Chương 1
1.
Đúng là hoang đường đến mức cạn lời!
Vừa nãy khi Hệ Thống báo Kỳ Chi Dã đem bán con, tôi chỉ muốn giơ tay tát cho anh ta vài cái cháy má cho tỉnh ra. Nhưng ngay lúc này, khi đang đứng núp ở một góc khuất, nhìn bộ dạng thê thảm của anh ta, tôi liền hạ giọng hỏi Hệ Thống:
“Vết thương trên người anh ta là sao đấy?”
Hệ Thống vội vàng thanh minh: “Tôi không làm gì đâu nhé! Tự ổng hóa điên rồi đi gây sự khắp nơi đấy chứ! Đầu tiên là đập phá cửa hàng tộc Cáo, tiếp đó xội nước sôi vào bể cá tộc Nhân Ngư, xong còn nghếch cổ lên cãi nhau chí mạng với tộc Ưng suốt cả buổi sáng!”
Tôi giận đến mức bật cười. Giỏi thật đấy, lục-hải-không quân chẳng tha cho cái tộc nào!
Hệ Thống thở dài: “Con trai cô là nam chính của thế giới này đấy. Chưa kịp lớn mà sắp bị thằng cha nó bán đứt rồi! Ký chủ ơi, nhiệm vụ của cô là ngăn không cho Kỳ Chi Dã tiếp tục phát điên, đồng thời đưa con trai trở lại đúng dòng đời thiết lập ban đầu.”
Tôi hít một hơi thật sâu rồi bước ra. Cái “dòng đời thiết lập” cmn gì đó thì tôi kệ, nhưng trước mắt phải tìm cách hốt hai cha con này về đã.
Hệ Thống lập tức dặn dò: “Đợi đã! Cô đừng có để lộ danh tính đấy nhé. Với cái nết điên cuồng hiện tại của ổng, tóm được cô là ổng xé xác ra luôn đấy! May mà bây giờ cô đang xài một gương mặt hoàn toàn mới.”
Tôi mím môi không nói gì. Hệ Thống đúng là đánh giá Kỳ Chi Dã quá dịu dàng rồi. Kể cả là người lạ, nếu ngứa mắt thì anh ta cũng xé làm hai như thường. Nghĩ vậy, tôi dặn lại: “Thế thì giấu luôn cái mùi hương trên người tôi đi.”
“Xong xuôi từ đời nào rồi! Giờ cô có đứng thù lù trước mặt thì ổng cũng đố mà nhận ra.”
Đang đứng nghệt mặt nhìn tấm biển “Bán con chôn cha”, tôi chưa kịp mở lời thì mũi con hổ trắng lớn đã khẽ phập phồng. Ngay sau đó, nó rên hừ hừ vài tiếng đầy vẻ mệt mỏi rồi mới từ từ mở mắt.
2.
Ánh mắt vẫn hung dữ như cũ. Nhưng với cái thân thể toàn máu me thế kia, trông anh ta giống như đang cố tỏ ra nguy hiểm thì đúng hơn. Kỳ Chi Dã vốn không thích để lộ nguyên hình, chắc là do vết thương nặng quá nên không gồng nổi nữa rồi.
Giọng anh ta khàn đặc vang lên: “Mua không?”
Tôi liếc sang cục bông nhỏ đang nằm bên cạnh. Theo bản năng cảnh giác của loài hổ trắng, cu An An làm sao có thể ngủ say như chết giữa cái chỗ này được? Nhìn qua là biết ngay thắc mắc của tôi, Kỳ Chi Dã thiếu kiên nhẫn cất lời:
“Còn sống, bị đánh thuốc mê thôi.”
“Anh…” Tôi định chửi cho một trận, nhưng nhận ra mình đang hơi quá đà nên đành hắng giọng sửa lại: “Bao nhiêu tiền?”
Cái đuôi của Kỳ Chi Dã khẽ vẫy vẫy. Đây là dấu hiệu cho thấy tâm trạng anh ta đang khá tốt.
“Cô thấy phí mai táng của tôi hết bao nhiêu?”
Mấy vết thương trên người anh ta trông chướng mắt quá, tôi đành dời tầm mắt đi chỗ khác: “Tôi thấy anh tạm thời chưa chết ngay được đâu, không cần bán con để chôn sớm thế.”
Kỳ Chi Dã hừ lạnh một tiếng rồi hóa thành dạng người. Những vết thương vốn bị lớp lông che khuất nay hiện rõ mùng mịt trên da thịt, nhìn mà rợn cả người. Lông mày anh ta sắc sảo, bờ môi trắng bệch, nở một nụ cười bất cần đời:
“Ai mà biết được chứ? Cái loại thú tộc như tôi, vợ thì mất, kẻ thù thì rải rác khắp thế giới, chết lúc nào hay lúc nấy thôi.”
“…”
Hệ Thống lầm bầm trong đầu tôi: * “Tôi quỳ! Đống kẻ thù đó không phải do tự tay ổng rước về chắc?!”*
Có lẽ do việc hóa thành dạng người tốn quá nhiều sức, một vết thương trên ngực Kỳ Chi Dã bỗng bục ra, máu chảy ròng ròng. Tôi nhìn mà xót hết cả ruột.
“Vậy thì đừng có chết vội! Nhà tôi đang thiếu một nam giúp việc, tôi mua luôn cả hai cha con anh!”
Kỳ Chi Dã nhướng mày: “Cô lắm tiền thế cơ à?”
Hệ Thống hét lên vang óc: “Ký chủ ơi cẩn thận! Lỡ con hổ điên này nổi hứng sư tử ngoạm cho cô một phát thì sao?!”
Tôi nhún vai đáp lại Hệ Thống: * “Cậu bảo tôi đến giải quyết rắc rối của anh ta mà, cho nên anh ta đòi bao nhiêu, cậu chi bấy nhiêu.”*
Và thế là, Hệ Thống đã phải hy sinh trọn vẹn một năm tiền lương của mình.
3.
Đứng trước căn nhà cũ kỹ, lụp xụp muốn tàn tàn, tôi cạn lời tới mức chẳng buồn chửi nữa.
Hệ Thống hiếm khi cất giọng tủi thân: “Hết sạch tiền thật rồi ký chủ ơi… Cái ổ cún này là căn nhà duy nhất tôi lo nổi đấy.”
Phía sau lưng, Kỳ Chi Dã cất cái giọng nghe nghếch cổ ăn đòn: “Chà, hóa ra đại gia rởm à? Mua hai cha con xong chắc bay luôn tiền tiết kiệm rồi nhỉ? Thế này thì lấy đâu ra tiền nuôi thêm con thú cưng nào khác nữa?”
Tôi chả thèm chấp anh ta, bế gí cu An An vào lòng rồi đi thẳng vào phòng. Cho đến khi thả mình xuống chiếc sofa sần sùi cũ nát, tôi vẫn không nỡ buông tay. Dù lúc quay về thế giới thực, tôi đã cố tình xin vào làm ở một bệnh viện thú y để thỉnh thoảng ôm ấp chó mèo cho đỡ nhớ, nhưng cảm giác đúng là chẳng thể nào bằng được. Đây là con ruột tôi sinh ra cơ mà!
“Thích tới thế cơ à?”
Kỳ Chi Dã chẳng chút khách khí, ngồi ịch ngay xuống bên cạnh tôi, máu trên người anh ta lập tức thấm một mảng lớn vào lớp vải bọc ghế. Tôi nhíu mày: “Anh không tự xử lý vết thương đi?”
“Không biết làm.” Khựng lại một chút, anh ta bồi thêm một câu: “Trước đây lúc vợ tôi còn sống toàn là cô ấy làm cho.”
Nói phét không chớp mắt! Trước đây có bao giờ anh ta đi đánh nhau mà để thua đâu? Mới vài tháng không gặp, chẳng những gà đi yếu lại mà còn vác cả con trai đi bán. Tôi thực sự không thể cho anh ta cái sắc mặt tử tế nổi.
“Tôi mua anh về làm giúp việc, chứ không phải về làm ông hoàng!”
Không khí chùng xuống vài giây. Ngay khi tôi tưởng con hổ điên này sắp nổi khùng lên thì anh ta lại dùng cái giọng đầy ẩn ý hỏi: “Cô vẫn chưa tự giới thiệu đâu đấy, tên gì?”
Tôi nghẹn lời mất một nhịp, liền nhếch môi mỉa mai: “Nhiều trung tâm thương mại của thú tộc đồng loạt ra lệnh cấm cửa anh kìa, bản thân nổi tiếng thế nào không tự biết à?”
Trên đường về đây, Hệ Thống đã càm ràm không ngớt tai tôi, từ việc Kỳ Chi Dã phát điên đi khiêu khích khắp nơi, cho đến việc các đại gia tộc dù nể tình cũ cũng phải ngậm ngùi tống con hổ điên này vào danh sách đen. Đến cuối cùng, Hệ Thống còn điên dại gào lên hai tiếng, tôi cảm giác nó sắp bị Kỳ Chi Dã chọc cho phát điên tới nơi rồi.
Mà cái gã chồng này của tôi thì làm gì có khái niệm “tự kiểm điểm”. Quả nhiên, anh ta cười khẩy: “Do lũ đó phế vật thôi, còn bày đặt chơi trò cấm cửa, trẻ ranh! Ông đây chỉ cần một đạp là nát cửa nhà chúng nó.”
“Vâng, anh giỏi lắm! Giỏi đến mức mình mẩy đầy thương tích!”
“Đấy là do…” Kỳ Chi Dã khựng lại, bực bội quay mặt đi chỗ khác: “Hộp cứu thương đâu?”
“Không biết, tự đi mà tìm.”
4.
Cuối cùng không gian cũng yên tĩnh trở lại.
Tôi cúi đầu nhìn cục bông nhỏ trong lòng. Loài thú nhân lớn nhanh thật, mới ba tháng ngắn ngủi không gặp mà An An đã phổng phao hơn hẳn một vòng, chắc lúc hóa thành dạng người cũng cao lên không ít.
Thằng bé tính tình bướng bỉnh nhưng lại chuẩn mốt “con trai cưng bám mẹ”. Mấy năm trước, nghe theo yêu cầu của Hệ Thống, tôi phải đóng vai một người vợ kiêu ngạo, một người mẹ cực kỳ thiếu trách nhiệm. Thế nhưng chỉ cần An An nghe thấy ai nói xấu tôi dù chỉ một câu, nó sẽ lao vào cắn xé người đó ngay lập tức.
Còn Kỳ Chi Dã thì thôi khỏi nói, bám vợ còn hơn con bám mẹ. Dân tình bên ngoài đều đồn đại — một chiến thần thú cấp S ra ngoài oai phong lẫm liệt, về nhà sống chẳng khác gì con cún cưng, suốt ngày chỉ biết liếm láp nịnh hót vợ. Mấy đứa anh em chiến hữu tức đến mức chửi anh ta không có tiền đồ: “Có ngày vợ ông nó cạo sạch lông ông, chắc ông cũng chỉ ghé vào hỏi cô ấy cạo có mệt tay không quá!”
Ai cũng tưởng Kỳ Chi Dã cưng chiều tôi đến mức không có nguyên tắc. Nhưng chỉ có tôi mới hiểu, đó là vì tôi chưa đụng đến vạch đen của anh ta. Kỳ Chi Dã từ nhỏ đã sống phiêu bạt, sớm bị bán vào chợ đen. Lăn lộn trong sinh tử mới sống sót ngoi lên được, cho nên thứ anh ta ghét nhất trên đời chính là sự phản bội.
Anh ta từng đè tôi trên giường, thì thầm bằng cái giọng tình tứ đến rợn người: “Vợ ơi, nếu có ngày em thay lòng đổi mớ, thì tất cả chúng ta cùng kéo nhau xuống suối vàng nhé.”
Và rồi… tôi “chết” ngay trên đường đi hẹn hò với một con thú nhân khác.
Lúc tỉnh dậy trên giường bệnh ở thế giới thực, tôi ngơ ngác hỏi Hệ Thống sao lại đột ngột thông báo rút lui. Hệ Thống đáp: “Đấy là cốt truyện tự vận hành. Sau khi cô chinh phục được Kỳ Chi Dã và sinh hạ nam chính xong thì đáng lẽ phải rời đi ngay, tôi đã cố du di cho cô ở lại thêm ba năm rồi đấy.”
“Thế… hai cha con họ sau đó sẽ ra sao?”
“Sau đó Kỳ Chi Dã sẽ phát hiện ra hàng đống ‘bằng chứng’ cô phản bội, tuyệt vọng về tình yêu rồi bắt đầu tìm vô số mẹ kế cho Kỳ An An. Còn An An sẽ lớn lên trong sự thờ ơ của cha và sự nghiệt nát của mẹ kế, biến thành một kẻ hắc hóa, vặn vẹo rồi mở ra chuỗi kịch bản tăm tối của riêng nó.”
Tôi còn chưa kịp chửi cái tình tiết thần kinh này thì Hệ Thống đã biến mất tiêu. Thật không ngờ là tôi vẫn còn cơ hội quay lại. Con trai thì hình như vẫn chưa đến mức quá đà, chứ còn ông chồng thì chuẩn đét thành kẻ điên vác con đi bán rồi!




Hay