Chương 1: “…con mèo các người tha về biết cắn người…”
[Cứ gi*t đi.]
Tôi chưa từng nghĩ Lục Tề Phong lại lạnh lòng đến mức không buồn tới cứu mình.
Giọng anh ta vang lên thản nhiên, lẫn trong tiếng nhạc rock xè xè chói óc nơi quán bar. Lời nói ấy như lưỡi dao sắc nhọn cắm thẳng vào tim tôi.
[Tề Phong, ai thế anh?] Một giọng nũng nịu truyền qua ống nghe.
Rõ mùng một một. Đâu còn ai khác ngoài cô ngôi sao nhỏ mới nổi mà anh ta đang bao nuôi.
[Mấy người không quan trọng.] Anh ta ném xéo chiếc điện thoại lên bàn.
Chẳng còn tâm trí đâu để thấy đau, tôi uất ức đến phát khóc: “Lục Tề Phong, em bị bắt cóc thật đấy! Em không gạt anh đâu!”
Anh ta hời hợt cười giễu: [Đường Tư Tư, cái trò này của cô cũ rích rồi.]
[Tôi đã hứa sẽ cưới cô, đừng có được đằng chân đằng đầu.]
[Có được cái xác của tôi rồi thì đừng tơ tưởng đến trái tim này nữa.]
Tên bắt cóc đứng bên cạnh gã lên cười khoái chí.
Tôi cúi đầu nhìn lưỡi dao kề sát cổ, giọng run bắn lên: “Các người lên tiếng đi chứ! Nói cho anh ấy biết là thật đi!”
Tên bắt cóc thu lại nụ cười, hắng giọng quát lớn vào điện thoại: “Một triệu tệ, giao tiền ở khu ngoại ô phía Bắc rồi dắt người về!”
Lục Tề Phong nhếch môi: [Đường Tư Tư trả các người bao nhiêu tiền để diễn cái kịch bản này?]
[Tôi trả gấp đôi. Cứ tự nhiên mà vần vò cô ta, thích diễn trò gì tùy ý, miễn đừng làm phiền đến tôi.]
“Lục Tề Phong! Anh nhất quyết thấy chết mà không cứu sao?!” Tôi vẫn bấu víu chút hy vọng mong mong.
Nhưng câu nói ngọt xớt của cô gái kia đã dập tắt tất cả. [Tề Phong, anh chẳng tập trung gì cả…] Âm thanh ám muội vắt qua màng nhĩ khiến tim tôi nhói lên từng hồi.
Nghe tiếng thở dốc, Lục Tề Phong cất giọng trầm đục: [Chơi chán rồi thì tự mò về, tôi bận.]
Tút… tút… Cuộc gọi ngắt kết nối đột ngột, bỏ lại trong căn nhà kho trống trải những tiếng vang lạnh lẽo.
Hai tên bắt cóc ngậm điếu thuốc, thản nhiên xăm soi tôi rồi bàn bạc: “Giờ tính sao? Đánh ngất rồi dâng cho lão đại à? Dáng chuẩn, eo thon chân dài, miệng lưỡi lại dẻo, lão đại khoái gu này lắm.”
“Cứ tống cho liều thuốc rồi xích lại mang đi.”
Tôi chẳng rõ “lão đại” trong miệng chúng là ai. nhỡ là một lão già béo ục ịch, mình đầy xăm trổ, mồm hôi hám thì sao? Chẳng lẽ đời tôi lại kết thúc tủi hổ thế này?
“Đại ca! Con nhỏ kia chạy mất rồi!”
“Đuổi theo mau!”
Cuối cùng thì hai chân làm sao chạy lại bốn chân, chưa kịp thoát ra ngoài, tôi đã bị gã bắt cóc vụt thẳng một gậy vào đầu rồi chìm vào bóng tối.
…
Lúc tỉnh lại, tôi thấy mình đã nằm trên một chiếc giường êm ái. Đầu óc trống rỗng, tôi chẳng nhớ nổi bất cứ điều gì. Chăn kéo trùm kín đầu, căn phòng tối om không một tia sáng.
Một lúc lâu sau, bên ngoài mới vọng vào vài tiếng động mơ hồ. Dù giọng nói trầm thấp nghe không rõ từ ngữ, nhưng trong đầu tôi tự dưng lại phác họa ra dáng vẻ của một người đàn ông vô cùng khí chất.
Cạch.
Cửa phòng ngủ bật mở, tiếng bước chân thong thả tiến lại gần. Chẳng hiểu sao tim tôi lại đập liên hồi vì căng thẳng. Tiếng bước chân khựng lại bên mép giường. Giây sau, chiếc chăn trùm kín đầu bị kéo xộc ra, bốn mắt nhìn nhau chằm chằm.
Tôi không biết anh ta là ai. Nhưng… đẹp trai thật sự. Đó là ấn tượng đầu tiên lóe lên trong đầu tôi.
Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, lông mày rậm sắc nét, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng quyến rũ cùng làn da ngăm khỏe khoắn. Nổi bật trên yết hầu là một nốt ruồi đen hút mắt. Cơ ngực săn chắc, bụng sáu múi lấp loáng sau lớp áo, vóc dáng cực kỳ vạm vỡ. Chỉ có điều, ánh mắt anh ta lạnh như băng. Mang lại cảm giác vừa cấm dục nhưng lại vừa áp đảo, đầy uy quyền.
Người đàn ông ngẩn ra một thoáng, rồi thản nhiên kéo chăn trùm lại đầu tôi, vẻ mặt thoáng chút bực bội. Tiếng bật lửa vang lên tách một cái, anh ta châm một điếu thuốc. Giữa làn khói mịt mùng, anh ta tựa vào đầu giường nghe điện thoại.
Tôi nằm ngay sát bên cạnh. Cuộc gọi vừa kết nối, giọng anh ta đã bực dằn gắt gỏng: “Người đàn bà trên giường tôi là thế nào?”
[…]
Đầu dây bên kia trả lời khá ấp úng. Tôi chỉ nghe bập bùng vài từ như “bắt cóc”, “không nghe lời”, “vị hôn thê”, “bị ngã”… Những ký ức vụn vỡ bất ngờ dội về: Bố tôi – người nắm quyền gia tộc họ Đường, một kẻ đầy tham vọng và luôn muốn dùng hôn nhân làm công cụ lợi ích.
Nếu không nhầm thì người đàn ông trước mặt chính là đối tượng kết hôn mà ông ta chọn cho tôi. Vì tôi không đồng ý nên ông ta mới sai người bắt tới đây. Chẳng ngờ trong lúc giằng co, tôi lại bị ngã đến mức mất trí nhớ. Nói cách khác, người đàn ông này chính là hôn phu của tôi.
Đẹp trai thế này, sao lúc trước mình lại từ chối nhỉ?
“Thế à? Tốt lắm, các người giỏi lắm, dám qua mặt tự quyết định thay tôi cơ đấy.” Giọng anh ta bật ra tiếng cười nhạt, lạnh tới tận xương tủy. Người ở đầu dây bên kia sợ đến mức không dám hé răng thêm câu nào.
Tôi ti toe chui đầu ra khỏi chăn. Thấy chuyển động, người đàn ông tiện tay vén góc chăn lên. Ngón tay thon dài của anh ta lướt qua má, rồi nhè nhẹ gãi dưới cằm tôi. Hành động tự nhiên như thể một người đang bận việc nhưng vô thức vuốt ve con mèo nhỏ. Cảm giác nhột nhột làm tôi ngứa ngáy.
Tôi liền há miệng cắn nhẹ vào ngón tay ấy.
“Á…”
[Thiếu gia, có chuyện gì vậy?]
Anh ta lấy lại vẻ điềm tĩnh ngay lập tức: “Không có gì, con mèo các người tha về biết cắn người đấy.”
Thật sự coi tôi là mèo chắc? Tôi bực mình cắn thêm một phát rõ đau.
Anh ta dứt khoát cúp máy, cúi đầu lặng lẽ nhìn tôi. Đôi mắt đen tuyền ấy thẳm sâu, phẳng lặng như tờ. Hai người cứ thế trừng mắt nhìn nhau, cuối cùng chính tôi lại là người đỏ mặt quay đi trước.
Anh ta nhếch môi giễu cợt: “Tôi tưởng em gan lắm chứ.”
Tôi cắn chặt môi dưới, xấu hổ chỉ muốn độn thổ cho xong.
“Cho em một cơ hội đấy, cút đi.”
Có vẻ anh ta cũng biết tôi từng chối bỏ cuộc hôn nhân này. Thế nhưng, tự nhiên tôi lại muốn đổi ý. “Ừm thì…” Tôi lí nhí: “Cũng không phải là không thể… Khả năng thích nghi của tôi tốt lắm.”
Tuy anh ta có hơi hung dữ, nhưng bù lại thì đẹp trai hết phần thiên hạ.
“Chồng ơi, hay là chúng ta cứ sống tạm với nhau xem sao?”
Tôi ngượng ngùng cất tiếng, mặt đỏ gay như quả cà chua chín, trong lòng thì rộn rã như pháo hoa nổ tung.
“Em nói cái gì?” Anh ta nắm lấy cằm tôi, kéo khuôn mặt tôi ra khỏi chăn. Cử chỉ này chứng tỏ anh ta đã bắt đầu thấy thú vị. Lông mày nhếch cao, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt lướt qua mặt tôi.
“Nói lại xem nào?” Tông giọng trầm thấp quyến rũ khiến tim tôi đập liên hồi.
Tôi thẹn thùng đáp nhỏ: “Chồng ơi…”
Anh ta bật cười hừ một tiếng từ họng: “Tôi tên Kỳ Thuật.”
“Ồ.”
“Em không sợ tôi à?” Kỳ Thuật hơi kinh ngạc.
Giờ tôi đã là người của anh rồi, còn sợ cái gì nữa?
Tôi lắc đầu lia lịa: “Không sợ.”
“Thật sự không đi?”
“Không đi.”
Kỳ Thuật lộ rõ vẻ chán chường: “Em còn nhỏ quá…”
“Vậy anh nuôi từ từ là vừa!” Tôi vội vàng ngắt lời.
Sự kiên nhẫn của anh dường như chạm mốc giới hạn: “Tôi không rảnh nuôi kẻ vô dụng.”
Đã là hôn thế rồi mà còn bảo tôi vô dụng. Chẳng lẽ…
“Kỳ Thuật, anh cởi trói cho tôi trước được không?”
Bị trói chặt thế này đau chết đi được.
Kỳ Thuật thong thả gỡ dây trói cho tôi như thể đang mở một món quà. Ngón tay dài rón rén gỡ từng nút thắt. Ngay khi thoát trói, tôi vội vàng bò nhỏm dậy. Nhưng ai mà ngờ được, mấy gã bắt cóc lại khoác lên người tôi bộ đồ thế này chứ!
Lớp vải ren đen mỏng dính, mặc cũng như không.
Kỳ Thuật lập tức quay đi, ném vội chiếc chăn lên người tôi rồi xoay lưng bước ra ngoài.
“Thay đồ xong thì tự biến khỏi đây.”
Không thể nào! Đã thế này rồi mà anh ta vẫn không chút động lòng sao?
Tôi cắn răng đánh liều, chộp lấy cổ tay Kỳ Thuật rồi dùng sức kéo mạnh, khiến cả người anh ta mất trớn ngã chồm lên người tôi. Tôi nhanh tay quấn chặt lấy cổ anh, ngẩng đầu chủ động đặt một nụ hôn. Kỳ Thuật bất ngờ thấy rõ, ngơ người mất vài giây rồi mới định đẩy tôi ra. Nhưng tôi còn nhanh hơn, cả tay lẫn chân đều quấn chặt lấy người anh như bạch tuộc.
Nhưng thú thật là tôi nào biết hôn, chỉ biết ngấu nghiến bừa bãi.
Một tay anh ta vòng qua eo giữ cho tôi khỏi ngã. Làn da ngăm rắn rỏi tiếp xúc trực tiếp với vùng eo trắng mịn của tôi. Thế nhưng, bàn tay còn lại của anh đã nắm lấy sau gáy tôi, dứt khoát kéo ra.
Ánh mắt hai bên chạm nhau, tôi lập tức né tránh, giả vờ ngượng ngùng. Ánh mắt Kỳ Thuật lại vô cùng tỉnh táo. Anh đưa ngón tay chạm nhẹ vào khóe môi vừa bị tôi tự cắn rách:
“Kỹ năng kém thì đừng có liều.”
“Tôi…”
Anh ta đặt tôi ngồi xuống giường. Tôi vội vàng níu lấy tay anh: “Vậy… anh có thể cho em luyện tập nhiều hơn không?”
Kỳ Thuật: “…”



