Ác Nữ Sún Răng Lớp Mẫu Giáo

Truyện Ác Nữ Sún Răng Lớp Mẫu Giáo - Truyện hệ thống nữ phụ, hài hước, thiếu nhi

Chương 2: Cô ơi… oa oa… bạn Tống Chi Chi vừa kéo… kéo chim của con!

— Ha ha ha ha ha ha ha ha! — Ông cười cái gì thế? — Tôi ngơ ngác hỏi.

Hệ thống cười như thể sắp chập mạch dữ liệu:

“Ta cười vì ta phát điên rồi đây này! Sao số ta lại nhọ nhen va phải một đứa đại ngốc như cô chứ! Rốt cuộc cô là cái giống loài kỳ quái từ đâu chui ra hả? Ha ha ha, ta không sống nổi nữa, ta muốn tự nổ tung! Ta phải nổ chết cô, cái đồ quỷ quấy rối này!”

Tôi mếu máo tủi thân: — Ủa, chẳng phải chính ông bảo tôi đi quyến rũ cậu ta sao?

Hệ thống chính thức sụp đổ, gào thét:

“Ta bảo cô quyến rũ, chứ ta không bảo cô đi bấu chim nhỏ của người ta! Từ ‘quyến’ đó là quyến rũ, là làm quen, là thả thính! Không phải tiếng gà cục ta cục tác!!!”

— Thế sao ông không nói sớm… — Tôi sụt sịt đầy uất ức. Hệ thống lại im lặng. Nó cạn lời thực sự rồi.

Ở phía xa, Cố Dịch đang bước đôi chân ngắn cũn chạy huỳnh huỵch đến trước mặt cô Hoa Hồng. Cái mặt thằng bé nhăn nhó như cái bánh bao chiều, khóc đến mức nước mắt nước mũi dính bết vào nhau, vừa chỉ tay về phía tôi vừa mách tội:

— Cô ơi… oa oa… bạn Tống Chi Chi vừa kéo… kéo chim của con!

Sắc mặt cô Hoa Hồng biến đổi sắc cầu vồng, vội vàng ngồi xổm xuống kiểm tra: — Ôi chết, có bị thương không con? Để cô xem nào.

Nói rồi, cô đưa tay ra định kéo quần Cố Dịch để kiểm tra xem “báu vật” của nam chính có sao không. Kết quả, Cố Dịch giật nảy mình, hai tay túm chặt lấy cạp quần thủ thế. Mặt thằng bé đỏ bừng, mắt trợn tròn, vừa uất ức vừa đầy phòng bị hét lên:

— Không được! Con không cho cô xem đâu! Đây là chỗ riêng tư của con, cô muốn xem thì tự đi mà xem của cô ấy!

Cô Hoa Hồng: “…”

Bàn tay cô cứng đờ giữa không trung, biểu cảm trên mặt nứt toác ra từng mảng. Cô hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh, gượng cười dỗ dành:

— Được rồi, không xem, cô không xem. Thế con nói cho cô biết, bây giờ còn đau không? Có đi lại được không? Có cần xuống phòng y tế bôi thuốc không con?

Cố Dịch vừa nấc cụt vừa đứng im cảm nhận “tình hình” một lúc, rồi tủi thân vừa gật vừa lắc đầu: — Lúc vừa bị bóp thì hơi thốn, bây giờ hình như hết đau rồi ạ.

Sau khi chật vật dỗ dành xong “nạn nhân”, cô Hoa Hồng mệt mỏi vẫy tay gọi tôi lại để điều tra nguyên nhân. Cô ôn tồn hỏi:

— Chi Chi ơi, tại sao con lại… lại kéo bạn Cố Dịch ở chỗ đó? Đấy là hành vi của người xấu, Chi Chi là bé ngoan, không được làm thế đâu con.

Tôi vừa xoắn hai ngón tay vào nhau vừa thật thà khai báo: — Nhưng con đang làm nhiệm vụ mà cô. Con yêu quái trong đầu bảo con phải đi quyến rũ nam chính. Quyến rũ nghĩa là cục ta cục tác, mà gà thì phải quắp lấy cái chỗ nhỏ nhỏ của cậu ấy ạ.

Cô Hoa Hồng đơ toàn tập, nghe xong mà tai lùng bùng: — Cái… cái gì cơ? Quyến… quyến rũ? Con bảo ai dạy con quyến rũ?

Tôi chỉ tay vào thái dương, mặt mũi cực kỳ nghiêm túc: — Chính là con yêu quái đó ạ! Con đã mách với cô từ nãy rồi mà, trong đầu Chi Chi có một con yêu quái biết nói chuyện.

Hệ thống trong đầu tôi hoảng loạn hét lớn:

“Này này này! Đồ phản bội! Đừng có khai ta ra chứ! Ta bảo quyến rũ là bảo cô đến gần cậu ta, bắt chuyện rồi nắm tay! Ai bảo cô đi gank đũng quần người ta hả?! Cái đó mà gọi là quyến rũ à? Cái đó gọi là tấn công vật lý!!! Trời ơi, cô là thứ mà ông trời phái xuống để hành hạ ta đúng không? Biết thế này ta thà ế sưng ế xỉa chứ không thèm trói buộc với cô!”

Nghe Hệ thống cứ lải nhải không ngừng, tôi gãi gãi đầu nhìn cô Hoa Hồng bảo: — Cô Hoa Hồng ơi, hình như con yêu quái bị con chọc tức đến mức khóc nhè rồi. Nó bảo vừa rồi con không phải quyến rũ mà là “tấn công”, nhưng con rõ ràng có đánh bạn đâu. À đúng rồi, nó còn mắng con là “ma hoàn” nữa, ma hoàn là viên thuốc đắng ngắt đúng không cô?

Cô Hoa Hồng mím chặt môi, nhìn tôi với ánh mắt vô cùng phức tạp. Sau vài giây suy nghĩ, cô lấy điện thoại ra gọi cho mẹ tôi: — Alo, mẹ bạn Chi Chi đấy ạ? Chị có thể bớt chút thời gian đến trường mầm non một chuyến được không ạ?

Chiều hôm đó, cô Hoa Hồng đã có một cuộc trò chuyện rất lâu với mẹ tôi, uyển chuyển khuyên mẹ nên đưa tôi đi gặp… bác sĩ tâm lý trẻ em. Tối đến, vừa về đến nhà, mẹ đã ôm chặt tôi vào lòng với gương mặt lo sốt vó. Mẹ vừa sờ trán, vừa vạch mắt tôi ra xem giống như đang kiểm tra xem tôi có bị sốt hay bị trúng tà không:

— Chi Chi, con nói thật cho mẹ nghe, trong đầu con thật sự có yêu quái nói chuyện sao?

Tôi dứt khoát gật đầu cái rụp: — Thật mà mẹ! Bây giờ nó vẫn đang lảm nhảm trong đầu con đây này! Vừa nãy nó còn mắng con là “đại thông minh” kinh thiên động địa nữa!

“Là đại ngốc kinh thiên động địa!” — Hệ thống âm thầm bổ sung một câu đầy cay cú.

— Nó lại vừa nói gì đúng không? — Mẹ tôi căng thẳng hỏi. — Nó bảo con là đại ngốc kinh thiên động địa ạ. — Tôi tủi thân thuật lại nguyên văn.

Mẹ mím môi, dịu dàng hôn lên trán tôi, viền mắt mẹ đã hơi ửng đỏ vì lo lắng: — Chi Chi đừng sợ nhé, ngày mai mẹ đưa con đến bệnh viện, chúng ta sẽ đuổi con yêu quái trong đầu con đi. — Vâng ạ! — Tôi vui vẻ đồng ý ngay.

Hệ thống trong đầu liền hứ một tiếng rõ khinh bỉ:

“Xì… cô tưởng cái bệnh viện tuyến dưới của cô mà kiểm tra ra được ta chắc? Ta là sinh vật thuộc chiều không gian cao cấp, mấy cái máy móc quét lỗi thời của thế giới này còn lâu mới bắt được một cọng lông của ta.”

— Thế ông tự chui ra khỏi đầu tôi có được không? — Tôi lẩm bẩm hỏi ngược lại nó.

“Không được, ta đã lỡ trói buộc linh hồn với cô rồi.” — Thế bao giờ ông mới chịu cút đi? “Đợi cô hoàn thành xong tất cả nhiệm vụ kịch bản, ta tự khắc sẽ giải trừ trói buộc.” — Thế nếu tôi cứ không thèm làm thì sao? “Thế thì cô đừng hòng mơ tưởng đến chuyện ăn kẹo trái cây nữa, ta sẽ khóa sạch kho phần thưởng!”

Tôi rơi vào một trạng thái xoắn xuýt sâu sắc. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, tôi thở dài một hơi đầy trưởng thành rồi dứt khoát bảo:

— Thế thì từ nay về sau tôi chuyển sang ăn kẹo sữa là được chứ gì.

Hệ thống tức điên người, gầm rú ghen tị:

“Ăn cái đầu quỷ nhà cô ấy! Cô có ăn rắm không hả?!”

Tôi bĩu môi bóc phốt: — Yêu quái thối, ông thô lỗ quá đấy nhé. Ngày mai tôi sẽ bảo chị bác sĩ dùng cây kim thật to tiêm cho ông một phát, đuổi ông ra ngoài luôn, hừ! Không thèm chơi với ông nữa!

Hệ thống tức tối dằn dỗi:

“Ta cũng thèm vào chơi với cô chắc! Hừ! Hừ! Hừ!”

3 thoughts on “Ác Nữ Sún Răng Lớp Mẫu Giáo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *