FULL Bỏ Lỡ Ánh Sao

Truyện Bỏ Lỡ Ánh Sao – Yokopod

Chương 2

Tôi quyết định nộp đơn xin nghỉ việc vào đúng một ngày tuyết rơi.
Là đứa con sinh ra ở miền Nam, tôi luôn dành một tình cảm rất đặc biệt cho tuyết. Khác với cái rét mướt, ẩm ướt quê nhà, nơi đây dù ngoài cửa sổ giá lạnh vây quanh, trong phòng vẫn ấm áp như xuân về.
Tôi đứng bên cửa kính sát đất, nhìn mọi người hào hứng đắp người tuyết ngoài sân mà lòng đầy ngưỡng mộ.
Từ ngày làm thư ký cho Kỷ Tu Yến, tôi chưa từng có cơ hội chơi tuyết. Bởi tuyết rơi cũng đồng nghĩa với thời điểm cuối năm bận rộn, công việc ngập đầu không sao dứt ra nổi.
Đang ngậm ngùi tiếc nuối, Kỷ Tu Yến đột nhiên xuất hiện đằng sau:
“Muốn đắp người tuyết à?”
Nhìn đống hồ sơ chất cao như núi trên bàn anh, tôi tiếc thì tiếc nhưng vẫn lắc đầu nói dối.
Thế nhưng anh lại nắm lấy tay tôi dắt ra ngoài: “Chúng ta có một tiếng nghỉ giải lao, chắc đủ để đắp xong một người tuyết đấy.”
Hôm ấy, anh đã chụp cho tôi rất nhiều ảnh. Tôi ngỏ ý muốn chụp chung nhưng anh từ chối, lý do là vì anh không thích lên hình.
Mãi cho đến một buổi tối, tôi vô tình tìm thấy một cuốn album dày cộm giấu trong ngăn kéo của anh.
Mỗi bức ảnh trong đó đều là ảnh đôi, và nhân vật chính không ai khác ngoài Kỷ Tu Yến và Giang Hạ.
Kỷ Tu Yến trong ảnh trông trẻ trung hơn hẳn bây giờ. Anh chiều chuộng phối hợp với Giang Hạ tạo đủ kiểu dáng đáng yêu, trên mặt chẳng hề có lấy một nét miễn cưỡng hay mất kiên nhẫn.
Hóa ra người yêu tôi không phải không thích chụp ảnh, anh chỉ là không thích chụp cùng tôi mà thôi.
Tôi tự nghĩ, giá như bản lĩnh nghề nghiệp của mình kém đi một chút, hoặc giả anh nuông chiều tôi hơn một chút, biết đâu tôi đã có thể cậy sủng sinh hư, ôm cuốn album này đến trước mặt anh để đòi một lời giải thích.
Nhưng tôi đã không làm vậy. Tôi chỉ lặng lẽ đặt cuốn album về vị trí cũ, coi như bản thân chưa từng nhìn thấy.
Tối hôm đó về nhà, trong lúc lựa vài bức ảnh đẹp hôm trước định đăng lên mạng, tôi vô tình lướt thấy bài viết của bạn thân Kỷ Tu Yến:
“Tôi biết ngay chỉ có Kỷ Tu Yến mới đủ kiên nhẫn đi đắp người tuyết làm mấy trò vô bổ này với Giang Hạ thôi.”
Đi kèm là bức ảnh Kỷ Tu Yến và Giang Hạ đang ôm nhau thắm thiết trước người tuyết.
Đến lúc ấy tôi mới hay, sau khi rời chỗ tôi vào tối hôm đó, anh đã đến thẳng chỗ Giang Hạ.
Trong ống kính, họ cười rạng rỡ và tự nhiên đến thế. Đúng là một cặp “trai tài gái sắc”, xứng đôi vừa lứa.
Ở bên nhau ba năm, đó là lần đầu tiên tôi nảy ra ý định từ bỏ anh.
Còn thời điểm tôi thực sự hạ quyết tâm ra đi là khi nào nhỉ?
Có lẽ là ngày Giang Hạ đến công ty.
Một Kỷ Tu Yến vốn coi công việc là trên hết lại sẵn sàng hủy toàn bộ lịch tiếp khách chỉ để cùng cô ấy ăn một bữa trưa.
Tôi bưng khay cơm tìm một góc khuất trong bếp ăn nhân viên để ngồi. Vừa đặt lưng xuống, tiếng thảo luận của các đồng nghiệp bàn sau đã lọt vào tai:
“Cô Giang vẫn đẹp như xưa nhỉ, nghe nói đợt này về nước là để cưới sếp Kỷ đấy. Thế còn Tống Ninh thì sao?”
“Cô ngốc thế, sếp Kỷ chỉ chơi bời qua đường với Tống Ninh thôi. Giờ ‘chính thất’ về rồi thì Tống Ninh cầm chắc cái vé bị đá.”
“Nhìn mà xem, từ ngày Tống Ninh theo sếp Kỷ, có bữa trưa nào hai người họ không ăn cùng nhau đâu? Thế mà hôm nay cô Giang vừa xuất hiện, sếp Kỷ bỏ rơi Tống Ninh ngay lập tức, thế còn chưa đủ rõ à?”
“Suỵt, nói nhỏ thôi, Tống Ninh đang ngồi ngay đằng kia kìa.”
“Sự thật rành rành ra đó, tôi không nói thì cô ta cũng thoát làm sao được cảnh bị bỏ rơi.”
Bữa cơm hôm đó rơi vào miệng tôi chẳng còn chút hương vị gì.
Trở về văn phòng, Kỷ Tu Yến vẫn chưa quay lại. Tôi mở máy tính, mất nửa tiếng đồng hồ để soạn xong đơn xin nghỉ việc rồi đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của anh.
Khi ly rượu cuối cùng trên bàn còn chưa kịp cạn, không biết ai đã hô lên một tiếng: “Kỷ Tu Yến đến rồi!”
Tiếng hô kéo tôi bừng tỉnh khỏi dòng ký ức. Mọi người đồng loạt ngoái nhìn ra cửa, nhưng đáp lại chỉ là khoảng không vô định.
Lâm tổng — đối thủ kinh doanh của Kỷ Tu Yến — lúc này nhếch môi cười khẩy, đe dọa tôi:
“Thư ký Tống, hôm nay Kỷ Tu Yến không xuất hiện thì cô đừng mong bước chân ra khỏi phòng này. Cuộc điện thoại này, cô muốn gọi hay không cũng bắt buộc phải gọi!”
Tôi cố nén cảm giác choáng váng cuộn trào, rút bản hợp đồng ra: “Đây là hợp đồng của tập đoàn nhà họ Chu. Lâm tổng, tôi đã nghỉ việc ở Kỷ thị rồi.”
Ông ta híp mắt nhìn qua rồi bất chợt bật cười lớn:
“Kỷ Tu Yến mà nỡ buông tay cô sao? Thư ký Tống, tôi đang thiếu một người giỏi giang như cô đấy, hay là sang chỗ tôi làm đi? Những gì Kỷ Tu Yến cho cô được, tôi cũng cho cô được.”
Tôi không đáp lời. Những gì Kỷ Tu Yến có thể cho tôi, ngoại trừ bản thân anh ra thì chẳng một ai trên đời này thay thế được.
Thấy tôi im lặng, Lâm tổng bắt đầu giở giọng nhục mạ:
“Cô tưởng mình là miếng bánh thơm lắm chắc? Không vì muốn làm Kỷ Tu Yến bẽ mặt thì tôi rảnh hơi đâu mà đôi co với hạng thư ký quèn như cô?”
“Theo Kỷ Tu Yến ba năm tưởng mình sắp hóa phượng hoàng chắc? Tôi nói cho cô biết, cửa nhà họ Kỷ cô không bao giờ bước vào nổi đâu!”
“Giờ người phụ nữ nhà họ Giang đã về, Kỷ Tu Yến chẳng đời nào dây dưa với cô nữa. Tống Ninh, cô thông minh thế chắc phải biết đường mà chọn lựa chứ?”
Tôi cúi đầu giữ im lặng. Ở bên Kỷ Tu Yến lâu như vậy, lẽ nào tôi lại không hiểu rõ ranh giới thiệt hơn đó?
Nhưng con người ta mà, đôi khi vẫn cần một chút hy vọng hão huyền để bấu víu lấy dũng khí mà sống tiếp.
Tôi khẽ nhếch môi: “Lâm tổng, thay vì đe dọa tôi để ép Kỷ Tu Yến xuất hiện, chi bằng ông trực tiếp tìm cô Giang đi. Chính ông cũng nói cô ấy mới là bà Kỷ tương lai còn gì.”
Lâm tổng nổi trận lôi đình, túm lấy tóc tôi định ép uống trọn ly rượu.
Đúng lúc đó, có tiếng người hét lớn: “Kỷ Tu Yến!”
Ngay giây tiếp theo, Lâm tổng đã bị vệ sĩ túm cổ áo xách ngược ra ngoài.
Kỷ Tu Yến chậm rãi bước xuyên qua đám đông. Anh cởi chiếc áo khoác trên người, trùm kín lên vai tôi để che đi dáng vẻ chật vật.
Giọng anh lạnh lẽo đến mức không hề lọt một chút cảm xúc:
“Lâm tổng, đối xử với bạn gái tôi thế này, ông định cắt đứt hoàn toàn đường làm ăn với nhà họ Kỷ sao?”

One thought on “FULL Bỏ Lỡ Ánh Sao

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *