🔥 HOT Chú Nhỏ Lạnh Lùng Chỉ Cưng Chiều Tôi

Truyện Chú Nhỏ Lạnh Lùng Chỉ Cưng Chiều Tôi – Yokopod

Chương 1: Hôn ước vốn thuộc về chú nhỏ

Hôm nay là sinh nhật Bùi Hoài, hội bạn thân của hắn tổ chức một bữa tiệc chúc mừng hoành tráng.

Tôi vốn không ưa đám bạn đó, lại càng ghét bầu không khí xa hoa, trụy lạc này. Thế nhưng vì nể mặt Bùi Hoài, tôi vẫn cắn răng đến dự.

Lúc khoác tay Bùi Hoài bước vào phòng bao, tôi mới nhận ra bộ sườn xám tay lỡ màu xanh thiên thanh mình đang mặc trông thật cổ hủ và lạc lõng biết bao so với những chiếc váy hai dây gợi cảm của các cô gái khác.

Quả nhiên, vừa thấy tôi, có tiếng cười cợt vang lên: “Chị dâu bé nhỏ ơi, chị không nóng sao? Điều hòa ở đây bật mạnh lắm đấy. Nhìn tụi em này, nóng đến đổ hết cả mồ hôi rồi.”

Cô gái vừa bước về phía chúng tôi diện một chiếc áo hai dây ren cùng chân váy xếp ly ngắn cũn cỡn, phô diễn trọn vẹn vóc dáng nóng bỏng. Cô ta tên Triệu Thư Nguyệt, là bóng hồng duy nhất trong nhóm bạn của Bùi Hoài, tính tình vô cùng phóng khoáng.

Tôi thật sự không thích nổi cô ta.

Giống như lúc này đây, cô ta thản nhiên vòng tay ôm lấy cổ Bùi Hoài, kéo tuột hắn rời khỏi cạnh tôi.

“Là nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay mà anh lại đến muộn thế à? Phạt ba ly!”

Bùi Hoài hơi cúi đầu, mặc cho Triệu Thư Nguyệt ôm ấp, hắn vừa cười vừa hùa theo: “Hôm nay anh là nhân vật chính, trời đất bao la, nhân vật chính là nhất nhé.”

Triệu Thư Nguyệt nguýt dài một cái, giơ tay đấm nhẹ vào ngực hắn, giọng điệu cực kỳ nũng nịu: “Trò này không có tác dụng với em đâu, muộn là phải phạt.” Nói xong, cô ta liếc nhìn tôi một cái đầy ẩn ý: “Anh có mang theo chị dâu bé nhỏ làm tấm khiên cũng vô ích, không thể có vợ mà quên bạn bè được.”

Bùi Hoài bất lực cười trừ: “Được rồi, được rồi, anh tự phạt ba ly.”

Triệu Thư Nguyệt hăm hở rót rượu cho hắn. Bùi Hoài ngửa cổ uống cạn sạch.

Đến ly thứ ba, Triệu Thư Nguyệt đột ngột cướp lấy ly rượu trên tay hắn: “Thôi thôi, em uống hộ anh nửa ly này vậy, không lát nữa anh lại bảo em bắt nạt anh.”

Dứt lời, cô ta áp môi ngay đúng vị trí Bùi Hoài vừa uống trên miệng ly, uống cạn nốt nửa ly rượu còn lại.

Bùi Hoài giơ ngón tay cái tán thưởng: “Trượng nghĩa!”

Những người khác lập tức xúm vào hò reo, bầu không khí trong phòng bao liền sôi động hẳn lên.

Tôi đứng trơ trọi tại chỗ, trong lòng trào dâng một cảm giác khó chịu tột cùng. Hành động mập mờ của Triệu Thư Nguyệt cứ tua đi tua lại trong tâm trí khiến tôi buồn nôn.

Bùi Hoài và nhóm của Triệu Thư Nguyệt chơi thân với nhau từ nhỏ, tôi từng gặp họ vài lần, nhưng không ngờ khi ở riêng với nhau, họ lại cư xử suồng sã đến mức này.

Tôi nhắm chặt mắt, kìm chế cơn nghẹn ứ nơi cổ họng, lẳng lặng tìm một góc khuất rồi ngồi xuống.

Trước đây, tôi từng đi cùng Bùi Hoài đến những buổi tụ tập như thế này một hai lần. Nhưng tôi không biết uống rượu, cũng không thích chơi mấy trò ép rượu, càng chẳng thể hòa nhập vào đám đông xa lạ với những trò đùa giỡn quá trớn. Vì chuyện đó mà Bùi Hoài bị bạn bè trêu chọc suốt mấy ngày. Sau đó, hắn cảm thấy mất mặt nên không bao giờ gọi tôi đi cùng nữa.

Hôm nay là sinh nhật Bùi Hoài. Vốn dĩ tôi đã bàn với hắn là hai đứa sẽ đón sinh nhật riêng với nhau, nhưng bạn bè hắn đã đặt chỗ từ trước, hắn vừa đến nơi liền đi thẳng với họ. Chúng tôi đã cãi nhau một trận vì chuyện này. Cuối cùng, tôi đành phải thỏa hiệp để cùng hắn đến đây.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cảm xúc và không nhìn về phía Bùi Hoài nữa.

Thế nhưng, giọng nói lanh lảnh của Triệu Thư Nguyệt cứ liên tục lọt vào tai tôi.

“Nóng chết đi được, cởi áo khoác ra mau anh.”

“Rượu chảy hết xuống cổ kìa, miệng anh bị thủng à Bùi Hoài? Để em kiểm tra xem nào.”

“Ôi, vẫn còn cơ bụng cơ à, em cứ tưởng ngày nào anh cũng uống rượu với tụi em thì cơ bụng tiêu biến hết rồi chứ.”

“Ha ha, để em sờ thử xem nào.”

Đột nhiên, tông giọng của Triệu Thư Nguyệt cao vút lên: “Vãi thật Bùi Hoài, em mới chỉ sờ có hai cái mà anh đã… Không chứ, chị dâu bé nhỏ không làm anh thỏa mãn được à?”

Tôi bất giác ngẩng đầu lên, trong lòng dâng lên cảm giác lo âu và… sợ hãi.

Vì có men rượu nên mặt Bùi Hoài đỏ bừng, chiếc áo khoác của hắn đã mở rộng. Triệu Thư Nguyệt thì dựa sát vào người hắn, tì khuỷu tay lên bụng hắn, vẻ mặt cực kỳ ngạc nhiên.

Đôi mắt lờ đờ vì say của Bùi Hoài chợt đảo về phía tôi: “Qua đây.”

Tôi quá hiểu ánh mắt và câu nói đó có nghĩa là gì, sống lưng bỗng chốc lạnh toát, run rẩy.

Đám bạn xung quanh lập tức nhao nhao trêu chọc.

“Ối giời ơi cậu Bùi, có cần tụi này mở thêm phòng riêng không? Bọn em đảm bảo sẽ không làm phiền không gian của anh và chị dâu bé nhỏ đâu.”

“Nếu không nỡ để chị dâu bé nhỏ chịu khổ, thì ở đây cũng có nhiều em gái xinh xắn, sạch sẽ lắm đó nha.”

“Cũng đúng, ai mà chịu nổi cái tính đó của cậu Bùi chứ. Chị dâu bé nhỏ trông trong sáng, dịu dàng thế kia, chắc chắn cậu Bùi không nỡ mạnh tay rồi.”

Đột nhiên, có ai đó đẩy Triệu Thư Nguyệt một cái: “Triệu Thư Nguyệt, bà gây chuyện thì bà phải chịu trách nhiệm đi chứ.”

Triệu Thư Nguyệt đổ ập người về phía Bùi Hoài, tạo thành một tư thế vô cùng ám muội. Cô ta quay đầu lườm kẻ vừa đẩy mình, nhưng hoàn toàn không có ý định đứng dậy.

“Cái gì mà chịu trách nhiệm, người ta là vợ của Bùi Hoài cơ mà.”

Ngược lại, Bùi Hoài dường như không kiềm chế nổi nữa, hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu: “Thư Nguyệt, ngồi dậy đi.”

Lúc này, Triệu Thư Nguyệt mới từ từ thẳng người lên. Cô ta nhìn thẳng về phía tôi, cất giọng mỉa mai: “Chị dâu bé nhỏ ơi, em nói chị nghe, mấy chuyện nam nữ đó bình thường lắm, cứ thoải mái tận hưởng là được, đừng có bài xích quá.”

Thấy câu chuyện càng lúc càng đi quá giới hạn, tôi vội vã cắt ngang: “Triệu Thư Nguyệt!”

Triệu Thư Nguyệt vờ như bị dọa giật mình, quay sang nhìn Bùi Hoài: “Hết hồn chưa kìa, ai bảo chị dâu bé nhỏ nhạt nhẽo chỗ nào chứ, rõ ràng là dữ dằn thế cơ mà. Anh với chị ấy đúng là một cặp trời sinh.”

Nghe câu nói đó, trái tim tôi chết lặng, từ bàng hoàng này đến bàng hoàng khác. Tôi không thể tin nổi vào tai mình nữa.

Bùi Hoài…

Khi ở trên giường, Bùi Hoài luôn dùng bạo lực. Không chỉ vậy, hắn còn thích thốt ra những lời hạ nhục mang tính áp đặt. Tôi ghét kiểu đó, thậm chí còn thấy sợ hãi. Vì tôi không thể phối hợp nên hắn cứ luôn chê tôi cứng nhắc, nhàm chán. Nhưng tôi đã cố gắng hết sức để chiều lòng hắn rồi. Tôi không ngờ ngay cả chuyện riêng tư kín đáo như thế mà hắn cũng đem kể cho người ngoài nghe. Để giờ đây, tôi biến thành trò cười bị mang ra bêu rếu trước mặt bao nhiêu người.

Trong cơn nhục nhã và tức giận, tôi bật dậy, không thể chịu đựng nổi sự sỉ nhục này thêm một giây nào nữa, chỉ muốn lập tức rời đi.

Bùi Hoài liền lên tiếng quát: “Hứa Lệnh Uyển, tôi cho phép cô đi chưa?”

Tôi nắm chặt hai bàn tay, nước mắt uất ức chực trào nơi khóe mi.

Đúng lúc này, cửa phòng bao đột ngột bị đẩy ra.

Một người đàn ông có khí thế mạnh mẽ, lạnh lùng và cao quý bước vào.

Mọi người trong phòng lập tức im bặt. Bùi Hoài cũng vội vàng đứng bật dậy, luống cuống chỉnh lại quần áo.

“Chú, sao chú lại tới đây?”

Người đàn ông lướt qua hắn, trầm giọng hỏi: “Sao nào, không chào đón tôi à?”

“Đâu có ạ, chú tới chơi là niềm vinh hạnh của cháu chứ.”

Nghe cách Bùi Hoài gọi người đàn ông kia, tôi sững sờ, quên cả việc phải rời đi. Hóa ra, người này chính là Bùi Thính Duật — người đàn ông vốn dĩ có hôn ước với tôi.

Bùi Thính Duật đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi bất chợt dừng lại trên người tôi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *