CHƯƠNG 1:
Rắc——
Bốp——
Bùm——
Khoảnh khắc pho tượng Phật bằng ngọc phỉ thúy vỡ tan thành bốn mảnh, tâm hồn tôi cũng chính thức vỡ vụn theo thành trăm mảnh.
Tiếng động long trời lở đất ấy ngay lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ sinh linh trong nhà. Khắp các ngóc ngách của căn biệt thự, từng cái đầu bắt đầu ló ra hóng chuyện.
Mấy cô giúp việc: “Ối mẹ ơi!”
Bác quản gia: “Hít hà…”
Trong lòng tôi lúc này là một bầu trời gào thét điên cuồng. Tượng Phật đã đi tong, và số phận của tôi chắc chắn cũng chuẩn bị “lên đường” theo nó.
Pho tượng này đâu phải đồ mỹ nghệ chợ đêm, nó là bảo vật trấn bảo gia truyền của Tống gia – gia tộc hào môn quyền lực bậc nhất Cảng Thành. Món đồ quý giá liên thành, ý nghĩa trọng đại ấy được truyền từ đời này sang đời khác, và giờ đang dừng ở tay Tống Cẩm Niên.
Mà Tống Cẩm Niên là ai cơ chứ? Gã đàn ông từ nhỏ đã sinh tồn giữa bầy sói hoang! Thủ đoạn tàn nhẫn, tính cách máu lạnh vô tình. Liệu anh ta có nổi điên lên rồi ném tôi vào chuồng cọp… à không, chuồng sói cho tụi nó phân thây không?
Càng nghĩ càng thấy run. Ngay lúc tôi đang phân vân xem có nên đặt mua một chiếc vé tên lửa để bay lên sao Hỏa lánh nạn ngay trong đêm hay không, thì đùng một cái, trước mắt tôi đột nhiên nhảy ra một loạt dòng bình luận dày đặc như xem livestream:
【Á á á á á bảo bối! Bảo bối của lòng em!】
【Bảo bối xinh đẹp tuyệt trần quá đi mất, cho tui hôn một cái, hôn tới tấp, hôn điên cuồng nàoo.】
【Không sao đâu cục cưng ơi, giờ em đi mua gói khoai tây chiên ăn đi. Tuy không giải quyết được gì nhưng lúc bị sếp Tống tét mông nghe nó cũng “giòn tan” y chang vậy đó.】
【Nếu có bị phạt thì bảo bối hãy nhớ kỹ: Bất luận xảy ra chuyện gì, bờ mông của em vẫn luôn luôn ở phía sau ủng hộ em!】
Cái quái gì thế này? Mấy dòng chữ này từ đâu chui ra vậy? Toàn nói mấy lời chọc người ta tăng xông! Mặt tôi lúc này đã tái mét không còn một giọt máu vì sợ, thế mà…
【Thôi chết, mấy lầu trên đừng đùa nữa, con con người ta sợ xanh mặt rồi kìa.】
【Tống Cẩm Niên kiểu: “Vỡ hay lắm! Vỡ tuyệt vời! Tiếng vỡ vang dội tựa pháo hoa! Cuối cùng cũng có cớ để ăn vạ, bắt vợ đền người rồi~”】
【Giờ thì tượng Phật ngọc vỡ lách tách bùm bùm, tối nay bảo bối chuẩn bị tinh thần bị “bùm bùm bùm” mệt nghỉ nhá… hí hí.】
【Hay là gọi điện cho lão công thử xem sao, xem biểu cảm ảnh thế nào.】
Xem chừng chỉ có cái bình luận cuối cùng là có chút tính xây dựng. Tôi đánh liều chạy lại xin bác quản gia số điện thoại của Tống Cẩm Niên.
Cầm điện thoại trên tay mà tim đập thình thịch như đánh trống trận. Tôi run rẩy bấm nút gọi.
Một giây, năm giây, mười giây… rồi hai mươi giây trôi qua.
Lòng tôi thầm chùng xuống. Thấy chưa, anh ta còn chẳng thèm bắt máy. Rõ ràng là gã tổng tài máu lạnh này đã quên sạch sành sanh cô vợ hữu danh vô thực là tôi rồi.
Ngay vào khoảnh khắc cuộc gọi chuẩn bị tự động ngắt vì không có người nhấc máy, đầu dây bên kia cuối cùng cũng kết nối.
“Alô…”
“Có chuyện gì?”
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo, không chút độ ấm.
【Khoảnh khắc nghe máy, cơn bão não của tổng tài bắt đầu! Tống Cẩm Niên kiểu: “Hả? Là vợ! Vợ yêu của mình! Lần đầu tiên vợ chủ động gọi điện cho mình đó! Kích động quá, hồi hộp quá làm sao bây giờ?!”】
【Ai kia nhìn bề ngoài thì đóng băng ba thước, thực chất trong lòng hoa nở mùa xuân, mặt sắp cười đến mức rách ra rồi, phải cố gồng nét lạnh lùng để che giấu tiếng hét nguyên thủy bên trong thôi.】
Tôi cắn cắn môi, lấy hết can đảm thốt lên: “Tống Cẩm Niên… tôi lỡ tay làm vỡ pho tượng Phật ngọc rồi.”
“Em gọi tôi là gì?” Giọng anh vẫn lạnh như tiền.
【Tống Cẩm Niên: Sao vợ không gọi mình là chồng? Chẳng phải mình là ông xã yêu dấu của cô ấy sao?】
【Bảo bối ơi, anh ta đang vểnh tai chờ em gọi một tiếng “chồng ơi” đó~】
Tôi mím chặt môi. Hai chữ “chồng ơi” đối với mối quan hệ đóng băng hiện tại của chúng tôi quả thực là quá mức nổi da gà, tôi thật sự không thốt lên lời. Đành phải đổi cách xưng hô nhẹ nhàng hơn một chút:
“Cẩm Niên… tôi làm vỡ tượng Phật ngọc rồi.”
Đầu dây bên kia bỗng im bặt, dường như hơi thở của anh vừa ngừng lại một nhịp.
Vài giây sau, Tống Cẩm Niên mới lên tiếng: “Đợi tôi về.”
Tôi ngồi trên ghế sofa, ôm gối bất an chờ đợi. Mỗi một giây trôi qua đều trớ trêu như đang ngồi trên đống lửa, như gai đâm sau lưng, như hóc xương gà vào cổ.
Mấy cái lời nhảm nhí trên màn hình bình luận lúc nãy, tôi nửa chữ cũng không tin. Cái gì mà vỡ đúng ý anh ta, cái gì mà “bùm bùm bùm”… Đúng là nói vớ nói vẩn!
Đang lúc tim đập chân run thì ở cửa biệt thự xuất hiện một bóng dáng cao lớn. Tống Cẩm Niên đã về.
Phải công nhận là anh ta đẹp trai đến mức nghịch thiên. Eo thon, chân dài miên man. Chỉ có điều bước chân anh đi rất nhanh, trông vừa vội vã vừa đằng đằng sát khí. Không lẽ… anh ta định về để tác động vật lý với tôi thật sao?
Tôi siết chặt hai nắm tay. Nghĩ bụng nếu anh ta mà dám động thủ, tôi cùng lắm chỉ có thể… giơ tay đỡ được một cái thôi.
Tôi nhắm mắt xuôi tay chuẩn bị tinh thần chịu trận, ai ngờ Tống Cẩm Niên lại đột ngột phanh gấp khi còn cách tôi khoảng ba mét. Anh đứng im thin thít như một bức tượng.
Tôi ngơ ngác hé mắt nhìn.
【Ủa, ai vừa rút phích cắm hay tháo pin của sếp Tống vậy?】
【Em sợ anh ta, anh ta cũng biết em sợ anh ta. Anh ta sợ mình bước tới gần sẽ làm em hoảng loạn hơn. Thế nên để vợ bớt sợ, anh ta thà tự đóng băng chính mình chứ không dám bước thêm bước nào. Trời mới biết anh ta phải dùng bao nhiêu nghị lực mới nhịn được máu cuồng vợ để không nhào tới ôm chầm lấy em đó!】
【Bảo bối đừng sợ, xông lên đi em!】
Thấy dòng bình luận cổ vũ, tôi lấy hết dũng khí, chủ động bước về phía Tống Cẩm Niên.
Ánh mắt Tống Cẩm Niên lướt qua mặt tôi đúng một giây, sau đó như bị điện giật mà lập tức dời đi, hướng thẳng xuống đống đổ nát của pho tượng Phật trên bàn. Chân mày anh khẽ nhíu lại.
Những mảnh vỡ đã được bác quản gia gom lại gọn gàng, lúc này đang nằm im lìm như một lời tố cáo tội lỗi của tôi. Tôi lén quan sát biểu cảm của anh, lòng lạnh ngắt như tiền, giọng run bần bật:
“…Cẩm Niên, tôi thật sự không cố ý. Anh mắng tôi cũng được, phạt tôi cũng được, nhưng… nhưng nhiều nhất chỉ được phạt một cái, à không, hai cái thôi nhé.”
Tôi cuống quá nói đại: “Trong thẻ của tôi hiện tại chỉ còn đúng 19 triệu 300 nghìn thôi, tôi nguyện ý đền hết cho anh. Thành thật xin lỗi anh.”
“Xin lỗi.”
Giọng nói trầm thấp của Tống Cẩm Niên đột nhiên vang lên từ phía trên đỉnh đầu tôi.
Tôi ngẩn người, lắp bắp tiếp lời: “Nếu… nếu thật sự không thể cứu vãn được nữa, chúng ta có thể ly…”
“Hả?” Cái miệng đang lải nhải nhận tội của tôi lập tức thắng gấp.
Tống Cẩm Niên kiên nhẫn lặp lại một lần nữa: “Xin lỗi em.”
“Dạ?”
“Không trách em, lỗi là ở tôi.” Anh nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập vẻ hối hận và tự trách: “Trách tôi ngày thường không cho em đủ cảm giác an toàn, mới khiến em vì một món đồ cỏn con không đáng giá thế này mà hoảng sợ. Là lỗi của tôi, tôi đã quá sơ suất. Tôi không dám cầu xin em tha thứ ngay, nhưng em có thể cho tôi một cơ hội để sửa sai không?”
“???”
Tôi đứng hình mất năm giây, đầu óc quay cuồng như chong chóng. Trong lòng là một mớ bòng bong hỗn độn.
Tống Cẩm Niên đang nói cái quỷ gì thế này? Đây là bảo vật gia truyền của Tống gia đấy ạ! Món đồ cổ phải truyền đời cơ mà!
“Nhưng… nhưng đây là bảo vật gia truyền của nhà anh…” Tôi yếu ớt giải thích, cố gắng giúp anh lấy lại chút lý trí để nhận thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
“Không sao hết.” Tống Cẩm Niên thản nhiên nói: “Từ giây phút này trở đi, nó không còn là bảo vật gia truyền nữa.”
【Tống Cẩm Niên kiểu: Tôi bất chấp nó là bảo vật gia truyền, bảo vật trấn trạch hay món đồ cổ lỗ sĩ gì. Mấy thứ đó sao có cửa chung mâm với bảo bối của tôi được!】
【Tôi nói này sếp Tống ơi, anh đừng có lụy vợ quá mức như vậy được không!】
Tống Cẩm Niên quay sang gọi bác quản gia đang nấp ở góc tường hóng biến ra. Giọng anh lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng vốn có: “Ông thông báo cho bên nhà cũ và các nhánh họ khác. Trong vòng nửa tiếng nữa, gom hết toàn bộ đồ cổ bằng sứ của bọn họ lại, dùng xe tải chở hết đến biệt thự này cho tôi.”
Cả tôi và bác quản gia đều nghệt mặt ra như hai bức tượng: “Thiếu gia, chuyện này… là để làm gì ạ?”
Tống Cẩm Niên liếc bác quản gia một cái với ánh mắt kiểu “đến chút EQ tối thiểu này cũng không có thì tôi giữ ông lại làm gì”, rồi nhàn nhạt buông một câu:
“Mang về cho phu nhân đập chơi giải khuây. Sau này phu nhân có lỡ tay làm hỏng đồ cũng đỡ phải áy náy. Được phu nhân đập vỡ là vinh hạnh kiếp này của đống đồ sứ đó.”
Tôi: ?
Bác quản gia: ??
Mấy cô giúp việc đang ghé tai nghe lén: ???
Dòng bình luận: 【??????】
【Nghe kìa quý vị, nghe xem đây có phải là lời mà một con người bình thường có thể nói ra được không?】
【Nhà cũ và các chi họ kiểu: Tổ tông ơi! Hai vợ chồng ông bà tán tỉnh, yêu đương phát cẩu lương với nhau thì liên quan gì đến đống đồ cổ vô tội của tụi tui hả?!】
Bác quản gia mang gương mặt như vừa nuốt phải một quả mướp đắng, ngậm ngùi đi gọi điện thoại.
Tôi cuống cuồng cả lên, vội vàng vươn tay nắm lấy cánh tay Tống Cẩm Niên, cố gắng kéo anh trở lại bờ vực của sự lý trí: “Anh bình tĩnh lại đi! Đừng có làm càn như thế!”
Nhưng Tống Cẩm Niên chẳng nghe tai này tai kia, anh chỉ chăm chăm nhìn vào bàn tay tôi đang nắm lấy tay anh. Dưới ánh đèn, vành tai anh bỗng đỏ ửng lên một cách vô cùng đáng nghi.
Tôi giật mình hoảng hốt, vội vàng rút tay về. Ai ngờ trong lúc cuống quýt, ngón tay tôi lại vô tình lướt qua đôi môi anh.
Tôi thấy rõ ràng yết hầu của Tống Cẩm Niên khẽ trượt lên trượt xuống một cái.
Thôi xong, tôi càng hoảng loạn hơn rồi!



