Chương 1
Bị ép uống rượu nhiều làm mặt tôi ửng hồng, vành tai nóng bừng.
Gã đối tác vẫn tiếp tục chèo kéo: “Chỉ cần cô gọi một cuộc điện thoại cho Kỷ Tu Yến, chỗ rượu còn lại này coi như xong.”
Tôi nhìn hơn chục ly rượu xếp hàng trên bàn, chẳng nói chẳng rằng, im lặng bưng từng ly lên uống hết.
Có người trêu: “Đúng là thư ký số một của sếp Kỷ, tửu lượng khá thật!”
Nhưng họ đâu biết, đã mấy năm rồi tôi không chạm vào một giọt rượu.
Kỷ Tu Yến không cho phép tôi uống.
Ba năm trước, để giúp anh giành được mảnh đất khó nhằn nhất, tôi đã giấu anh đi tiếp khách đến mức xuất huyết dạ dày phải nhập viện.
Một Kỷ Tu Yến vốn luôn điềm đạm, nho nhã hôm đó lại nổi trận lôi đình. Kể từ ấy, công ty có thêm một quy định ngầm: cấm nhân viên nữ đi uống rượu tiếp khách.
Anh thông minh, sắc sảo lại mang vẻ cao sang, ngạo nghễ khiến bao đồng nghiệp nữ thầm thương trộm nhớ, và tôi cũng không ngoại lệ.
Thế nhưng ai cũng biết, Kỷ Tu Yến có một cô người yêu cũ đang ở nước ngoài. Dù chia tay đã nhiều năm, anh vẫn mải miết chờ ngày cô ấy quay lại.
Tôi cứ ngỡ mối tình đơn phương này sẽ kết thúc trong lặng lẽ, nào ngờ mình lại có một đoạn nhân duyên với anh.
Đợt tôi nằm viện đó, ngày nào Kỷ Tu Yến cũng đến thăm. Lần nào anh cũng ở lại cả tiếng đồng hồ. Anh rất ít nói, chỉ ôm máy tính ngồi một góc xử lý công việc.
Tôi cố khuyên anh về công ty, anh lại bảo: “Thư ký của tôi ở đây, về làm việc kém hiệu quả lắm.”
Tôi nhăn mặt khổ sở: “Sếp ơi, tôi là bệnh nhân đấy.”
Anh khựng lại một chút rồi khẽ bật cười: “Lại còn nói móc tôi nữa, cô đang ám chỉ ai bóc lột bệnh nhân đấy?”
Ở bên Kỷ Tu Yến, tôi từng gặp không ít nhân tài kiệt xuất, nhưng chẳng ai có được vẻ phóng khoáng, tự tại như anh, khiến tôi nguyện lòng chìm đắm.
Anh chẳng hề biết rằng, lúc đó tôi đã thích anh được bốn năm.
Năm hai đại học, anh về trường với tư cách cựu sinh viên tiêu biểu để diễn thuyết. Người đàn ông trên bục giảng hôm ấy hăng hái, nhiệt huyết, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cuốn hút khó cưỡng.
Sau buổi hôm đó, tôi lấy hết can đảm tiến lên nộp hồ sơ xin việc. Anh không hề lấy lý do tôi thiếu kinh nghiệm để từ chối, ngược lại còn cổ vũ tôi dũng cảm thử sức.
Chỉ vì câu nói ngắn ngủi ấy, tôi đã chẳng chút do dự mà chạy theo phía sau anh.
Ban đầu tôi chỉ là một trợ lý nhỏ trong phòng thư ký, cho đến khi vượt qua nhiều vòng tuyển chọn khắt khe để trở thành cánh tay phải đắc lực của anh.
Nhưng, anh đã không còn nhớ tôi là ai của ngày xưa nữa.
Rượu trên bàn đã vơi đi một nửa, đầu óc tôi cũng bắt đầu choáng váng.
Gã đối tác vẫn chưa chịu dừng lại: “Thư ký Tống, ai cũng bảo cô là người được Kỷ Tu Yến cưng chiều nhất trong dàn thư ký. Cô chỉ cần gọi một cuộc là anh ấy đến ngay, việc gì phải gồng mình chịu đựng thế này?”
Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại: “Uống hết chỗ này là ông sẵn sàng ký hợp đồng đúng không?”
“Lão Lâm này xưa nay nói là làm!”
“Được.”
Tôi nén lại cảm giác buồn nôn đang cuộn trào trong dạ dày, tiếp tục uống.
Gã đối tác kia đã nói sai một điều, tôi chỉ là “từng” được cưng chiều thôi.
Đợt tôi nằm viện, công việc của Kỷ Tu Yến dồn lại khá nhiều, nên sau khi tôi xuất viện, anh đã kéo tôi tăng ca suốt một tuần.
Một tuần sau, anh đổ bệnh.
Tôi ôm tài liệu đến nhà thì mới biết anh đang sốt cao, trong nhà lại chẳng có viên thuốc nào. Tôi đặt tài liệu xuống định quay đi mua thuốc, anh lại níu tay tôi, dáng vẻ đầy đáng thương: “Tôi chưa ăn gì cả.”
Thế là tôi đi mua thuốc, rồi lại mua đồ ăn cho anh.
Kỷ Tu Yến khi ốm rũ bỏ hết vẻ sắc sảo thường ngày, trông anh gần gũi và tự nhiên hơn hẳn. Dù đã cố hết sức kìm nén, tôi vẫn không thể kiểm soát nổi trái tim đang đập loạn nhịp.
Bệnh nặng khiến anh chỉ có thể làm việc tại nhà. Vì tôi sống ở ngoại ô, ngày nào cũng chạy đi chạy về không xuể.
Nên khi Kỷ Tu Yến đề nghị tôi tạm thời dời đến ở nhà anh, tôi đã không từ chối.
Cứ thế, tôi ở lại đó hơn nửa tháng. Anh không nhắc chuyện bảo tôi đi, tôi cũng chẳng nỡ rời khỏi nơi này.
Cái ngày phá vỡ sự bình yên giả tạo ấy là một hôm Kỷ Tu Yến uống hơi quá chén. Về đến nhà, anh ngồi trên ghế sofa, còn tôi vào bếp nấu canh giải rượu.
“Tống Ninh.”
Tôi vừa quay đầu lại thì thấy Kỷ Tu Yến đã đứng ngay sau lưng, gương mặt ửng hồng, tai đỏ lựng.
Tôi tiếp tục canh lửa: “Phải chờ một lát nữa, anh ra ngồi trước đi.”
“Tống Ninh.” Anh tiến lại gần, gọi thêm một tiếng.
Tôi nhận ra có gì đó không ổn, ngạc nhiên quay lại rồi thở dài: “Rốt cuộc là anh đã uống bao nhiêu rượu thế?”
Anh lắc đầu: “Tôi không có uống.”
Sau khi anh uống canh giải rượu, tôi vào phòng tắm xả nước cho anh. Phía sau vang lên tiếng bước chân, tôi chưa kịp ngoảnh lại thì một lồng ngực ấm nóng đã áp sát vào lưng.
Tôi hoảng hốt quay người, chạm phải ánh mắt thâm trầm của Kỷ Tu Yến, theo bản năng định bỏ chạy. Anh phản ứng rất nhanh, khóa chặt cửa phòng tắm lại.
Trong không gian chật hẹp, bầu không khí ám muội bắt đầu lan tỏa.
Anh tiến lên một bước, chân tôi cứng đờ lùi lại một bước. Anh tiếp tục tiến tới, tôi tiếp tục lùi lại, cho đến khi lưng tựa sát vào bồn rửa mặt, không còn đường lui.
Anh vòng tay bao bọc lấy tôi, trầm giọng hỏi: “Có được không?”
Tôi không đồng ý, cũng chẳng khước từ. Sự ích kỷ mách bảo tôi rằng, đây là cơ hội tuyệt vời nhất để được gần gũi với anh.
Nhưng sau đêm nay thì sao? Với tính cách của Kỷ Tu Yến, e rằng đến cả quan hệ cấp trên cấp dưới cũng không giữ nổi.
Tôi khuỵu gối, định chui qua tay anh để chạy ra ngoài.
Lúc đầu Kỷ Tu Yến còn nghi hoặc, cho đến khi phát hiện ra ý định của tôi, anh liền nhấc bổng tôi lên, chẳng nói chẳng rằng mà cúi đầu hôn xuống.
Tôi túm chặt lấy tay áo anh, có thể nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi. Chỉ phản kháng trong thoáng chốc, tôi đã thuận theo mà nhắm mắt lại.
Giây phút quần áo rơi xuống đất, tôi thậm chí đã nghĩ sẵn chuyện khi nào mình nên rời đi.
Nhưng tôi không chạy thoát được.
Vừa mới xuống giường đã bị anh bế ngược trở lại. Anh vùi đầu vào cổ tôi, giọng nói vừa bá đạo vừa như nũng nịu: “Ở chỗ anh, ngủ rồi thì phải chịu trách nhiệm, em cũng không ngoại lệ đâu.”
Năm 26 tuổi, tôi chính thức ở bên người mình thầm thương trộm nhớ bao năm.
Chúng tôi không giống những cặp đôi bình thường, khi làm việc chỉ nói chuyện công việc. Nhược bằng dù bận rộn đến đâu, mỗi tuần anh đều cố gắng dành ra một ngày để ở bên tôi.
Chúng tôi đã cùng làm tất cả những việc mà các cặp tình nhân thường làm. Anh có tiền, có nhan sắc, lại tài giỏi và biết cách nuông chiều cảm xúc của tôi.
Một năm đó là khoảng thời gian hạnh phúc hiếm hoi trong cuộc đời tôi. Tôi cũng từng tham lam nghĩ rằng, cứ thế này mà sống cùng anh mãi mãi.
Thế nhưng, vào một ngày hết sức bình thường, tôi cả ngày không liên lạc được với Kỷ Tu Yến.
Người ở phòng thư ký nói nhỏ với tôi rằng: Người yêu cũ của anh đã về nước rồi.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in ánh mắt của đồng nghiệp nhìn mình lúc đó — vừa thương hại, lại vừa đầy ẩn ý.




Really insightful article. Quick tangent, hope that’s OK. A former coworker put me onto https://hdli.elavbotbt.top/ a while back — it’s a job search platform that took the hassle out of it. Rather than checking a dozen sites, it’s all in one clean feed. Anyway, great post as always.