Chương 1:
Người ngoài nhìn vào đều bảo gương mặt ta hiền hòa, nhưng họ không biết thâm tâm ta lạnh lẽo ra sao. Ta chính là kẻ sống như Diêm Vương mà đến ngay cả Thái hậu cũng phải thừa nhận.
Năm ta năm tuổi, phụ thân làm nghề thợ săn tư thông với mụ quả phụ họ Vương nhà bên. Hôm đó, mẫu thân ta bắt gian ngay tại giường. Hai kẻ gian phu dâm phụ sợ chuyện bại lộ sẽ bị dân làng bắt thả rổ lợn chìm sông, bèn dứt khoát làm liều.
Một kẻ bịt chặt miệng mẫu thân khiến bà không kêu nổi một tiếng, kẻ còn lại siết mạnh sợi dây thừng bằng cỏ quanh cổ bà, cứ thế ghì chết bà.
Ngày hôm đó, vì phụ thân say rượu đánh đập nên ta đã chui xuống gầm giường trốn cả ngày. Ta đành trơ mắt nhìn hai kẻ thủ ác siết chết mẫu thân đang mang thai tám tháng, rồi treo thi thể bà lên xà nhà giả làm một vụ tự vẫn.
Sau đó, phụ thân vờ đóng vai người đàn ông đáng thương rồi đón mụ quả phụ cùng đứa con gái riêng của mụ về sống chung, ghép thành một gia đình mới.
Kế mẫu ngang ngược, ta liền ngọt ngào gọi bà ta một tiếng “nương”. Kế tỷ kiêu căng, ta cũng khúm núm chịu đựng, chuyện gì cũng nhường nhịn. Ngay cả khi người cha độc ác đuổi ta ra chuồng bò để nhường chỗ ở cho mẹ con họ, ta cũng không một lời oán thán.
Ta ân cần học cách dùng đao, kéo cung, theo ông ta lên núi săn thỏ, xuống đồng cày cấy, dùng những lời khen “hổ phụ sinh hổ nữ” để lấy lòng ông ta. Người trong làng đều lắc đầu bảo mẫu thân ta đã sinh ra một đứa con vô ơn, một kẻ “bạch nhãn lang” vô dụng.
Họ đâu biết, lòng lương thiện vô dụng chẳng khác nào sự mềm yếu. Đến ngay cả khuôn mặt từ bi của chính mình mà cũng không giữ nổi, thì đó là kẻ bất tài.
Ta chỉ biết rằng, đằng sau gương mặt Bồ Tát của ta đang giấu một lưỡi đao Kim Cang khát máu. Mỗi một nhát đao vung lên đều là để báo thù. Mỗi một lần kéo căng dây cung đều là đang đoạt mạng kẻ ác.
Cho đến năm ta mười tuổi.
Chỉ vì một chút sính lễ hậu hĩnh, kế tỷ đã nhẫn tâm bán ta cho một tên ác bá khét tiếng. Ta siết chặt chuôi đao giấu trong tay, ngoài miệng vẫn giả vờ khúm núm tuân theo. Thế nhưng vừa quay đi, ta liền nện mạnh chuôi đao vào gáy nàng ta, rồi bán thẳng nàng ta vào kỹ viện thấp hèn nhất kinh thành.
Khi kế mẫu biết chuyện thì mọi sự đã rồi. Bà ta đỏ ngầu mắt vì hận, cầm dao lao vào phòng muốn giết ta để báo thù cho con gái. Nhưng ta nhanh hơn, một đao khoét thẳng vào ngực bà ta.
Bà ta ngã xuống, hấp hối. Ta không bồi thêm nhát đao nào nữa. Năm xưa bà ta từng bịt miệng mẫu thân ta rất mạnh, nên lần này ta khóa chặt cửa phòng, để bà ta vì giành giật lấy một hơi thở mà phải bò lê đầy đất như chó chết, liều mạng kêu cứu trong vô vọng.
Ta biết phụ thân yêu quý gia đình mới này như mạng sống, ông ta nhất định sẽ không tha cho ta. Thế nên, đêm đó khi ông ta vác con lợn rừng trở về bước qua cổng lớn, ta đã dùng chính mũi tên ông ta dạy ta bắn, một phát xuyên thủng cổ họng ông ta.
Sau đó, ta ôm hũ bạc tích góp trong nhà, phóng một mồi lửa thiêu rụi cả sân viện.
Giữa lúc cả làng đang hỗn loạn đổ xô đi cứu hỏa, ta điềm nhiên đến trước mộ mẫu thân dập đầu một cái, rồi xoay người tiến thẳng về hướng kinh thành.
Ta tự bán mình vào Hầu phủ làm nô tỳ với giá năm lượng bạc, trở thành đại nha hoàn bên cạnh vị thật thiên kim (tiểu thư thật) vốn chẳng được ai yêu thích. Không bao lâu sau, vị giả thiên kim (tiểu thư giả) nhập cung hầu hạ lão hoàng đế.
Mười năm mưa gió ba đào. Ta vì chủ tử của mình mà khoác lên gấm vóc cơm ngon, giữ cho nàng thể diện chu toàn.
Giả thiên kim muốn hủy hoại danh tiết của nàng, ta liền gậy ông đập lưng ông, khiến ả bị bắt gian ngay tại giường. Thẩm phi hủy dung mạo của nàng để cướp thánh sủng, ta khiến Thẩm phi bị ong độc đốt nát mặt, vĩnh viễn thất sủng. Quý phi đẩy nàng xuống hồ mưu toan lấy mạng, ta liền khiến Quý phi chết thảm dưới vó ngựa nơi bãi săn.
Đến cả vị lão hoàng đế lúc lâm chung nổi lòng ích kỷ, muốn hạ thánh chỉ bắt nàng phải chôn theo. Ta cũng kịp thời xúi giục dưỡng tử dưới gối nàng ép chết hoàng đế, đoạt lấy hoàng quyền.
Từ một vị thật thiên kim vô danh, bị ghẻ lạnh trong Hầu phủ, nàng từng bước một trở thành Thái hậu nương nương cao cao tại thượng, người người kính ngưỡng.
Ta mang gương mặt Bồ Tát, giấu một lưỡi đao Kim Cang, từng đao từng đao cùng nàng giết ra một con đường máu để vươn lên đỉnh cao.
Cho đến ngày nàng ban hôn ta cho Tạ Cảnh Nhượng.
Hôm đó, Thái hậu khẽ xoay chén trà, đầu cũng không ngẩng lên, nhàn nhạt nói:
“Hắn gia đạo sa sút, chỉ nhờ lập công theo tân quân mới trở thành huân quý mới nổi. Kẻ từng nếm đủ khổ cực mới càng hiểu sự giàu sang này khó kiếm thế nào, hắn sẽ không dám khinh bạc ngươi.”
“Hơn nữa, cả nhà hắn từng bị Thái tử triều trước hãm hại đến tan cửa nát nhà, suýt chút nữa là chết đói ngoài đầu đường xó chợ. Khi đó chính ngươi đã mang gương mặt Bồ Tát, nghiêng chiếc ô trúc về phía hắn, chìa tay cứu giúp hắn trong lúc nguy nan. Ân tình đưa than sưởi ấm giữa ngày tuyết lạnh ấy hắn vẫn luôn ghi nhớ. Bởi vậy khi Hoàng đế ban hôn, hắn là người đầu tiên bước ra nhận chỉ.”
“Cuối cùng, và cũng là điều quan trọng nhất: Tạ gia nay chẳng còn ai chống lưng. Nếu sau này hắn dám phụ bạc ngươi, chỉ cần một đao kết liễu hắn, toàn bộ Hầu phủ này sẽ thuộc về ngươi.”
“Kinh Thu, ngươi bôn ba bò lết giữa mưa máu gió tanh bên cạnh ta bấy nhiêu năm cũng đủ rồi. Đi hưởng chút phú quý yên bình đi.”
Ta nghe theo lời Thái hậu, gả cho Tạ Cảnh Nhượng.
Phu thê chúng ta sống với nhau hòa thuận, kính trọng nhau như khách. Con trai con gái đều đủ đầy, cuộc đời tưởng như đã viên mãn. Những tháng ngày bình yên không tranh với đời ấy đã khiến lưỡi đao Kim Cang của ta dần mất đi sự sắc bén vốn có.
Cho đến một ngày, Tạ Cảnh Nhượng nam hạ một chuyến, đưa về một đôi mẹ con.
Đó chính là bạch nguyệt quang – người tình trong mộng thuở cơ hàn của hắn.
Phu quân của nàng ta mất sớm, mẹ chồng thì hà khắc, chị em dâu lại ngang ngược, ích kỷ. Ba mẹ con họ sống trong Tống phủ, từng bước đi đều vô cùng gian nan.
Thế là, nàng ta bèn chặn đầu ngựa của Tạ Cảnh Nhượng, nước mắt lưng tròng, lấy ân tình năm xưa phụ thân mình từng cứu giúp hắn ra để cầu xin. Nàng ta khóc lóc, mong hắn có thể kéo mình ra khỏi bể khổ, cứu thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
Tạ Cảnh Nhượng bao năm liếm máu trên lưỡi đao, vốn dĩ đã luyện thành một trái tim lạnh cứng, đao thương bất nhập. Vậy mà đứng trước người nữ tử này, hắn lại động lòng thương xót. Hắn dùng thân phận Vĩnh Ninh Hầu để ép Tống gia phải viết hưu thư (thư ly dị), sau đó danh chính ngôn thuận đưa ba mẹ con nàng ta về kinh thành.
Trong những bức thư gửi cho ta trước đó, hắn hết lần này đến lần khác kể về cảnh ngộ đáng thương của họ, cũng không quên không ngừng nhắc nhở ta phải rộng lượng bao dung, thấu hiểu và cảm thông cho họ.
Hạng người ra vẻ đáng thương thế này, năm xưa ở trong cung ta đã gặp qua quá nhiều rồi. Hắn còn chưa nói gì, lòng đã vội che chở cho hai mẹ con nàng ta, sự thiên vị này quả thật quá rõ ràng.
Chính ngay lúc này, lưỡi đao phủ bụi bấy lâu của ta, đã đến lúc phải rời vỏ rồi.
…
