Chương 2:
Một tiếng sau.
Một chiếc xe tải container siêu to khổng lồ chở đầy đồ cổ đổ bộ vào sân biệt thự.
Tống Cẩm Niên hào phóng chỉ tay: “Đập đi. Em muốn đập bao nhiêu thì đập bấy nhiêu.”
Nhìn cái xe tải chở đầy đồ cổ có giá trị sương sương vài trăm triệu tệ kia, mắt tôi trợn tròn, đầu lắc như trống bỏi: “Không đập, không đập đâu! Tôi không đập đâu mà!”
Tống Cẩm Niên chỉ chờ có thế để thuận nước đẩy thuyền: “Không đập cũng được, vậy toàn bộ đống đồ cổ này từ nay thuộc về em. Khi nào hứng lên thì đập sau.”
Thế là, bỗng nhiên không đổi không chác, tôi lại trở thành chủ sở hữu của một xe tải đồ cổ quý hiếm. Tôi ngơ ngác đi bộ về phòng ngủ, đầu óc vẫn chưa load kịp tình hình. Sao mọi chuyện lại bẻ lái sang một hướng kỳ quặc thế này được nhỉ? Ban đầu rõ ràng là tôi làm vỡ tượng Phật và chuẩn bị chịu phạt cơ mà? Pho tượng Phật kia coi như vỡ công cốc à?
Ủa, như vậy mà cũng được hả?
【Ha ha ha, thế giới của người giàu khó hiểu quá, tôi nghèo mà tôi cười trừ luôn á.】
【Anh chị có thể chia cho em xin một cái bát cổ được không, em không tham đâu, xin đúng một cái về ăn cơm thôi.】
{Tống Cẩm Niên đúng là tốn hết tâm tư chỉ để tìm cớ hợp pháp hóa việc tặng tiền cho vợ!}
Mấy dòng bình luận trượt qua nhanh vun vút khiến mắt tôi hoa lên, cơn buồn ngủ bắt đầu ập tới. Suy nghĩ của tôi cũng theo đó mà trôi về quá khứ.
Tôi tên là Thư Ngưng, là nhị tiểu thư của Cố gia ở Cảng Thành. Gọi là nhị tiểu thư cho sang mồm chứ tôi đâu phải thiên kim thật sự, tôi chỉ là đứa con riêng đi theo mẹ tái giá vào Cố gia mà thôi.
Một năm trước, Tống gia và Cố gia bàn chuyện liên hôn. Đối tượng được chỉ định ban đầu chính là bà chị kế của tôi. Nhưng chị ta vừa nghe đến cái tên Tống Cẩm Niên đã khóc lóc om sòm, sống chết đòi tự tử chứ quyết không gả cho “gã điên”. Bất đắc dĩ, Cố gia mới đẩy tôi ra làm kẻ thế thân.
Tống gia gật đầu đồng ý, tôi cũng chẳng phản đối. Không vì lý do gì cao cả, chỉ vì bà mẹ kế ở Cố gia đã dúi vào tay tôi 20 triệu tệ tiền “bồi thường”.
Nhưng sau khi chính thức bước qua cánh cửa Tống gia, tôi mới bàng hoàng nhận ra mình vừa nhảy từ miệng cọp vào hang sói. Cái tin đồn Tống Cẩm Niên lớn lên trong bầy sói hoàn toàn không phải là nói quá, mà anh ta thật sự từng được sói nuôi dưỡng. Năm bảy tuổi mới được Tống gia đón về giáo dục lại. Vì thế, tính cách anh ta cực kỳ quái gở, lạnh lùng và ngạo nghễ khó thuần.
Có lần tôi ngồi buôn chuyện với cô giúp việc trong nhà, cô ấy liền tỏ vẻ bí hiểm và sợ hãi nói nhỏ: “Phu nhân ơi, thiếu gia có một khu rừng thú hoang dã cực kỳ lớn ở ngoại ô Cảng Thành, bên trong nuôi mấy chục con sói chiến hung tợn lắm. Trước đây có người hầu không nghe lời hoặc dám phản bội anh ấy, đều bị ném thẳng vào khu rừng đó cho sói ăn thịt. Phu nhân đi đứng thưa gửi phải tuyệt đối cẩn thận, kẻo chọc giận thiếu gia thì không biết mình chết lúc nào đâu!”
Nghe xong tôi lạnh cả sống lưng.
Có một đêm nọ, tôi đang đi dạo ngoài vườn hoa thì nghe thấy tiếng cửa xe đóng rầm ở phía xa. Tôi tò mò ngẩng đầu nhìn. Dưới ánh đèn lờ mờ, gương mặt Tống Cẩm Niên tái nhợt, người ngợm dính đầy bùn đất, đặc biệt là cánh tay anh bị một loài mãnh thú nào đó cắn xuyên qua, máu tươi chảy ra ròng ròng nhuộm đỏ cả một mảng áo. Khoảnh khắc ấy, anh giống hệt như một con ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục, âm u, đáng sợ đến cực điểm.
Kể từ đêm đó, tôi hoàn toàn bị ám ảnh tâm lý, luôn tự nhắc nhở bản thân phải né Tống Cẩm Niên càng xa càng tốt. Tôi biết rõ mình chỉ là một kẻ đóng thế tội nghiệp. Tôi sợ lắm, sợ một ngày nào đó lỡ làm anh ta phật ý thì cái mạng nhỏ này sẽ bị đem đi nuôi sói…
Đang miên man chìm vào ký ức, tiếng gõ cửa phòng ngủ đột nhiên vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
“Vợ… Thư Ngưng, là anh đây.”



