Chương 13
Hệ thống tiếp tục nói: [Dù có tớ hay không, cậu vẫn sẽ vùi đầu vào ôn thi đúng không?]
Tôi khẽ đáp: “Ừ.”
[Vậy tớ chỉ đơn giản là đồng hành cùng cậu trong một chặng đường thôi. Những gì cậu gặt hái được hôm nay hoàn toàn là thành quả từ sự nỗ lực của chính cậu. Hãy tự tin vào điều đó nhé.]
Tôi im lặng một lúc, trong lòng dần chấp nhận lời giải thích ấy.
Tôi nghẹn ngào hỏi: “Cậu sắp đi thật sao?”
Hệ thống đáp: [Ừ.]
“Tớ còn chưa kịp nói lời tạm biệt với cậu…”
Hệ thống ôn tồn an ủi: [Vậy thì đừng nói lời tạm biệt, Kiều Hảo.]
“Tiểu Hệ này.”
[Tớ đây.]
“Cảm ơn cậu nhé.”
Hệ thống dịu dàng đáp lời: [Với tớ thì cậu không cần phải khách sáo đâu, Kiều Hảo. Hy vọng trong tương lai, dù là trong học tập hay cuộc sống, cậu vẫn sẽ luôn hạnh phúc và may mắn đúng như ý nghĩa tên của mình. Tớ đi đây nhé~]
Nó biến mất một cách lẳng lặng, tưởng như chẳng có gì thay đổi, nhưng tôi cảm nhận được rõ ràng rằng nó đã không còn ở bên mình nữa.
Tôi không kiềm chế nổi xúc động, gục xuống bàn khóc nức nở. Bạn cùng phòng nghe thấy tiếng khóc vội vàng từ trên giường lao xuống hỏi thăm.
Chưa kịp để tôi lên tiếng dỗ dành, cô bạn đã bấm điện thoại gọi ngay cho Đàm Tranh. Chẳng cần biết lý do là gì, cô ấy mắng thẳng vào máy: “Đàm Tranh! Cậu học giỏi, là thủ khoa, nhưng Kiều Hảo nhà chúng tôi cũng là thủ khoa! Cậu cao to đẹp trai, nhưng Kiều Hảo nhà chúng tôi cũng xinh xắn đáng yêu, có điểm nào không xứng với cậu cơ chứ?”
Đàm Tranh ở đầu dây bên kia hoang mang hỏi: “Có chuyện gì thế ạ? Có phải… Kiều Hảo đang khóc không?”
Cô bạn cùng phòng tức tối chống hông: “Cậu còn phải hỏi nữa à!”
Đàm Tranh khựng lại một chút rồi nhẹ giọng: “Cậu có thể đưa điện thoại cho cô ấy được không?”
Cô bạn đặt điện thoại bên cạnh tôi, xoa đầu tôi một cái rồi lẳng lặng bước ra ngoài.
Tôi nghe thấy giọng nói ấm áp của Đàm Tranh vang lên qua loa thoại: “Kiều Hảo.”
“Cậu đấy à?”
“Ừ, tớ đây. Đừng khóc nữa nhé, vẫn còn tớ ở bên cậu mà.”
Sau khi Tiểu Hệ rời đi, tôi ủ rũ buồn bã suốt mấy ngày liền. Đúng lúc này, Đàm Tranh chuẩn bị bước vào vòng thi 10 chọn 6 của chương trình Siêu Trí Tuệ. Tôi cùng hai cô bạn cùng phòng đến tận trường quay để cổ vũ cho cậu ấy.
Trước khi trận đấu bắt đầu, Đàm Tranh bước đến khu vực khán giả và đưa tận tay cho tôi một lá thư.
Cô bạn ngồi bên trái lập tức trêu chọc: “Trời ơi, hai người cần phải lãng mạn thế không, thời đại nào rồi còn viết thư tay cơ chứ!”
Cô bạn bên phải hùa theo: “Thư tình đúng không? Đọc cho tụi này nghe với nào!”
Mặt tôi nóng bừng khi cầm lá thư trên tay, ánh mắt dõi theo bóng lưng cậu ấy đi vào sàn đấu mà lòng tràn ngập niềm vui. Tôi đẩy nhẹ hai cô bạn đang cố rướn người nhòm ngó, khẽ lật mở lá thư. Ngay dòng đầu tiên, nét chữ ngay ngắn quen thuộc đập vào mắt tôi: “Cuộc hành trình kỳ diệu cùng Kiều Hảo.”
Trong thư, cậu ấy nhắc lại ngày hai đứa nhận kết quả thi đại học và buổi phỏng vấn hôm ấy. Khi nghe tôi nói câu “Không muốn cùng cậu ấy sang Thanh Hoa”, trong đầu cậu ấy đột nhiên xuất hiện một âm thanh kỳ lạ.
【Ting tong! Phát hiện chủ nhân có cảm tình với Kiều Hảo, hành động bảo vệ cô ấy trước mặt kẻ khác đã kích hoạt “Hệ thống đồng hành dạng NPC”. Bạn có thể chọn “Chấp nhận” hoặc “Không chấp nhận”.】
Đàm Tranh hỏi: Là vì Kiều Hảo sao?
Hệ thống đáp: [Đúng vậy, cô ấy đã chọn hệ thống ôn thi.]
Đàm Tranh không một chút do dự bấm chọn “Chấp nhận”.
Đọc đến đây, tôi sững người, toàn thân như đông cứng. Hóa ra vào ngày tôi kích hoạt “Hệ thống ôn thi”, phía Đàm Tranh cũng nhận được thông báo đồng hành.
Cậu ấy viết tiếp:
[Có thể cậu sẽ nghĩ tớ bị điên, nhưng tớ lại thấy rất vui. Tớ chưa bao giờ hối hận về bất kỳ lựa chọn nào, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu đi chăng nữa.
Tớ ước gì mình có thể gặp cậu sớm hơn, ngay từ trước khi Trương Tử Hạo xuất hiện.
Tớ vẫn luôn trách mình đến chậm một bước, để rồi chỉ có thể lẳng lặng đứng nhìn khi cậu và hắn chia tay.
Tớ rất tức giận, nhưng lại không dám thể hiện ra trước mặt cậu.
Rồi cậu nhanh chóng gạt hắn sang một bên và chủ động hỏi tớ có thể cùng cậu học bài hay không.
Lúc đó, tớ thực sự chỉ muốn nắm lấy tay cậu và nói: Được chứ, không chỉ hôm nay, mà là cả ngày mai, ngày mốt, năm tới, năm sau nữa, và tất cả những ngày tháng về sau.
Vài ngày trước kỳ thi đại học, hệ thống bất ngờ xuất hiện trong đầu tớ. Nó bảo rằng cậu đang rất lo lắng và nhờ tớ nghĩ cách giúp đỡ cậu.
Vì tớ chỉ là một NPC đồng hành, chỉ khi cậu sử dụng đến thì tớ mới có thể phát huy tác dụng.
Nếu gặp cậu lúc đó, chắc chắn tớ sẽ kéo cậu học bài đến mức kiệt sức mất.
Vậy nên tớ quyết định tắt điện thoại, nhờ hệ thống an ủi và ở bên cạnh động viên cậu theo đúng những gì tớ căn dặn.
Thật may mắn, cậu đã vượt qua tất cả và xuất sắc trở thành thủ khoa. Tớ thực sự rất tự hào về cậu.
Trong kỳ nghỉ hè, tớ rất muốn tỏ tình với cậu, nhưng tớ lại sợ làm cậu giật mình, sợ nhắc lại những ký ức không mấy vui vẻ trước đây.
Nhưng không sao cả, tớ có thể đợi. Đợi đến khi cậu nhìn tớ đến mức mặt đỏ bừng, nói năng lắp bắp và trong mắt lấp lánh những ánh sao.
Tớ từng đọc một cuốn tiểu thuyết tình cảm và cảm thấy rất ghen tị với tình yêu của hai nhân vật chính. Họ là thanh mai trúc mã, vô tư gắn bó bên nhau từ nhỏ cho đến cuối cuộc đời.
Chúng ta không quen biết nhau từ bé.
Nhưng tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi.]
Đọc đến những dòng cuối cùng, nước mắt tôi không kìm được mà trào ra, lăn dài trên má. Bạn cùng phòng ngơ ngác nhìn tôi: “Không ngờ thư tình của học thần lại cảm động đến thế…”
Hai cô bạn định xúm lại tranh lá thư, nhưng tôi đã nhanh tay ôm chặt vào lòng. Họ vỗ vai tôi cười bảo: “Thôi nào, vui lên đi chứ, Đàm Tranh sắp thắng trận này rồi kìa!”
Khi trận đấu kết thúc, Đàm Tranh xuất sắc ghi tên mình vào top 6 chung cuộc.
Tôi là người đầu tiên lao xuống hậu trường ôm chầm lấy cậu ấy. Mặc kệ những ánh mắt tò mò xung quanh, tôi ngẩng gương mặt đỏ hoe lên hỏi: “Cậu còn giấu tớ chuyện gì nữa không đấy?”
Đàm Tranh vòng tay qua eo tôi, cúi đầu khẽ mím môi: “Không còn gì nữa đâu.”
“Kiều Hảo, từ nay tớ sẽ không giấu cậu bất cứ điều gì nữa.”
Tôi kéo cậu ấy ra khỏi trường quay, dừng lại bên cạnh bồn hoa trước sảnh đài truyền hình rồi ngước nhìn cậu ấy: “Cuốn tiểu thuyết tình cảm trước đây cậu đọc tên là gì thế?”
Cậu ấy nhíu mày suy nghĩ một chút rồi đáp: “Hình như là Vô Tình Lấy Được Trúc Mã.”
Tôi cũng đến bó tay với cậu ấy!
“Đàm Tranh này.”
“Hửm?”
“Tớ thích cậu nhiều lắm, thích cậu cực kỳ luôn đấy!”
—————- HẾT ——————————-



