FULL Cưa Đổ Học Trưởng Lạnh Lùng

Truyện Giam Cầm Ánh Trăng Sáng – Ngôn tình thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, hài hước

Chương 1:  “Em có muốn sờ không?”

Ba tôi sống chết ép tôi đi xem mắt. Tôi sống chết bám lấy khung cửa.

— Ba ơi! Trên đời này còn công lý không? Con mới hai mươi ba tuổi thôi! Vừa tốt nghiệp đại học xong đã bị lôi đi xem mắt rồi?

Huống hồ đối tượng xem mắt còn là Chu Dự. Tên đó từ nhỏ tới lớn tôi nhìn một cái là thấy ghét một cái. Ba tôi mặt không đổi sắc: — Không gả mày đi xem mắt thì mày sẽ đi hại người khác!

Khí thế chẳng khác gì đang vì đại nghĩa diệt thân. Tôi lập tức phản bác: — Chu Dự còn không được nữa là! Điểm thi đại học của cậu ta còn thấp hơn con một điểm đấy! Bảo con đi xem mắt với cậu ấy chẳng phải là hại con sao?

Tôi chống nạnh: — Hay ba giới thiệu con với Cố Thần đi, con bảo đảm đi xem mắt ngay!

Ba tôi tức đến mức túm luôn tai tôi: — Chính vì sợ mày hại nó nên hôm nay có chết cũng phải đi xem mắt! Không đi thì khỏi mơ mua xe!

“…”

Được rồi, xe là điểm yếu chí mạng của tôi. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng đầy đau đớn, tôi đành gật đầu đầu hàng. Dù sao đi xem mắt một lần cũng không chết được, nhưng không có xe thì thật sự rất khó chịu.

Sau khi ba đi dạy, tôi lập tức mở WeChat tìm Chu Dự, chuẩn bị mắng cho cậu ta một trận: 【Đồ ngốc! Đang yên đang lành ở nước ngoài không chịu ở, về nước làm gì để hại đời tôi vậy?】

Tin nhắn gửi đi, không có hồi âm. Theo thói quen của Chu Dự thì giờ này chắc vẫn còn đang ngủ. Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên. Tôi tưởng ba quên đồ nên vừa đi vừa lẩm bẩm: — Lại quên gì nữa đây…

Mở cửa ra, tôi lập tức đứng hình. Người đứng ngoài cửa là Cố Thần.

Anh mặc áo thun trắng đơn giản, quần thể thao màu đen, dáng người cao ráo, khuôn mặt đẹp trai đến mức khiến người khác nổi giận. Nhưng vẻ mặt vẫn lạnh tanh như mọi khi, giống hệt đang nhìn thấy thứ gì đó rất phiền phức. Ví dụ như tôi.

Tôi nghiêng người cho anh vào: — Chắc ba em nhờ anh tới lấy đồ đúng không?

Cố Thần khẽ gật đầu. Tôi chỉ tay vào trong: — Tự tìm đi, đồ của ba em anh còn rõ hơn em.

Nói xong tôi định chuồn về phòng ngủ. Hôm nay tâm trạng không tốt, tạm thời không muốn tiếp tục thử thách giới hạn chịu đựng của ba tôi — thứ mà lúc này đang đứng ngay trong phòng khách.

Tôi còn chưa kịp quay người, cánh tay đã bị kéo lại. Tôi sững sờ. Theo kinh nghiệm nhiều năm theo đuổi Cố Thần, nếu người này chủ động chạm vào tôi thì xác suất còn thấp hơn việc tôi thi đứng nhất lớp.

Tôi quay đầu. Cố Thần vẫn giữ cổ tay tôi, ánh mắt sâu đến mức tôi không hiểu nổi. Tôi bỗng căng thẳng. Áo thun trắng đơn giản, đường nét cơ thể rõ ràng, làn da trắng nhưng không hề yếu ức. Nhất là cơ bụng mà tôi từng vô tình nhìn thấy lúc anh chơi bóng rổ… Chuẩn gu thẩm mỹ của tôi từ đầu tới chân.

Tôi vội vàng dời mắt. Nhìn nữa chắc chảy nước miếng mất.

Cố Thần mở miệng: — Thầy nói hôm nay em đi xem mắt?

Tôi gần như lập tức tưởng tượng được cảnh ba tôi khoe khoang với anh: “Con gái vô dụng của thầy cuối cùng cũng được tống đi rồi.” Tôi gật đầu: — Vâng.

Trong lòng lại bắt đầu hỗn loạn. Sao tự nhiên anh lại hỏi chuyện này? Không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh. Tay tôi vẫn nằm trong tay anh, tim đập càng lúc càng nhanh.

Một lát sau, Cố Thần hít sâu một hơi: — Còn chuyện tối qua…

Tôi lập tức đau đầu. Tối qua chính là lịch sử đen tối không thể nhìn lại của đời tôi. Tôi chỉ nhắn cho anh đúng một câu: “Cố Thần, cho em sờ cơ bụng đi, như vậy em sẽ không nghĩ bậy nữa.” Sau đó, ba tôi phát hiện, lôi tôi khỏi chăn, xóa sạch lịch sử trò chuyện và cấm luôn mọi hình thức liên lạc với Cố Thần. Theo lời ông: “Tao không nhìn nổi mày lưu manh đến mức đó nữa!”

Tôi ho khan: — Chuyện đó…

Cố Thần nhìn tôi: — Em còn muốn sờ không?

Tôi: “…”

Đầu óc lập tức chết máy. Hả? Cái gì cơ? Anh vừa nói gì? — Ý anh là sao? — Tôi lắp bắp hỏi.

— Nghĩa đen. — Cố Thần trả lời ngắn gọn. Đúng phong cách của anh, ít chữ nhưng sức sát thương cực mạnh.

Tôi còn chưa kịp hiểu, đột nhiên anh siết nhẹ cổ tay tôi, kéo tay tôi xuống, lướt qua vạt áo và chạm vào phần cơ bụng rắn chắc. Ấm nóng. Săn chắc. Mịn màng.

Ầm! Não tôi như có pháo hoa nổ tung. Trong đầu chỉ còn lại một hàng chữ: Mình vừa sờ cơ bụng của nam thần. Nam thần chủ động cho sờ.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn, anh đã buông tay. Nhanh đến mức tôi suýt tưởng đó chỉ là ảo giác. Cố Thần khẽ nhướng mày: — Hy vọng em nói được làm được.

Tôi ngơ ngác: — Làm được cái gì?

— Nghĩa đen.

Anh để lại một câu đầy bí hiểm rồi cầm tập tài liệu trên bàn trà, mở cửa rời đi. Động tác dứt khoát đến mức không hề cho tôi cơ hội hỏi thêm. Tôi đứng giữa phòng khách, mất gần một phút mới phản ứng lại.

Khoan đã… Cố học trưởng, hình như em còn chưa kịp hiểu ý anh mà?

Dù sao thì xe vẫn phải mua, hơn nữa, đi xem mắt còn tiện giải quyết luôn bữa trưa. Đúng mười một giờ, tôi bước vào phòng riêng của nhà hàng. Chu Dự đã ngồi đó từ lúc nào, một chân gác lên ghế sofa, hai ngón tay bấm điện thoại nhanh như đang thi đấu eSports. Tôi nghi ngờ nếu cậu ta tiếp tục FA thêm vài năm nữa, tốc độ tay có khi còn phá được kỷ lục thế giới.

Tôi tiện tay ném túi xách lên sofa: — Chu ngốc!

Chu Dự giật mình ngẩng đầu: — Chị!

Sau đó vội vàng kết thúc trận game, nhìn quanh một vòng rồi ngáp dài, tiện tay vò mái tóc rối tung như tổ quạ: — Nhà hàng tư nhân này không tệ nha. Vẫn nhớ chị thích phong cách này. Chị xem có muốn gọi thêm món gì không? Em sắp đói chết rồi.

Nói xong, cậu ta lại cúi đầu nghịch điện thoại. Tôi ngồi xuống đối diện, thực ra trong đầu vẫn đang nghĩ về chuyện ban sáng. Cố Thần… hình như hơi bất thường. Tôi nghĩ mãi nghĩ mãi, cuối cùng cũng hiểu ra. Có lẽ anh thật sự đang hiểu theo… nghĩa đen. Ý của anh chắc là: “Sờ cơ bụng rồi thì sau này đừng mơ tưởng gì nữa.”

Nghĩ như vậy lại thấy hợp lý. Dù sao học bá Cố Thần cũng đâu phải kiểu người biết thả thính, chắc là muốn dập tắt hoàn toàn ý đồ theo đuổi của tôi. Ha ha… nghe đau lòng thật đấy.

— Chị. — Hả? — Chị đang cười ngốc cái gì vậy?

Tôi hoàn hồn. Chu Dự đang nhìn tôi như nhìn một bệnh nhân cần được điều trị. — Nhìn gì? Chưa thấy người đẹp thất tình bao giờ à? — Em thấy chị giống bị chập mạch hơn.

Tôi cầm thực đơn lên định đập cậu ta, Chu Dự lập tức giơ tay đầu hàng: — Chị, chị thật sự đến xem mắt đấy à? Ăn mặc thế này luôn?

Tôi cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người: Áo thun, quần rộng, dép lê. Ừm… so với đồ ngủ thì đúng là đã rất có thành ý rồi. — Không mặc đồ ngủ ra ngoài đã là nể mặt cậu lắm rồi.

Tôi thuận tay gọi thêm hai món đắt nhất thực đơn. Dù sao cũng là đi xem mắt, không ăn cho đáng tiền thì phí công ra ngoài. Tôi nhìn Chu Dự kỹ hơn. Ba năm không gặp, thằng nhóc lẽo đẻo theo sau tôi ngày nào giờ đã cao hơn tôi cả cái đầu, ngũ quan cũng trưởng thành hơn nhiều. Áo thun đen, quần thể thao cùng màu, nếu không mở miệng nói chuyện thì nhìn cũng ra dáng nam thần đấy. Đáng tiếc, vừa mở miệng là phá hỏng hết hình tượng.

— Chị thấy không? Em đã đặc biệt chuẩn bị cho buổi xem mắt hôm nay đấy. — Ừ, nhìn cũng giống con người hơn hồi trước.

Chu Dự nghẹn lời. Hai chúng tôi từ nhỏ đã quen nhau. Ba tôi và ba cậu ấy đều là giáo sư, đáng tiếc hai vị học bá đời đầu lại sinh ra hai đứa học dốt đời thứ hai. Thế là hai nhà càng thân thiết hơn, kiểu “đồng bệnh tương lân” ấy.

Đột nhiên Chu Dự chống cằm nhìn tôi: — Hay là chị làm bạn gái em đi?

Tôi suýt sặc nước: — Cân nhắc cái gì? Chúng ta là anh em kết nghĩa mà.

Tôi còn nhớ hồi nhỏ mình từng liều mạng cứu cậu ta khỏi đám học sinh bắt nạt, trong mắt tôi, Chu Dự mãi mãi là thằng nhóc mít ướt. Ánh mắt Chu Dự lập tức trở nên u oán. Tôi vội giơ tay ngăn lại: — Đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi. Mẹ cậu khó chiều, ba tôi còn khó chiều hơn. Cha mẹ ai người nấy lo.

Chu Dự thở dài, sau đó đột nhiên nghiêm túc: — Vậy hay là chúng ta giả vờ yêu nhau đi? — Hửm? — Chị nghĩ xem. Nếu giả vờ yêu nhau thì tiền tiêu vặt của em sẽ không bị cắt nữa. Chị cũng không phải đi xem mắt với người khác. Chúng ta diễn đến lúc em sang nước ngoài học tiếp là xong. Đôi bên cùng có lợi.

Tôi càng nghe càng thấy hợp lý. Ít nhất trước mắt có thể vượt qua cửa ải của ba tôi, đặc biệt là… xe của tôi. Tôi lập tức vỗ bàn: — Ý tưởng hay đấy!

Chu Dự cười tươi như hoa nở, gắp ngay một miếng đồ ăn tôi thích vào bát: — Vậy chị đồng ý làm bạn gái em rồi nhé? — Ừ, giả thôi đấy. — Em biết mà.

Chu Dự cười đến mức khóe miệng sắp kéo tới mang tai: — Tuyệt vời! Cuối cùng tiền tiêu vặt của em cũng có hy vọng sống lại rồi!

Buổi chiều tôi về nhà. Ba tôi đang ở phòng khách, ngoài ra còn có Cố Thần và hai nghiên cứu sinh khác đang thảo luận đề tài. Ánh mắt ba tôi nhìn Cố Thần đầy vẻ tự hào, giống hệt ánh mắt của một ông bố đang nhìn đứa con trai xuất sắc nhất đời mình. Tôi nghi ngờ nếu được chọn lại, ba tôi sẽ đổi tôi lấy Cố Thần ngay lập tức.

Vừa thấy tôi bước vào, Cố Thần bỗng ngẩng đầu lên. Ánh mắt chạm nhau trong chớp mắt. — Xin Xin, hẹn hò về rồi à?

Anh cố tình nhấn mạnh hai chữ “hẹn hò”. Tôi không hiểu sao lại thấy hơi chột dạ: — Vâng.

Tôi cởi giày, ném túi xách xuống sofa. Ba tôi lập tức đánh hơi thấy chuyện: — Chu Dự thế nào? — Không tệ. Cũng đẹp trai hơn hồi trước.

Nghe vậy, ba tôi lập tức hài lòng: — Được đấy. Hôm nào sắp xếp hai nhà ăn bữa cơm.

Nói xong, ông lại tiếp tục thảo luận công việc. Tôi lặng lẽ ôm túi rác ra ngoài (mẹ đi công tác cả tuần, việc đổ rác vinh dự thuộc về tôi). Cửa thang máy vừa mở, một bàn tay đã chặn lại, có người bước vào. Tôi ngẩng đầu. Là Cố Thần.

“…”

Tần suất gặp nhau hôm nay có phải hơi cao rồi không? Tôi bỗng thấy mặt mình hơi nóng, nhưng ngay lập tức tự an ủi: Không thể nào. Tôi là người từng xem trai sáu múi nhảy múa trên mạng mà vẫn bình tĩnh như thường. Chắc chắn là bị cú “sờ cơ bụng” ban sáng làm cho sốc thôi.

Cố Thần quá cao, tôi chỉ nhìn thấy chiếc cằm sắc nét của anh, yết hầu khẽ chuyển động. Anh tiến lại gần một bước. Tôi lập tức căng thẳng: — Cố học trưởng, hôm nay kết thúc công việc sớm vậy à?

Tôi cố tìm đề tài nói chuyện. Không khí trong thang máy yên tĩnh đến đáng sợ. Ngay lúc tôi nghĩ mình sắp chết vì ngượng, Cố Thần đột nhiên lên tiếng: — Tại sao em xóa WeChat của anh?

Tôi còn chưa kịp trả lời thì “Đinh!” – cửa thang máy mở ra. Cố Thần thản nhiên bước ra ngoài, để lại tôi đứng chết trân tại chỗ. Tôi cúi đầu nhìn túi rác trong tay, lại nhìn bóng lưng anh. Khốn thật, bây giờ tôi đang xách rác, đuổi theo kiểu gì đây?!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *