FULL Cưa Đổ Học Trưởng Lạnh Lùng

Truyện Giam Cầm Ánh Trăng Sáng – Ngôn tình thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, hài hước

Chương 2: Chiếc bình giữ nhiệt năm nào

Việc Chu Dự xuất hiện trong phòng thí nghiệm của ba tôi là chuyện tôi hoàn toàn không ngờ tới. Dù sao thì mỗi lần tôi đặt chân vào đây, ba tôi đều nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi sắp làm ô nhiễm một thánh địa khoa học nào đó.

Theo lời Chu Dự, các trường đại học ở nước ngoài rất coi trọng thành quả nghiên cứu thực tế. Nếu được ghi tên trong các dự án thí nghiệm, cơ hội tốt nghiệp sẽ cao hơn nhiều. Tôi chỉ mong cậu ta có thể thuận lợi ra trường, còn ba tôi thì chắc không đơn giản như vậy. Tôi nghi ngờ mục đích chính của ông là tiện thể dò la tình hình “hẹn hò” của tôi và Chu Dự.

Vừa bước vào phòng, tôi đã nghe thấy Chu Dự đang mở hết công suất nịnh nọt: — Bác ơi, có con ở bên cạnh chị Xin Xin thì bác cứ yên tâm. Tụi con bây giờ tình cảm tốt lắm. Từ ngày ra nước ngoài, con trưởng thành hơn nhiều rồi. Với lại con còn muốn học hỏi thật nhiều từ bác nữa. Bạn bè con ở nước ngoài đọc luận văn của bác ai cũng khen hết lời.

Tôi đứng ngoài cửa nghe mà nổi cả da gà. Chu Dự à… cái miệng này của cậu nếu đem đi bán chắc cũng kiếm được tiền đấy. Điều đáng sợ hơn là ba tôi lại rất hưởng thụ, ông gật gù đầy hài lòng: — Tốt lắm. Cứ học hỏi từ các anh chị trong nhóm trước đã. Không cần nóng vội.

Tôi: “…”

Ủa? Đây thật sự là ba tôi sao? Người từng nói chỉ cần nhìn thấy bảng điểm của tôi là tăng huyết áp ấy?

Tôi đặt túi xách xuống bàn: — Ba gọi con tới làm gì vậy?

Ba tôi lập tức quay sang, giọng điệu hiền hòa đến mức tôi suýt nghi ngờ ông bị người khác nhập xác: — Xin Xin à, Chu Dự cũng ở đây. Ba nghĩ con ở lại phụ giúp vài việc đơn giản trong phòng thí nghiệm, tiện thể học hỏi thêm.

Chu Dự còn nháy mắt với tôi như muốn khoe công lao. Tôi lườm cậu ta một cái rồi nhìn quanh phòng. Ánh mắt tôi lập tức khóa chặt vào một người: Cố Thần. Anh vẫn đang cúi đầu điều chỉnh thiết bị thí nghiệm như thường lệ, từ đầu đến cuối chẳng hề quan tâm bên này đang diễn vở kịch cha hiền con thảo gì.

Chu Dự ghé sát lại: — Là anh ấy hả? — Cậu nhỏ tiếng thôi, hóng hớt vừa thôi. Người ta không rảnh quan tâm chuyện của chúng ta đâu.

Đúng lúc đó, tôi quyết định chủ động: — Cố học trưởng, có thí nghiệm nào đơn giản cho em làm không?

Cố Thần còn chưa trả lời, một nghiên cứu sinh bên cạnh đã lên tiếng: — Tiểu Trương dẫn em ấy đi.

Tiểu Trương ôm đống dụng cụ thí nghiệm bước tới: — Học muội, theo tôi.

Nửa tiếng sau, tôi đứng bên bàn thí nghiệm với vẻ mặt không còn gì để luyến tiếc. Mệt. Quá mệt. Đứng liên tục hơn một tiếng đồng hồ, tôi cảm thấy mình giống nhân công miễn phí hơn là người đến học hỏi. Nhân lúc mọi người không chú ý, tôi lén chuồn ra khu nghỉ ngơi bên ngoài.

Khát nước quá, tôi tìm ly giấy khắp nơi mà không thấy. Đúng lúc ấy, một chiếc bình giữ nhiệt quen thuộc đập vào mắt tôi. Tôi khựng lại. Khoan… sao cái bình này trông quen thế? Mà còn có hình hoạt hình dễ thương nữa.

Tôi cầm lên xem, lập tức chết lặng. Bởi vì trên thân bình có khắc tên tôi.

Đây chẳng phải chiếc bình giữ nhiệt đôi năm đó tôi mua sao? Lúc ấy đầu óc bị tình yêu làm cho mụ mị, tôi mua hai chiếc, một chiếc giữ lại cho mình, một chiếc lén nhét vào balo của Cố Thần. Theo lời “quân sư quạt mo” là bạn thân tôi: “Muốn chiếm được trái tim đàn ông thì phải bắt đầu từ việc chăm sóc sức khỏe của anh ta.”

Giờ nghĩ lại, tôi chỉ muốn đào hố tự chôn mình.

Tôi ôm bình giữ nhiệt đi tới máy nước, đúng lúc ấy, Cố Thần bước vào. Tôi lập tức quay mặt đi. Vẫn còn giận. WeChat đâu phải tôi tự nguyện xóa, hơn nữa… cho dù tôi có xóa thật thì liên quan gì tới anh? Hai năm qua tôi theo đuổi anh nhiệt tình như lửa, anh đáp lại tôi nhiều nhất cũng chỉ là: “Tập trung học hành”, “Đừng suy nghĩ lung tung”. Hết.

Cố Thần nhìn tôi, sau đó nhìn sang chiếc bình giữ nhiệt trong tay tôi: — Trả lại tôi.

Anh chỉ nói ba chữ. Tôi ngẩn người, lúc này mới nhớ ra hình như nó đang nằm trên bàn làm việc của anh. Nói cách khác… anh thật sự đã dùng nó suốt từng ấy năm? Tim tôi bỗng đập hụt một nhịp.

Tôi đưa bình sang rồi lại rụt về: — Hay thôi, để em giữ luôn nhé? Dù sao cái bình này nhìn cũng hơi…

Tôi không biết diễn tả thế nào. Hơi ngốc. Hơi trẻ con. Và cực kỳ giống quà tặng của một cô gái đang yêu đơn phương. Nghĩ thôi đã thấy xấu hổ. Nhưng ngay giây tiếp theo, Cố Thần trực tiếp đưa tay lấy bình. Tôi vô thức né tránh, kết quả… cổ tay bị anh giữ lại.

Không khí đột nhiên yên lặng. Tôi nhìn bàn tay đang giữ tay mình, lại nhìn người trước mặt. Từ hôm qua tới giờ, Cố Thần thật sự rất lạ. Cực kỳ lạ.

Tôi thử rút tay về, không rút được, ngược lại còn bị giữ chặt hơn. Một lúc sau, Cố Thần mới thở dài. Anh lấy điện thoại ra, bấm một dãy số rồi đưa màn hình về phía tôi: — Lưu số của tôi đi.

Tôi: “…”

Đầu óc tôi lập tức hoạt động hết công suất. Theo logic bình thường, nam thần chủ động cho số điện thoại là tín hiệu tốt. Nhưng theo logic của Cố Thần… chưa chắc. Tôi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng rút ra kết luận: Anh nhất định đang muốn triệt để dập tắt hy vọng của tôi, ngay cả chiếc bình giữ nhiệt cũng không cho tôi giữ lại để mơ mộng.

Ừ. Chắc chắn là vậy. Nếu không, tôi thật sự không giải thích nổi hành vi bất thường của anh.

Buổi tối, tôi bị Chu Dự kéo đi tụ tập với mấy người bạn thời cấp ba. Hiếm khi mẹ đi công tác, ba tôi lại bận nghiên cứu đến khuya không ai quản, thế là tôi uống hơi quá chén. Lúc tan tiệc, tôi đã say đến mức chẳng còn phân biệt nổi đông tây nam bắc.

Chu Dự một tay đỡ tôi, một tay thanh toán hóa đơn: — Chị, chị không say đấy chứ?

Tôi lập tức không phục: — Ai say cơ? Tôi chỉ là vui thôi!

Sao có thể nhận thua trước mặt Chu Dự được? Cậu ta bật cười: — Có chuyện gì mà vui vậy?

Tôi nghiêm túc suy nghĩ một lúc: — Hình như… cũng chẳng có gì đáng vui lắm. Nhưng nếu một ngày nào đó tôi thật sự theo đuổi được Cố Thần… chắc ba tôi sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với tôi mất.

Chu Dự suýt phun nước: — Chuyện đó cũng đáng vui đấy.

— Thấy chưa? — Tôi vỗ vai cậu ta — Cuối cùng cũng có người hiểu tôi.

Xe gọi tới, tôi lảo đảo ngồi vào ghế sau. Mắt càng lúc càng díp lại, trước khi ngủ thiếp đi, tôi còn nghe thấy Chu Dự nói gì đó nhưng đầu óc đã bắt đầu đình công, không nghe rõ nữa.

Đến khi tỉnh táo lại đôi chút, một luồng gió lạnh thổi qua mặt. Giọng Chu Dự vang lên bên tai: — Đến nơi rồi, xuống xe nào.

Tôi mơ mơ màng màng mở mắt, lờ mờ nhìn thấy cổng khu chung cư. Chu Dự bận tối mắt tối mũi, vừa lấy túi xách, áo khoác, điện thoại, vừa phải đỡ tôi. Trông cậu ta chẳng khác gì bảo mẫu chăm trẻ mẫu giáo.

Được dìu xuống xe, gió đêm thổi qua khiến đầu óc tôi tỉnh thêm một chút. Chu Dự cầm điện thoại nhìn một lúc, hình như định gọi cho ai đó nhưng cuối cùng lại thôi: — Lên nhà trước đã rồi tính.

Cậu ta chuẩn bị đỡ tôi đi tiếp. Tôi vỗ vỗ mặt cậu ấy: — Được rồi. Tôi tỉnh rồi. Cậu về đi.

Không hiểu sao lúc này nhìn Chu Dự lại thấy rất quen mắt, giống như… giống một con chó Golden Retriever cỡ lớn. Chu Dự bất lực: — Chị thế này bảo em yên tâm về kiểu gì? Em ở lại với chị, đợi bác trai về rồi em mới đi.

Ánh mắt cậu ta đầy ẩn ý. Tôi bỗng cảm thấy có luồng gió lạnh lướt qua sau lưng. Chắc ai đó mở cửa hành lang quên đóng thôi, tôi tự nhủ như vậy: — Đừng quan tâm điều hòa nữa. Lên lầu trước đã…

Chu Dự vừa nói vừa bước lên phía trước. Nhưng đi được hai bước thì dừng lại. Trước mặt chúng tôi xuất hiện một người: Áo thun trắng, quần thể thao màu đen, dáng người cao lớn. Khí chất lạnh lùng, cấm dục quen thuộc. Tôi chưa nhìn rõ mặt nhưng đã biết là ai.

Không hiểu sao, tôi cảm thấy luồng gió lạnh vừa rồi hình như phát ra từ người này.

— Cố học trưởng. — Tôi nghe thấy Chu Dự lên tiếng.

Cố Thần nhìn tôi, sau đó lạnh nhạt nói: — Thầy bảo tôi xuống đón cô ấy. Đi thôi.

Giọng anh còn lạnh hơn cả máy điều hòa trung tâm. Chu Dự ngẩng đầu nhìn lên tầng, đèn nhà tôi vẫn sáng, hơn nữa đây đúng là lời ba tôi có thể nói. Thế là cậu ta yên tâm giao tôi lại, trước khi đi còn không quên giải thích giúp: — Cô ấy không uống nhiều đâu. Chỉ là hôm nay tâm trạng không tốt nên uống vài ly thôi. Say nhẹ thôi.

Tôi cảm động muốn khóc. Đúng là anh em tốt! Đến lúc này vẫn còn nghĩ cách cứu mạng tôi. Đáng tiếc, tôi muốn cảm ơn nhưng lưỡi đã xoắn thành một cục, nói không nên lời.

Sau đó… tôi cũng không nhớ mình về nhà bằng cách nào nữa. Ký ức từ đây trở đi hoàn toàn đứt đoạn. Bởi vì chuyện xảy ra tiếp theo thật sự quá mức chấn động. Đến tận bây giờ nhớ lại, tôi vẫn muốn ôm đầu hét lên một tiếng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *