FULL Chiều Em Đến Nghiện

Top truyện ngôn tình hay - Truyện Chiều Em Đến Nghiện

Chương 2: “Em ngủ cùng anh được không?”

“Đường Tư Tư.”

“Có em.”

Kỳ Thuật tựa lưng vào ghế sofa, đôi chân dài miên man bắt chéo, anh khẽ nhướng mi mắt nhìn tôi.

Tôi đang mặc chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình do anh tiện tay đưa cho. Ống quần thì dài thêu tháo, quét lê từng đoạn trên sàn nhà.

“Biết vì sao mình lại ở đây không?”

“Biết chứ, em bị bắt cóc mà.”

Gương mặt Kỳ Thuật chẳng chút gợn sóng: “Đúng là ngã đến hóa ngốc rồi.”

Tôi: “…”

“Lại đây.”

“Vâng.”

Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh, nép sát vào cánh tay anh.

Chẳng rõ thái độ của anh lúc này thế nào, tôi lén liếc mắt nhìn trộm.

Góc nghiêng của anh vô cùng sắc nét, đường nét ngũ quan góc cạnh, nam tính. Ánh đèn ấm áp chiếu lên vùng xương lông mày giúp làm dịu đi nét dữ dằn thường ngày.

Tư thế thả lỏng nhưng vẫn toát ra vẻ thản nhiên, chẳng ai đoán nổi anh đang nghĩ gì.

Kỳ Thuật rút hộp y tế từ dưới bàn trà ra. Bàn tay to lớn lật tìm một lúc rồi lấy ra một tuýp thuốc, ném thẳng vào người tôi.

“Trán bị bầm một mảng kìa, tự bôi đi.”

Người đàn ông này đúng là ngoài lạnh trong nóng, tưởng sắt đá mà lại chu đáo phết.

“Bôi cái này có bị để lại sẹo không anh?”

“Dùng thì dùng, không dùng thì thôi.” Giọng anh vẫn lạnh nhạt như cũ.

“Em không nhìn được đằng sau đầu, anh bôi giúp em với được không?” Tôi chớp chớp mắt, nũng nịu nắm lấy tay anh.

Kỳ Thuật nén thở dài, cuối cùng rút tay ra. Anh nhúng tăm bông vào lọ thuốc rồi thoa lên vết bầm trên trán tôi.

Động tác cực kỳ vụng về, lại còn có phần qua loa, chỗ đậm chỗ nhạt.

Tôi chằm chằm nhìn anh không chớp mắt khiến Kỳ Thuật bắt đầu thấy phiền phức. Anh tiện tay ném que tăm bông vào thùng rác.

“Xong rồi.”

“Đã xong đâu, anh bôi còn chưa đều mà.” Tôi vẫn muốn tranh thủ gần gũi anh thêm chút nữa.

Nhưng Kỳ Thuật phớt lờ sự nũng nịu của tôi, đứng phắt dậy.

“Phòng khách ở tầng hai, em muốn ngủ phòng nào tùy ý. Ngày mai tôi sẽ gọi bác sĩ đến khám lại cái đầu cho em.”

Tôi vội ôm lấy eo anh: “Thế anh đi đâu?”

Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt như thể đang nhìn một đứa đần độn.

“Em ngủ cùng anh được không?”

Đêm muộn, Kỳ Thuật nhìn cô gái đang nằm gối đầu lên đùi mình ngủ ngon lành, vơ lấy điện thoại bấm vào dãy số thuộc hạ vừa gửi sang.

“Ai đấy? Đêm hôm rồi còn không để cho người ta ngủ à?”

Kỳ Thuật chẳng buồn bận tâm đến tiếng than phiền bên kia, đi thẳng vào vấn đề: “Con gái ông đang ở trong tay tôi.”

Đường Kỷ Sơn giật thót mình.

Phải mất một lúc lâu ông ta mới sực nhớ ra đứa con gái vốn chẳng mấy được cưng chiều của mình.

Ông ta hừ lạnh một tiếng: “Muốn tôi bỏ tiền chuộc nó chứ gì? Mơ đi! Nó tự mò đi chơi bời xốc xếch, các người thích giữ thì cứ tự mà giữ lấy.”

“Tôi tất nhiên không thiếu chút tiền chuộc của ông. Nhớ không nhầm thì nhà họ Đường vừa mới định hôn sự với nhà họ Lục. Đến lúc cưới mà không thấy cô dâu đâu, không biết ông định ăn nói thế nào đây?”

Kỳ Thuật vừa nói vừa vơ lấy một lọn tóc bên tai Đường Tư Tư, thong thả quấn quanh ngón tay.

Nhận ra chất giọng quen thuộc ở đầu dây bên kia, Đường Kỷ Sơn nuốt ừng ực một ngụm nước bọt: “Ngài… ngài muốn tôi làm gì?”

“Buổi đấu thầu sắp tới, tốt nhất ông nên biết điều một chút. Nếu không thì…”

Đường Kỷ Sơn làm sao không hiểu hậu quả sẽ thế nào.

Nhà họ Kỳ thế lực trải rộng cả hai giới đen trắng, vòi vươn ra tận quốc tế. Mấy năm gần đây, họ bắt đầu chuyển trọng tâm kinh doanh về trong nước. Chưa đầy ba năm, Kỳ Thuật – người nắm quyền thế hệ mới của gia tộc – đã thâu tóm nửa bầu trời Kinh Thành.

Thủ đoạn của anh ta tàn nhẫn đến mức không ai tưởng tượng nổi.

Đường Kỷ Sơn cuống quýt đáp: “Tôi biết rồi, tôi biết rồi! Buổi đấu thầu tôi nhất định sẽ ngoan ngoãn chấp hành. Chỉ mong ngài chiếu cố cho Tư Tư… con bé… giờ thế nào rồi ngài?”

Kỳ Thuật nhìn người con gái đang say ngủ trên đùi mình, dứt khoát cúp máy không một lời đáp.

Ngủ mà Đường Tư Tư cũng chẳng ngoan ngoãn gì. Đôi mày cô khẽ nhíu lại, hai tay vẫn siết chặt lấy ngón tay Kỳ Thuật, thỉnh thoảng còn vô thức bóp bóp vài cái.

Kỳ Thuật gỡ tay ra thì phát hiện trên ngón tay mình dính vài giọt nước dãi của cô. Anh chán chường dùng khăn giấy lau sạch, rồi đỡ đầu Đường Tư Tư đặt xuống sofa.

Đi đến góc cầu thang, Kỳ Thuật ngoảnh lại nhìn người đang nằm co quắp trên ghế. Anh bực bội vò đầu một cái, rồi lại lững thững bước xuống, bế xốc Đường Tư Tư lên. Mặt thì cau có không chút kiên nhẫn, nhưng động tác lại gượng nhẹ hết mức.

Đôi chân nhỏ nhắn trong chiếc quần rộng thùng thình buông thõng bên cánh tay rắn rỏi. Kỳ Thuật cẩn thận xoay người tránh để cô va vào khung cửa, rồi tùy tiện đặt cô vào một phòng khách trên tầng.

Ở lại nhà Kỳ Thuật mấy ngày liền, số lần tôi gặp anh lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dưới tầng hầm có một sàn đấu quyền anh rất rộng, Kỳ Thuật thường xuyên xuống đó tập luyện và giao đấu cùng thuộc hạ.

Tôi lén lút mò xuống xem. Tóc dáng Kỳ Thuật phải gọi là cực phẩm, dàn thuộc hạ của anh trông cũng chẳng kém cạnh. Dưới ánh đèn, cơ thể đầm đìa mồ hôi cùng những cú ra đòn dứt khoát, dũng mãnh của anh khiến tôi mê mẩn không rời mắt.

Hôm nay, đối thủ của Kỳ Thuật trông có vẻ khác mọi khi. Anh chàng này khá trắng trẻo, tuy cũng có cơ bắp nhưng so với Kỳ Thuật thì đúng là một trời một vực.

Kỳ Thuật hoàn toàn chiếm thế áp đảo. Anh ra đòn nhanh, gọn, tàn nhẫn, ánh mắt sắc lạnh không một tia cảm xúc. Đường nét quai hàm đanh lại, từng thớ cơ trên mặt khẽ giật theo nhịp chuyển động. Mồ hôi từ trán lăn dài xuống má, chảy tràn qua chiếc cổ cao gầy.

Cơ bắp cuồn cuộn không một chút mỡ thừa, sống lưng vạm vỡ căng tràn sức mạnh. Chiếc quần tập thắt chặt ngang hông, những giọt mồ hôi dọc theo múi bụng rãnh sâu rồi mất hút sau lớp cạp quần. Làn da màu bánh mật bóng khỏe càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ chết người.

Từng cú đấm giáng xuống nặng trịch. Anh chàng đẹp trai đối diện bị đánh đến bầm dập cả mặt mũi, khóe miệng rỉ máu. Cố gắng gượng dậy nhưng lại tiếp tục bị Kỳ Thuật đè đè đúp đúp giáng đòn. Tàn nhẫn vô cùng.

Nhưng xem từng chiêu từng thức ấy, tôi lại thấy thích thú đến lạ.

Bất ngờ, anh chàng kia định dùng chiêu đánh lén. Tôi biết thừa Kỳ Thuật dư sức né được, nhưng vẫn không kìm được mà hét lên một tiếng.

Anh chàng đối thủ ngã chà háng xuống đất, vẻ mặt tràn đầy thất vọng: “Mẹ nó chứ… Khụ khụ… Rõ ràng suýt nữa là trúng rồi, cô em này hét lên làm cái gì thế không biết?”

Tuy là đang oán trách, nhưng anh ta lại gọi tôi là “cô em”.

Kỳ Thuật nhíu mày liếc sang một cái, gã kia vội vàng bịt chặt miệng lại: “Em xin lỗi, xin lỗi… Khụ… Em không cố ý trêu chọc chị dâu đâu. Anh có bạn gái từ bao giờ thế?”

“Người nhà họ Đường, tên Đường Tư Tư. Lần sau gặp thì gọi thẳng tên.”

“Biết rồi mà. Số anh đúng là hưởng thụ, bên cạnh lúc nào cũng có tiểu mỹ nữ đồng hành. Anh tẩn em đau điếng cả buổi mà cô ấy chẳng buồn thèm can, thế mà em mới nhúc nhích định đánh lén cái là người ta đã vội vàng nhắc nhở anh ngay rồi.”

Kỳ Thuật chẳng thèm để ý đến gã, anh sải bước đi thẳng về phía tôi. Anh rất cao, khi cúi đầu nhìn tôi, sự tàn nhẫn trong ánh mắt lúc nãy đã biến mất sạch sẽ. Vóc dáng vạm vỡ đập ngay vào mắt tôi, mùi hormone nam tính quyện với vị mồ hôi đặc trưng xộc thẳng vào mũi.

Tôi siết chặt gấu váy, lòng bỗng thấy hồi hộp không yên. Đôi mắt vô thức dán chặt vào hai điểm sẫm màu trước ngực anh.

“Ai cho em xuống đây?” Giọng anh không mang tính chất vấn, mà giống như đơn thuần là không muốn tôi chứng kiến những cảnh bạo lực này.

“Em… em chỉ xuống xem chút thôi.” Tôi thấy ngượng ngùng nên đành kiếm đại một câu để nói: “Anh không sao chứ?”

“Không sao.”

“Trời đất! Đánh nhau đến nông nỗi này mà còn bị ăn bơ. Tôi sắp bị đấm gục tới nơi rồi mà chẳng ai buồn ngó ngàng tới một câu!” Tiếng kêu gào thảm thiết vang lên từ đằng sau.

Kỳ Thuật tháo găng tay đấu ra, quay lưng đi vào trong: “Sau này đừng mò xuống đây nữa, vừa bẩn vừa bừa bãi.”

Tôi tót tót bước theo sau anh: “Sao lại không được xuống chứ?”

Dù sao thì đàn ông ở đây trông cũng ngon mắt phết mà.

Kỳ Thuật dừng lại trước cửa phòng tắm, xoay người lại, cất giọng trầm khàn: “Tôi tắm, cô cũng tính vào theo à?”

Mặt tôi đỏ bừng lên như gấc chín, lí nhí: “Cũng… đâu phải là không được…”

Đáp lại tôi chỉ là tiếng cửa phòng tắm sập mạnh một cái Rầm!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *