Chương 1
Lượt người xem livestream tăng vọt, mục bình luận bùng nổ liên tục:
【Tình yêu của dân học bá đúng là làm người ta ghen tị quá đi!】
【Tôi cũng đỗ Bắc Đại này, liệu có được cấp cho một anh bạn trai thế này không?】
【Nói thật thì hai người họ trông đẹp đôi cực kỳ, trai tài gái sắc luôn ấy.】
Dưới phần bình luận toàn là những lời chúc phúc, còn tôi thì cảm thấy tê dại cả da đầu.
Điện thoại bàn reo liên hồi, bạn bè liên tục gửi tin nhắn hỏi: 【Này, cậu với Trương Tử Hạo chia tay rồi à?】
Ngay cả cô giáo chủ nhiệm cũng nhắn tin: 【Hảo Hảo, em nhất định phải giữ bình tĩnh nhé, chuyện rồi sẽ qua thôi.】
Mọi người đều đang xem livestream, và Trương Tử Hạo chắc chắn biết rõ điều đó. Hắn cố tình dùng cách này để đá tôi, muốn tôi phải xấu hổ trước mặt bao nhiêu người.
Cô gái đó là hoa khôi lớp bên cạnh, vừa thông minh xinh đẹp vừa có thành tích luôn nằm trong top 10 của khối. Người ta gọi cô ta là “nữ thần” cũng bởi nhan sắc lẫn trí tuệ ấy.
Trương Tử Hạo từng khen cô ta không chỉ vì gương mặt hay vóc dáng, mà là khen cô ta thông minh. Bản thân tôi vốn có sức học kém, phải nỗ lực lắm mới chen chân được vào top 50, nên khi nghe những lời đó, tôi lập tức thấy tự ti. Hóa ra điều kiện tiên quyết để được hắn yêu là phải thông minh. Thế là trong khi người ta dốc sức học hành, tôi lại mải mê tìm cách để bản thân trở nên thông minh hơn.
Nghĩ lại lúc đó đầu óc tôi đúng là chỉ toàn yêu đương mù quáng. Nếu có thể quay ngược thời gian, tôi sẽ tự tát cho mình vài cái cho tỉnh ra.
Trong buổi livestream, cán bộ tuyển sinh vẫn đang phỏng vấn, hỏi hai người họ muốn cảm ơn ai nhất. Trương Tử Hạo gửi lời cảm ơn tới bố mẹ, thầy cô, bạn bè, thậm chí cảm ơn cả bác bảo vệ ở cổng lẫn cô chia cơm ở nhà ăn, nhưng tuyệt nhiên không nhắc một từ nào đến tôi.
Lời đáp của Quyền Tinh Tinh còn điếng người hơn: “Em muốn cảm ơn cô bạn gái đã chia tay với Tử Hạo. Cảm ơn nhường nhịn để em có được cơ hội này.”
Tôi tức đến nghẹn thở, suýt thì không thở nổi, chỉ muốn lao ngay vào không trung đấm cho vài cú.
Đúng lúc ấy, ống kính máy quay bất ngờ lia sang hướng khác. Bạn thủ khoa của tỉnh khẽ cười rồi lên tiếng: “Còn tôi thì muốn cùng bạn gái cũ của cậu ấy vào Thanh Hoa.”
Dàn cán bộ tuyển sinh ngẩn ngơ ngơ ngác. Còn tôi thì hoảng đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Dù đã hôn mê, tôi vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng bố mẹ hốt hoảng bên tai.
“Con gái yêu ơi, có chuyện gì thế này? Con thi trượt rồi sao?”
“Đừng lay con bé nữa, bóp nhân trung mau lên! Mau gọi 115 đi!”
Nghe tiếng la hét và khóc lóc của bố mẹ, tôi bắt đầu thấy hối hận. Vì một tên tồi tệ mà tức giận đến nông nỗi này thật chẳng đáng chút nào, mạng sống của mình vẫn là quan trọng nhất.
Ngay khi tôi đang dốc sức thoát khỏi cảm giác bất lực ấy, trong đầu bỗng vang lên một giọng nữ máy móc:
[Ting tong! Phát hiện chủ nhân ước nguyện muốn quay về năm lớp 12 để thoát khỏi cái đầu chỉ biết yêu đương, quyết tâm đạt điểm cao hơn tên tồi tệ đó. Hệ thống “Tái Lập” đang khởi động, xin hãy kiên nhẫn chờ đợi trong giây lát.]
Tôi im lặng nửa giây rồi hỏi: Có thể ước không chung lớp với Trương Tử Hạo được không?
Hệ thống lập tức đổi sang giọng nữ dễ thương: [Có ba lựa chọn dành cho bạn:
Học cùng lớp với Trương Tử Hạo – Hỗ trợ: Tình yêu.
Học cùng lớp với Quyền Tinh Tinh – Hỗ trợ: Nhan sắc.
Học cùng lớp với Đàm Tranh – Hỗ trợ: Trí tuệ.]
Nhìn thấy tên hai kẻ kia là tôi đã thấy chướng mắt, liền nhắm mắt chọn ngay lựa chọn thứ 3.
Ngay giây tiếp theo, tôi đã thấy mình ngồi trong lớp học.
Tôi đang trố mắt nhìn một bài toán, buồn ngủ đến mức sắp dính chặt hai mắt lại thì đột nhiên cánh tay bị véo đau nhói một cái. Quay sang nhìn, đập vào mắt tôi là một gương mặt xa lạ.
Thực ra nói xa lạ cũng không hẳn. Đó chính là nhân vật từng hai năm liền vô địch cuộc thi Toán học quốc tế, đạt điểm tuyệt đối môn Toán cùng các môn tự nhiên trong kỳ thi đại học, thủ khoa của tỉnh A — Đàm Tranh. Ai mà không biết cậu ta cơ chứ?
Tôi nhăn mặt hỏi: “Véo tớ làm gì?”
Đàm Tranh khẽ nheo mắt: “Không phải chính cậu yêu cầu thế sao?”
Hả? Tôi trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
Đàm Tranh thản nhiên rút từ hộp bút ra một mảnh giấy rồi đưa sang. Tôi nghi ngờ cầm lấy mở ra xem, bên trong ghi rõ nét chữ của tôi: 【Bạn cùng bàn ơi, nếu thấy tớ ngủ gật thì cứ véo tớ một cái nhé. Đừng nương tay, cứ coi tớ như cục đá mà phang!】
…Tôi thật sự muốn chửi thề luôn đấy.
“Cảm ơn nhé.”
Cất lời cảm ơn xong, tôi quay lại tiếp tục đánh vật với bài toán. Đã được trao cơ hội quay ngược thời gian, lần này tôi nhất định phải dốc lực học hành để vượt mặt tên bạn trai cũ tồi tệ kia.
[Ting tong~ Chúc mừng bạn đã trở thành bạn cùng bàn với Đàm Tranh! Hệ thống kích hoạt “Chế độ hấp thụ trí tuệ”. Tăng cường tương tác với học bá sẽ giúp bạn hấp thụ thêm trí tuệ. Chúc bạn đạt được thành tích xuất sắc!]



