Truyện Tạm Biệt, Lục Bắc Thành – Yokopod
[VĂN ÁN]
Sau khi kết hôn với vị sĩ quan nổi tiếng lạnh lùng, nghiêm túc, tôi phải chịu cảnh chăn đơn gối chiếc suốt ba năm trời.
Vậy nên ngay khi được hồi sinh, việc đầu tiên tôi làm là lao thẳng đến quán bar để tận hưởng trọn vẹn tuổi trẻ.
Đúng lúc tôi đang say sưa ngắm nhìn, thậm chí còn đưa tay “kiểm tra” cơ bụng của dàn nam người mẫu, cô bạn thân đã hớt hải chạy tới, mặt cắt không còn một hạt máu:
“Cậu điên rồi à? Chẳng phải sắp cưới Thiếu tướng Lục sao? Để anh ấy biết thì cậu xong đời đấy!”
Tôi nhếch môi, thản nhiên đáp:
“Yên tâm đi, hôn ước đó tớ nhường cho cô em gái cùng cha khác mẹ rồi.”
“Cái gì?!” Cô ấy trợn tròn mắt, tưởng mình nghe nhầm.
Tôi ghé sát tai bạn, cố tình nói thật to:
“Tớ không cần Lục Bắc Thành nữa!”
Vừa dứt lời, không gian đang ồn ào bỗng nhiên im bặt.
Lòng tôi dâng lên một điềm báo chẳng lành. Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn lại.
Dưới ánh đèn mờ, người đàn ông đứng phía sau nổi đầy gân xanh trên trán, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng cơn giận. Chiếc ly thủy tinh trong tay anh bị siết đến nứt vụn, rơi vãi khắp sàn nhà.
Team dịch: Hôm nay bạn đã gội đầu chưa
Đề cử truyện hay: Truyện Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Của Anh Quân Nhân – Ngôn tình sủng




