cảm thấy bước chân mình như đang đi trên mây, không cẩn thận vấp phải một cục đá ven đường, ngay trong khoảnh khắc tôi suýt tiếp đất, một đôi tay đột nhiên đỡ tôi.
Tôi quay đầu lại, bất ngờ nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Ninh Trạch Châu trong bộ vest lịch lãm xuất hiện ở đây, thoạt nhìn khá giống như trong tưởng tượng của tôi.
“Dụ Thịnh, anh sao vậy?” Cậu mở miệng hỏi tôi.
Tôi không để ý đến những gì cậu nói, vẫy tay: “Anh không sao.”
Nhìn tôi không có vẻ gì là không sao, cậu đỡ tôi lên xe nhưng không rời đi, mà cùng lên xe với tôi.
Ở trên xe, tôi không nhịn được mở cổ áo ra.
Rất nóng.
Ninh Trạch Châu nhận ra sự khác thường của tôi, hỏi tôi có muốn đi bệnh viện hay không, tôi từ chối.
Nhưng khi tôi tiếp tục mở nút áo, cậu đột ngột đưa tay giữ lấy tay tôi.
Trở về biệt thự, cậu đỡ tôi lên lầu.
“Dụ Thịnh, anh đau ở đâu à?” Cậu hỏi.
Cậu đến gần, tôi không thể không nói: “Em ra ngoài trước đi.”
Nhưng cậu rất nhanh đã nhận ra vấn đề của tôi đến từ đâu, đều là đàn ông với nhau, một số phản ứng có thể nhận ra được.
Ninh Trạch Châu nhìn thẳng vào mắt tôi, cúi xuống nhìn tôi, đột nhiên nói: “Anh trai, anh muốn em giúp không?”
“Cút.”
Ninh Trạch Châu không nghe lời tôi, cậu vươn tay xoa đầu tôi một cách không kiểm soát.
“Anh trai, anh trông rất khó chịu.”
Tôi thực sự không muốn quan tâm đến cậu, đẩy tay cậu ra xa: “Ninh Trạch Châu, bây giờ em đi ra ngoài cho anh.”
Cậu không hiểu tại sao lại cười khẽ: “Đẩy em ra ngoài rồi tự mình làm à?”
Ninh Trạch Châu đột nhiên khịa tôi, tôi không chuẩn bị tinh thần, ngay lập tức tiếng cười của cậu vang lên lần nữa:
“Anh trai, tin em đi, chắc chắn em sẽ thoả mãn anh”
Miệng cậu nói như vậy, tay đã bắt đầu hành động.
Trong nháy mắt, đầu tôi như bùng nổ pháo hoa không kịp phản ứng.
Đèn trong phòng bật ở độ sáng thấp nhất, đôi mắt tôi thỉnh thoảng nhìn chằm chằm lên trần nhà, cảm giác như sóng biển tràn về.
Ninh Trạch Châu nằm nghiêng bên cạnh tôi, tay cậu đang làm loạn, thỉnh thoảng lại hôn tôi.
Môi cậu cũng khá mềm mại.
Sau một lúc lâu, cậu ngồi dậy, không biết suy nghĩ cái gì, đột nhiên quỳ một chân trước mặt tôi.
“Ninh Trạch Châu, em đang làm gì vậy, đứng lên cho anh…” Tôi còn chưa dứt lời, giọng nói dần mất khống chế.
Mắt tôi dần trở nên mờ mịt.
Chương 9:
Ngày hôm sau tỉnh lại, giường đã được dọn sạch, quần áo của tôi đã được thay mới, mà Ninh Trạch Châu đã rời đi.
Nhìn vào camera trước cửa mới biết cậu đã rời đi ngay trong đêm.
Nhớ lại sự việc đêm qua, đầu tôi cảm thấy nhức nhối.
Vượt quá giới hạn luôn rồi.
Không chỉ là Ninh Trạch Châu, ngay cả tôi cũng đã vượt quá giới hạn.
Đêm qua trước khi đi ngủ, tôi mơ hồ nghe thấy Ninh Trạch Châu nói bên tai tôi, có thể xem như chẳng có gì xảy ra.
Nhưng vết thương bên trong đùi tôi chẳng thể biến mất trong vài ngày.
Đồ chó con.
Mấy ngày qua, tôi không liên lạc với Ninh Trạch Châu, đúng như cậu nói xem như chẳng có gì xảy ra.
Thời gian cứ trôi qua như vậy, năm cuối của Ninh Trạch Châu trải qua suôn sẻ, tôi không quan tâm đến cậu như trước nữa.
Bây giờ tôi lại có một người đàn ông theo đuổi.
Anh ta là thiếu gia phía đối tác nhà họ Phương, bình thường được chiều chuộng, chơi bời lêu lổng, lá gan lớn đến mức dám theo đuổi tôi.
Thậm chí anh ta còn đuổi đến nhà tôi, đứng trước cửa nhà tôi.
“Dụ Thịnh, nói chuyện với tôi một chút đi? Tôi đảm bảo sau khi thử cảm giác của đàn ông, nhất định cậu sẽ không thể quên được.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta: “Trần thiếu gia, sao, ý cậu là muốn tôi nằm trên sao?”
Anh ta cười, khuyên tôi: “Nằm dưới rất thoải mái, nếu cậu thật sự muốn ở trên, tôi cũng có thể để cậu thử.”
Anh ta nói rằng nếu tôi thực sự thích, anh ta có thể nằm dưới.
Bệnh nặng quá rồi.
Chưa kịp nói gì thêm, người đang đứng trước mặt tôi bị đẩy mạnh, bóng dáng Ninh Trạch Châu xuất hiện.
Ninh Trạch Châu giống như một con chó sói điên cuồng, nắm lấy cổ áo đối phương đánh liên tục.
Tôi sợ anh ta gây rắc rối cho tôi, vội nói: “Ninh Trạch Châu, dừng tay lại cho anh!”
Cậu vẫn đấm một đấm vào mặt đối phương.
Trần thiếu gia chật vật leo lên xe rời đi, Ninh Trạch Châu bình tĩnh theo tôi vào nhà, lại cùng tôi đi vào phòng sách.
Tôi muốn nói chuyện với cậu, nhưng khi cửa đóng lại, cậu đã đẩy tôi vào cửa.
“Dụ Thịnh.” Cậu không gọi tôi là anh trai nữa, nhìn chằm chằm vào mắt tôi: “Nếu đàn ông cũng có thể, tại sao không thể là em?”
Đôi mắt của cậu ửng đỏ, hiện lên vẻ buồn bã: “Sự việc xảy ra đêm hôm đó, em nói có thể xem như không có gì xảy ra, anh thật sự xem như không có gì xảy ra sao? Em phục vụ không tốt hay sao?
“…”
“Anh là anh trai của em.”
“Em biết, nhưng chúng ta không có quan hệ huyết thống.” Cậu nói.
Ninh Trạch Châu dựa đầu vào vai tôi, toàn bộ cơ thể dính sát vào tôi, giọng điệu cực kỳ buồn bã mang theo vẻ cầu xin: “Anh trai em xin anh, anh đợi em một chút nữa, em chắc chắn sẽ trở nên xứng đôi với anh.”
Nụ hôn của cậu dừng trên cổ tôi, trước tiên là thăm dò, sau đó dần trở nên táo bạo.
Không có cồn cũng không có thuốc.
Tôi cũng không biết bản thân bị làm sao, lại dung túng cho sự táo bạo của cậu.
Nhìn thấy cậu quỳ xuống trước mặt tôi, ngước mặt nhìn tôi, tôi lại có cảm giác khoái lạc về mặt sinh lý lẫn tinh thần.
Tóc cậu thật mềm mại, xoa xoa cảm giác rất tốt.
Chương 10:
Tôi không biết liệu tôi và Ninh Trạch Châu có tính là đang hẹn hò hay không, tôi dễ dàng chấp nhận việc cậu hôn tôi khi không ai ở đó, lại giúp nhau giải tỏa, nhưng không đề cập đến mối quan hệ giữa chúng tôi.
Không thể không thừa nhận, mối quan hệ của chúng tôi đang phát triển theo hướng bất thường.
Ninh Trạch Châu chuyển về sống ở đây, cậu có phòng riêng nhưng không ngủ ở đó, nửa đêm luôn đến phòng tôi.
Chúng tôi giống như đang vụng trộm yêu đương trong chính căn nhà của mình vậy.
Cho đến một đêm cuối năm tư khi cậu uống rượu về, hiện cậu đang hợp tác với một đàn anh để thành lập studio, tôi không rõ cậu đang làm cái gì.
Tôi đã tắt đèn đi ngủ, bị tiếng ồn của cậu đánh thức. Cậu đến gần hôn tôi, trong miệng có mùi rượu, nhưng tôi không cảm thấy khó chịu, tay thì mò vào bên trong áo ngủ của tôi.
“Anh trai, chúng ta có tính là đang hẹn hò không?” Cậu hỏi tôi trong bóng tối.
Sau một khoảng im lặng, tôi ừ một tiếng.
Ninh Trạch Châu hưng phấn đứng dậy, cậu ôm hôn tôi, nói thích tôi, mãi đến khi tôi nhìn đôi mắt của cậu dưới ánh sáng mờ nhạt nói: “Anh cũng thích em.”
Cậu trở nên phấn khích hơn, cả về thể chất lẫn tinh thần, tôi bị những nụ hôn và lời nói của cậu làm rối loạn tâm trí, dần thả lỏng.
Đêm đó tờ mờ sáng tôi mới được đi ngủ.
Người không có kinh nghiệm, kỹ thuật thật sự rất tệ.
Một thời gian sau đó tôi không để cậu làm càn nữa.
Ngày Ninh Trạch Châu tốt nghiệp tôi cũng dành thời gian đến chúc mừng, mang đến cho cậu một bó hoa, chụp ảnh cùng cậu.
“Anh trai, đây là bó hoa thứ hai anh tặng cho em đấy.” Cậu vẫn còn nhớ bó hoa tôi tặng khi cậu tốt nghiệp trung học phổ thông.
Ninh Trạch Châu thuận lợi nhận được bằng tốt nghiệp.
Sau khi tốt nghiệp, cậu tiếp tục khởi nghiệp cùng với đàn anh gây dựng studio.
Nửa tài sản còn lại trước khi chết bố đã để lại sẽ chính thức được chuyển sang tên của tôi sau năm năm.
Ngày luật sư đến nhà vừa lúc tôi đang ở nhà, Ninh Trạch Châu không có ở đó, hôm đó là ngày trong tuần, cậu phải đi làm.
Ở trong nhà của mình, tôi cũng lười mời luật sư lên lầu, nói chuyện ngay tại phòng khách luôn.
Đây vốn cũng không phải là bí mật gì.
Nhưng vô tình ngày hôm đó Ninh Trạch Châu quên USB ở nhà, cậu quay trở lại lấy đồ, bắt gặp tôi và luật sư đang thảo luận về tài sản của bố.
Khi hình bóng của Ninh Trạch Châu xuất hiện, tôi thầm nghĩ chết rồi, nói với luật sư hôm nào sẽ bàn lại sau rồi tiễn khách.
Quay trở lại phòng khách, Ninh Trạch Châu đã đọc phần hợp đồng mà luật sư để trên bàn, cậu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
“Anh trai, lý do mà anh nguyện ý nuôi em lúc trước có phải vì nguyên nhân này không? Chỉ vì kế thừa tài sản?”
Tôi nhìn cậu, bình tĩnh trả lời: “Đúng vậy.”
Nếu không tôi làm sao có thể tìm ra lý do nào khác để làm một việc điên rồ như cứu vớt tương lai của một cậu nhóc chứ.
Mẹ cậu có lẽ đã làm cho bố tôi mê mẩn, bắt tôi phải nuôi cậu cho đến khi trưởng thành mới được hưởng hết tài sản.
Tôi dạy dỗ cậu những năm qua, về cơ bản đã thay mẹ cậu chăm sóc cậu rồi.
“Vậy em là gì của anh?” Cậu đứng lên, chỉ vào chính mình hỏi tôi.
Cậu là gì?
Vấn đề này quả thật nên tùy cậu nghĩ như thế nào.
Chưa kịp mở miệng, Ninh Trạch Châu đã nói: “Anh đừng nói nữa, em không muốn nghe.”
Cậu bỏ đi.
Tôi nhận ra bởi vì đã mười giờ tối mà cậu không về.
Cũng không có tin tức, thậm chí còn không nhận cuộc gọi từ tôi.
Sau khi suy nghĩ một lúc tôi gọi điện cho đàn anh của cậu ở studio.
Trước đó tôi đã gặp một vài người ở studio của cậu, có lưu thông tin liên lạc.
Khi tôi đến quán bar, đàn anh của Ninh Trạch Châu thấy tôi trước, vẫy tay chào tôi, mà tôi đồng thời thấy được bóng dáng của Ninh Trạch Châu, trên bàn chai rượu lăn tứ tung, hai bên cậu có hai cô gái trẻ sexy, uống rượu cùng cậu.
Cảnh tượng này khiến tôi tức giận không chịu nổi.
Tôi quay lưng bước đi, Ninh Trạch Châu cũng nhìn thấy tôi, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, khuôn mặt cậu lóe lên sự hoảng loạn.
Khi tôi đến bãi đỗ xe chuẩn bị lên xe rời đi, Ninh Trạch Châu loạng choạng đi theo sau, cậu đi không vững, ngã trước mặt tôi, thuận tiện ôm chặt chân tôi.
“Anh trai, anh đừng giận, em không có gì với bất kỳ cô gái nào hết, họ chỉ là nhân viên tiếp rượu mà thôi.”
“Buông tay, em uống với ai cũng được.”
Cậu không chỉ không buông tay, mà còn ôm chặt hơn.
“Anh trai, em sai rồi.” khuôn mặt cậu dính vào đùi tôi, nước mắt cũng làm ướt quần tôi. “Anh đừng chia tay em, em không muốn chia tay, đừng có được tài sản rồi bỏ em.”
“…”
“Anh nói có được tài sản sẽ bỏ em khi nào vậy?” Tôi không biết cậu đang nghĩ gì nữa.
Cậu ngước mắt nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt ướt đẫm mi, trông có vẻ đáng thương, nhưng tôi biết thằng nhóc này vốn dĩ không phải như vậy, bình thường cậu rất mạnh mẽ.
“Thật sao?”
“Anh có tài sản, liên quan gì đến việc ở bên em sao?” Tôi hỏi cậu.
Ninh Trạch Châu ngoan ngoãn đi theo tôi lên xe, ngồi ở ghế phó lái nghiêng đầu nhìn tôi.
Khi về đến nhà, đàn anh của cậu gửi hóa đơn qua, thằng nhóc này đã uống mấy vạn tiền rượu, thật là.
Tôi chuyển tiền cho đàn anh của cậu.
Ninh Trạch Châu sợ tôi giận nên cố chấp đòi ngủ trên giường của tôi.
“Anh trai, em đã đánh răng tắm rửa rồi, anh ngửi thử đi?”
Cậu thừa dịp men say được voi đòi tiên.
Tôi thấy phiền, quay người lại nhìn cậu: “Cậu rốt cuộc đã say chưa?”
“Say rồi.” Ninh Trạch Châu nhìn thẳng vào mắt tôi. “Là loại say xong muốn làm càn ấy.”
“…”
Chương 11:
Một năm sau khi Ninh Trạch Châu tốt nghiệp, cậu và đàn anh cùng mở studio đã phát hành con game đầu tiên, may mắn nó đã trở nên nổi tiếng sau khi ra mắt.
Một công ty lớn muốn mua lại studio của họ, nhưng họ từ chối.
Sau đó không lâu vào một đêm đẹp trời, Ninh Trạch Châu trịnh trọng đưa thẻ của mình cho tôi, nói mật khẩu.
Tôi nhìn chiếc thẻ trong tay cười khẽ: “Anh không thiếu chút tiền này của em.”
“Em biết anh kiếm được nhiều tiền hơn em, cũng giàu hơn em.” Ninh Trạch Châu nói. “Đây là thẻ lương của em, sau này em sẽ kiếm được nhiều hơn, mỗi tháng tiền lương sẽ được chuyển vào thẻ này, hy vọng anh sẽ dùng số tiền này để chi tiêu hàng tháng.”
Cậu nói bản thân muốn có cảm giác bị người khác quản lý tiền của mình.
Cậu có bệnh thật rồi.
Nhưng tôi vẫn nhận thẻ, mỗi tháng đều tiêu tiền trong đó như Ninh Trạch Châu đã yêu cầu.
Cậu vẫn còn trẻ, luôn không có cảm giác an toàn.
Trong vài năm tiếp theo, đúng như Ninh Trạch Châu đã hứa, cậu thực sự kiếm được nhiều tiền hơn trước, studio nhỏ của họ đã trở thành một công ty.
Cậu trở thành tổng giám đốc Ninh, trở thành một người đàn ông trưởng thành lịch lãm.
Thường xuyên mặc áo vest và giày da, tôi thích cậu mặc áo sơ mi màu đen, vẻ ngoài nghiêm túc bao phủ bởi sự hoang dã, khiến người khác muốn phạm tội.
Ninh Trạch Châu từ phía sau đi tới, tự nhiên ôm lấy eo tôi, hôn xuống cổ tôi.
“Anh trai, chúc mừng sinh nhật.”
“Anh đã ba mươi tuổi rồi, có gì mà mừng?” Tôi trở nên nhạy cảm hơn khi nói về tuổi tác.
Ninh Trạch Châu cười khẽ: “So với những năm trước anh trở nên quyến rũ hơn nhiều.”
Cậu đeo chiếc nhẫn bạc lên ngón áp út trên tay trái của tôi, tôi mới nhận ra cậu cũng đang đeo một chiếc giống vậy.
“Anh trai, em yêu anh.” Cậu nói.
Tôi quay đầu nhìn vào mắt cậu, chủ động hôn cậu.
“Anh cũng yêu em.”
Chương 12: Ngoại truyện
Ban đầu tôi nghĩ Dụ Thịnh bị điên, anh có tiền có thế, lại muốn xen vào chuyện của con mẹ kế là tôi đây.
Tôi có đỗ đại học hay không không liên quan gì đến anh, tôi cực ghét những người như anh.
Hệt như cách tôi ghét bố mẹ của mình vậy, bố tôi là một kẻ cặn bã, mẹ tôi như đóa hoa mảnh mai, bà rất xinh đẹp, cũng dịu dàng, nhưng không nên mang theo tôi, mang theo tôi mà muốn tìm một người đàn ông tốt là một điều cực kỳ khó khăn.
Bà không nên sinh ra một đứa con là tôi với người chồng cũ của mình.
Nhưng bà đúng là đã tìm được một người đàn ông giàu có.
Số phận của bà vẫn luôn không tốt, bà không được hưởng hạnh phúc đã gặp tai nạn cùng người đàn ông đó.
Dụ Thịnh thật sự rất đáng ghét, nhưng anh là người duy nhất đứng ra bênh vực tôi, nguyện ý tin tưởng tôi.
Việc học thật sự rất khó, tôi cũng không phải là người học giỏi.
Tôi cố gắng nghe gia sư giảng bài, nghe giảng ở trên trường, cảm thấy đau đầu vô cùng.
Nhưng sau này khi vượt qua lại thấy không khó như bản thân vẫn nghĩ.
Cho đến một ngày tôi nhìn thấy Dụ Thịnh đi xã giao về tháo cà vạt và phanh ngực trong phòng khách, tôi nhận ra mình cảm thấy miệng lưỡi khô khốc khi nhìn thấy khuôn mặt và xương quai xanh của anh.
Tôi không dám nhìn nữa.
Nhưng lại không thể kiềm chế được.
Tôi nhanh chóng nhận ra được vấn đề, tôi đã phải lòng anh rồi.
Một người mà tôi rất ghét.
Giới tính không có liên quan gì, nhưng tôi thật sự cảm thấy bản thân không xứng với anh.
Sau khi vào đại học, tôi gặp rất nhiều người, cả nam lẫn nữ, nhưng tôi vẫn chỉ có cảm giác với Dụ Thịnh, ngay cả mộng xuân cũng là về anh.
Sau đó, Dụ Thịnh nói đang xem xét đến việc kết hôn.
Tôi hoang mang lại thất vọng.
Khi say rượu tôi thừa dịp hôn anh, trong đầu tôi chỉ có một cảm giác, môi của anh mềm quá, ngay cả khi anh tát tôi, tôi cũng cảm thấy rất thích.
Cuối cùng anh cũng chịu hẹn hò với tôi.
Tôi thực sự rất yêu Dụ Thịnh, ngay cả khi phát hiện ra sự thật về việc anh giúp đỡ tôi, trong đầu tôi vẫn chỉ có một suy nghĩ, sợ anh sẽ không cần tôi nữa.
Dụ Thịnh nói anh không có ý định chia tay với tôi.
Tôi mừng rỡ như điên.
Xuất phát điểm của Dụ Thịnh quá cao, tôi cố gắng vươn lên nhưng không thể ngang hàng với anh được, may mắn thay, anh cũng yêu tôi.
Hết
