Chương 2:
5.
Vuốt ve lớp lông mềm mại của An An, tôi khẽ hỏi Hệ Thống: “Thế Kỳ Chi Dã bắt đầu tìm mẹ kế cho con trai chưa?”
Hệ Thống im lặng một hồi lâu một cách bất thường.
“Hệ Thống?”
“Mấy cô phụ nữ tôi thu xếp theo kịch bản bị ổng đuổi sạch bách tám đời rồi!” Hệ Thống bực tức gào lên: “Đại tiểu thư nhà họ Bạch mời nhảy một điệu trong bữa tiệc, ổng phang ngay vào mặt người ta bảo hai cái mắt cô to như hai cái đèn pha! Một đóa hoa nhài nhỏ nghèo khó ngất xỉu trước cửa nhà, ổng bảo cô lăn thêm mấy vòng nữa cho sạch bụi thảm! Sau đó nhị tiểu thư nhà Cáo Trắng đề nghị liên hôn, ổng bảo cứ nghĩ đến chuyện vợ mình đầy lông lá là thấy tởm, trong khi chính bản thân ổng cũng đầy lông đấy thôi?!”
Xả xong một tràng, không để tôi kịp chen miệng, Hệ Thống bổ sung luôn: “Chồng cô đúng là cái đồ thần kinh chuyên đi phá hoại kịch bản của tôi!”
Cái đồ thần kinh trong miệng nó lúc này đang xách hộp cứu thương đi vào. Anh ta đầy vẻ ghét bỏ thổi bay lớp bụi trên nắp hộp, rồi thản nhiên kéo vạt áo, lột sạch nửa thân trên ngay trước mặt tôi.
“…”
Tôi liếc mắt nhìn hai cái, dời đi, rồi lại nhịn không được liếc tiếp. Trong lúc ánh mắt qua lại, vô tình tôi lại đụng phải ánh mắt của Kỳ Chi Dã. Nhớ hồi còn ở bên nhau, chỉ cần hai đứa nhìn nhau quá mười giây là kiểu gì cũng lăn ra giường vật lộn.
Cổ họng tôi bỗng thấy khô khốc. Tôi vội vàng cúi xuống vuốt ve An An hai cái để giấu đi sự bối rối: “Sao lại cởi áo tùy tiện thế?!”
Kỳ Chi Dã thản nhiên đáp: “Trước khi chết, con người ta ai chẳng tùy tiện.”
Anh ta mạnh tay bôi thuốc lên vết thương, thỉnh thoảng lại xuýt xoa vì đau, trông đáng thương vô cùng. Tôi đành ôm chặt An An để đánh trống lảng: “Sao nhóc con mãi vẫn chưa tỉnh thế?”
Động tác của Kỳ Chi Dã khựng lại: “Sợ nó quậy phá nên tôi cho nó uống liều gấp mười.”
“…”
Tôi phải hít sâu mấy hơi mới kiềm chế được ý định giơ tay tát cho anh ta một phát.
6.
Bế An An đặt lên giường trong phòng ngủ chính xong xuôi, tôi đi tắm. Lúc trở ra, tôi nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh. Chẳng hiểu cái gã Kỳ Chi Dã này mang đầy vết thương trên người còn bày đặt sạch sẽ làm gì, tầm này mà tắm rửa thì thuốc vừa bôi coi như công cốc rồi còn đâu?
Tôi đẩy cửa ra ban công, tận hưởng cơn gió đêm mát rượi một lúc rồi cất tiếng gọi Hệ Thống: “Cốt truyện loạn hết cả lên rồi, vẫn phải tiếp tục à?”
“Đương nhiên!” Hệ Thống khẳng định chắc nịch, “Đây là kịch bản có chỉ số cảm xúc cao nhất lúc mô phỏng ban đầu đấy! Tôi thăng cấp đều dựa vào mấy chỉ số này cả!”
Tôi do dự một lúc rồi mới lên tiếng: “Kỳ Chi Dã không chịu tìm mẹ kế cho An An, có khi nào là vì…”
“Ối dồi ôi, chẳng qua là vì ổng quá hận cô thôi! Hận gián tiếp sang tất cả phụ nữ trên đời! Đợi qua cái giai đoạn này, ổng mới bắt đầu tìm vợ mới theo kiểu trả thù đời. Cô mà can thiệp linh tinh vào kịch bản là hình phạt sẽ phản phệ thẳng lên người nam chính đấy nhé.”
“Cậu…”
“Cô chẳng giống vợ tôi chút nào.”
Giọng nói phía sau đột ngột cắt ngang cuộc đối thoại thầm lặng giữa tôi và Hệ Thống. Tôi quay lại thì thấy Kỳ Chi Dã đã đứng đó từ lúc nào. Anh ta từng bước tiến lại gần cho đến khi chặn đứng ngay trước mặt tôi. Ánh mắt anh ta rơi trên xương quai xanh mảnh mai của tôi, lòng bàn tay khẽ siết lại: “Thế à? Giống chỗ nào?”
“Cô cũng gọi Kỳ An An là nhóc con.”
Tim tôi đập nhảy chồm chồm. Vừa định mở lời thì anh ta bỗng nâng cằm tôi lên, xoay qua xoay lại quan sát.
“Nhưng cô chẳng đẹp bằng cô ấy.”
Nói phét! Lúc đó tôi là xuyên hồn, Hệ Thống nặn cho cái bản mặt mỹ nhân để dễ làm nhiệm vụ, còn gương mặt hiện tại mới là diện mạo gốc của tôi.
Tôi thầm mắng anh ta là đồ yêu bằng mắt, hất tay anh ta ra rồi hạ thấp giọng hỏi: “Anh nhắc đến vợ nhiều như thế, yêu cô ấy lắm à?”
Kỳ Chi Dã chằm chằm nhìn tôi, ánh mắt tối sầm lại: “Cô ấy… là một người đàn bà tồi.”
“Nhưng mà…” Anh ta đột nhiên đổi giọng, cúi người xuống, nhếch môi sát rạt đến mức tôi cảm nhận rõ cả hơi thở của anh ta: “Cô dạy dỗ tôi, cô bỏ tiền mua tôi về, hay là… thử xem sao?”
7.
Gương mặt của Kỳ Chi Dã vô cùng quyến rũ, hệt như cái dáng vẻ trước đây anh ta vẫn dùng để dỗ dành tôi lên giường. Đến mức cái đứa mê nhan sắc như tôi phải mất gần một phút mới bừng tỉnh phản ứng lại.
Đối với Kỳ Chi Dã mà nói, tôi bây giờ chỉ là một phụ nữ lạ mặt mua hai cha con anh ta về thôi. Thế mà mới đó đã vội vàng đòi “phục vụ”? Đạo đức đàn ông quăng cho chó ăn rồi à?!
Cái điệu bộ lả lướt này mà là cái gã đã đuổi khéo tám bà mẹ kế trong lời Hệ Thống kể ư?
Tôi vừa định giơ tay đẩy anh ta ra thì từ chiếc giường trong phòng truyền đến một tiếng gọi đầy vui mừng: “Mẹ ơi!”
Tôi còn chưa kịp thò đầu vào nhìn thì một cục thịt như quả đại bác đã lao vút ra ngoài. Thằng bé đẩy mạnh Kỳ Chi Dã ra rồi ôm chầm lấy đùi tôi. Lòng tôi mềm nhũn, định cúi xuống bế nhóc con vào lòng thì thấy nó ngẩng đầu lên, mũi khịt khịt một lúc rồi đột nhiên buông tay, lùi lại một bước.
“Không đúng! Cô không có mùi của mẹ!”
Ngay sau đó, thằng bé hóa hình ngay tại chỗ, nhảy chồm lên cào Kỳ Chi Dã một phát. Gương mặt mang vẻ hoang dã của cha nó lập tức xuất hiện thêm mấy vết máu. Con hổ trắng nhỏ còn nhe răng gầm gừ:
“Cái đồ đàn ông tồi tệ này! Con cứ tưởng cha chỉ nhớ mẹ thôi chứ!”
“Con mới lơ đễnh để mắt đến cha một tí thôi, mà cha đã tính tìm mẹ kế cho con rồi hả?!”
Hệ Thống trong đầu tôi kêu lên oai oái: “Trời quơ! Hóa ra là nam chính của tôi liên tục ngăn cản tiến trình tìm mẹ kế! Hèn gì rõ ràng mấy cô phụ nữ tôi xếp theo đúng gu của Kỳ Chi Dã mà cứ thất bại liên tiếp!”
Tôi làm gì còn rảnh để đáp lời Hệ Thống, vì Kỳ Chi Dã đang đưa tay quệt vết máu trên má, nhìn vết máu trên đầu ngón tay mà nở nụ cười. Nụ cười này tuyệt đối chẳng có chút điềm lành nào! Quả nhiên, tay anh ta cực nhanh, tóm ngay gáy Kỳ An An xách ngược lên.
Thấy ông bố biến thái sắp sửa dùng đến biện pháp “giáo dục bằng đòn roi”, tôi liền kiễng chân đặt một nụ hôn lên má Kỳ Chi Dã. Sau đó thừa lúc anh ta đang ngẩn ngơ thẫn thờ, tôi nhanh tay cướp lấy Kỳ An An.
Nhóc con la hét giãy giụa: “Cái đồ đàn bà xa lạ này mau buông tôi ra! Khôông…”
Tôi ấn mạnh cục bông vào lòng, lướt nhanh qua Kỳ Chi Dã đang đứng ngơ như phỗng, chạy tót vào phòng ngủ phụ rồi khóa chặt cửa lại.
8.
Hệ Thống gào thét trong đầu tôi: “Sao cô lại đi hôn Kỳ Chi Dã chứ?! Vạn nhất ổng lại nảy sinh hứng thú với cô, không chịu cưới mẹ kế cho nam chính nữa thì sao?!”
“Dù bây giờ trong mắt họ tôi là người lạ, nhưng tôi cũng đâu thể trơ mắt nhìn ổng tự tìm mẹ kế.”
“Ký chủ, cô tưởng tôi là đồ ngốc à? Để mẹ ruột đóng giả mẹ kế, thế thì nam chính lại có một tuổi thơ lạnh lẽo nữa chứ gì?!”
Tôi đảo mắt khinh bỉ. Cúi đầu xuống, tôi mới phát hiện nhóc con đã im lặng từ lúc nào. Cái đầu xù xù ngửa lên, đôi mắt to tròn xoe chằm chằm nhìn tôi chớp chớp. Có lẽ do mở mắt quá lâu nên mắt thằng bé bị cay, trong làn nước mờ mịt thoáng hiện lên vẻ uất khuất.
Đừng nói là con ruột, cái cảnh này dù là ai nhìn vào cũng chẳng thể cầm lòng nổi. Tuổi thơ lạnh lẽo cái nỗi gì!
Tôi thương xót xoa xoa đầu An An, mấp máy môi: “Thật ra… cô là…”
Đột nhiên, nhóc con trong lòng tôi phát ra một tiếng hét thê lương và chói tai.
Hệ Thống lạnh lùng cất giọng: “Tôi đã bảo rồi, hình phạt cho việc cô cố ý can thiệp kịch bản đều sẽ đổ hết lên đầu nam chính, đây là thiết lập có sẵn từ khi cô quay lại đây rồi!”
Tim tôi thắt lại. Nhất thời không biết phải làm sao, tôi chỉ biết ôm chặt An An không buông tay, cuống cuồng tìm cách dỗ dành: “Đừng sợ, đừng sợ…”
An An dùng cả bốn chân bám chặt lấy cánh tay tôi, một lúc sau thì ngất lịm đi.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa của Kỳ Chi Dã: “Mở cửa.”
Tôi ra mở cửa, gã đàn ông nhíu mày nhìn Kỳ An An một cái: “Cô đánh nó à?”
“…Không có.”
“Thế nó hét cái gì?”
“Xảy ra chút ngoài ý muốn.”
Kỳ Chi Dã là kẻ biến thái, nhưng đối với con trai, anh ta thuộc kiểu “tôi có thể bắt nạt nó, nhưng kẻ khác mà dám đụng vào thì chỉ có đường chết”. Ngay khi tôi chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của anh ta, thì anh ta lại tặc lưỡi một tiếng.
“Mới có chút ngoài ý muốn mà đã không chịu nổi, lẽ nào là do tôi đánh thuốc mê quá liều?”
“…”
Tôi đóng sầm cửa ngay trước mặt anh ta, nghiến răng nói với Hệ Thống: “Cậu đúng là cái đồ đê tiện.”




Hay