FULL Cứu Mạng! Nam Nữ Chính Xung Quanh Tôi Đều Ảo Tưởng Sức Mạnh

Truyện Cứu Mạng! Nam Nữ Chính Xung Quanh Tôi Đều Ảo Tưởng Sức Mạnh

CHƯƠNG 1: Tiền không mua được tất cả, nhưng mua được sức lao động!

Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy một gương mặt tràn ngập hào quang chính nghĩa đang đứng chắn trước nắng. Đó là Từ Nhược Nhược, đàn chị khóa trên đang làm tình nguyện viên đón tân sinh viên.

Thấy tôi tỉnh lại, chị ta liền cất giọng rao giảng đạo đức:

— “Em gái, đừng tưởng có tiền là muốn làm gì thì làm. Tự tôn quan trọng hơn tiền bạc nhiều. Dù nhà em có tài trợ bạn ấy, bạn ấy vẫn là một cá thể độc lập. Em dựa vào cái gì mà sai bảo người ta như đầy tớ? Thật là sỉ nhục nhân cách!”

Mười phút trước, khi tôi bước xuống từ chiếc Rolls-Royce và bảo Tạ Thụy xách đống hành lý to đùng vào ký túc xá, tên tra nam này liền sa sầm mặt mũi từ chối thẳng thừng. Cảnh tượng “nghèo mà có chí” đó đã lọt ngay vào mắt xanh của vị nữ chính này.

Tôi chống cằm cười khẩy:

— “Chị gái à, không có tiền tài trợ của nhà tôi thì giờ này Tạ Thụy đang phải đi rửa bát thuê ở xóm chợ nào rồi ấy chứ. Nuôi anh ta 3 năm mất hơn 300 triệu, giờ nhờ xách cái vali mà chị làm như tôi bắt anh ta đi bán thận không bằng?”

Từ Nhược Nhược nhíu mày, giọng càng lúc càng đanh thép:

— “Bạn ấy đỗ đại học là nhờ thực lực! Dù không có nhà em tài trợ thì cũng sẽ có quý nhân khác giúp đỡ. Em đúng là loại lấy ân báo oán, ép người quá đáng! Hơn nữa, gian khổ mới rèn luyện được nhân tài. Dù không có tiền, chị tin tương lai bạn ấy sẽ thành công hơn loại người như em.”

Được người đẹp thấu hiểu, Tạ Thụy cảm động đến suýt rơi nước mắt. Hắn nhìn Từ Nhược Nhược bằng ánh mắt dịu dàng tan chảy:

— “Cảm ơn chị.”

— “Đừng sợ!” – Từ Nhược Nhược nắm tay hắn cổ vũ – “Trường chúng ta có học bổng, có hỗ trợ vay vốn, lại còn có việc làm thêm. Tôi sẽ giúp bạn, chúng ta quyết không chịu sự áp bức từ đồng tiền dơ bẩn này!”

Tôi cạn lời, lười đôi co với đôi chim cu này dưới cái nắng muốn héo cả người. Quay sang anh học trưởng đang đứng ngáp ngắn ngáp dài bên cạnh ban tuyển sinh, tôi ngoắc tay:

— “Học trưởng, hai trăm tệ (khoảng 700 cành), chuyển giúp tôi đống hành lý này lên tầng 4 được không?”

Mắt anh học trưởng lập tức sáng lên như đèn pha ô tô:

— “Chốt đơn em gái ơi!”

Anh ta vừa định lao đến xách đồ thì Từ Nhược Nhược lại dang tay cản đường:

— “Chu Khoa! Anh đừng vì mấy đồng tiền mà tiếp tay cho thói hống hách này. Chúng ta là hội sinh viên, không phải kẻ hầu người hạ!”

Chu Khoa chẳng thèm nể nang, thẳng tay gạt cô nàng sang một bên:

— “Này cô em, né ra chỗ khác cho người ta làm ăn giùm cái. Chặn đường kiếm cơm của người khác là mang tội lớn đấy biết không? Không làm thì đứng gọn vào!”

Từ Nhược Nhược đứng hình mất 5 giây, mặt mũi từ đỏ chuyển sang trắng bệch:

— “Chu Khoa, tôi không ngờ anh lại là loại người hám tiền như thế! Anh chẳng phải đang tranh cử chức Phó chủ tịch Hội sinh viên kỳ này sao? Để người ta sai bảo thế này mà coi được à?”

Chu Khoa vừa vác hai cái vali bự chảng vừa thản nhiên đáp:

— “Ơ kìa, nhiệm vụ của đội tình nguyện là giúp tân sinh viên cơ mà? Người ta chủ động trả thêm tiền công, tôi bỏ sức lao động ra nhận, thuận mua vừa bán. Cô thích thanh cao thì cứ việc đi mà giúp miễn phí, ai cấm?”

Từ Nhược Nhược cắn răng:

— “Thứ tiền dơ bẩn đó, cho tôi tôi cũng khinh!”

Nói rồi, chị ta quay sang giật lấy balo của Tạ Thụy:

— “Bạn học, đi theo tôi, tôi dẫn bạn nhận phòng. Chúng ta không cần tiền của loại người đó!”

Tạ Thụy nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ rồi quay lưng đi thẳng cùng người đẹp. Chu Khoa nhìn theo bóng lưng hai người họ, lầm bầm chửi nhỏ: “Đúng là một lũ dở hơi”, rồi quay sang toe toét với tôi: “Tiểu thư đi thong thả, để anh lo hết!”

Hành lý của tôi nhiều đến mức Chu Khoa phải chạy hai chuyến mới xong. Để thưởng cho sự nhiệt tình, tôi chuyển khoản thẳng cho anh ta 2.000 tệ (khoảng 7 triệu VNĐ). Chu Khoa nhìn màn hình điện thoại mà cười đến mang tai, liên tục cúi đầu gọi tôi là “thần tài”.

Thế nhưng vừa bước ra khỏi khu ký túc xá, sắc mặt anh ta bỗng tối sầm lại khi nhìn vào điện thoại. Tôi tò mò hỏi:

— “Có chuyện gì thế anh?”

Chu Khoa dứt khoát đưa màn hình cho tôi xem:

— “Cái cô nàng ‘thần kinh’ Từ Nhược Nhược kia kìa! Cô ta vừa phốt anh trong nhóm chat chung của Hội sinh viên, bảo anh vì tiền mà làm chó săn cho nhà giàu, còn kêu gọi mọi người tẩy chay không bầu cho anh trong kỳ bỏ phiếu tới.”

Tôi lướt xem tin nhắn. Từ Nhược Nhược vốn là Trưởng ban Học tập, quan hệ rộng nên vừa đăng bài đã có một đám “anh hùng bàn phím” vào tung hứng:

[Thành viên 1]: Ủng hộ chị Nhược! Hội sinh viên là nơi tôn vinh sự công bằng, hành vi của anh Chu Khoa làm mất hết uy tín của chúng ta!

[Thành viên 2]: Đúng vậy! Chúng ta đi tình nguyện là để cống hiến, chứ có phải vì tiền đâu. Làm thế người ngoài lại tưởng Hội sinh viên hám tiền.

[Thành viên 3]: À mà cậu bạn tên Tạ Thụy đi cùng chị Nhược nhìn cốt cách đỉnh thật sự. Cậu ấy có muốn vào Hội không chị?

[Từ Nhược Nhược]: Chị cũng rất đánh giá cao Tạ Thụy. Kỳ này chị định nhường lại vị trí Trưởng ban Học tập cho bạn ấy. Lúc bầu cử mong mọi người bỏ cho bạn ấy một phiếu nhé!

Tôi đọc xong liền bật cười thành tiếng. Bản chất của sự thanh cao này hóa ra chỉ đơn giản là: Tiền không rơi vào túi mình thì mình chê dơ bẩn, rồi sẵn tiện mượn gió bẻ măng để kéo bè kết phái.

Chu Khoa lo lắng nhìn tôi:

— “Giờ tính sao đây tiểu thư? Em có muốn tham gia Hội sinh viên không?”

Tôi nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia nghịch ngợ:

— “Có chứ. Anh đưa tôi tờ đơn đăng ký đi.”

Sau một tháng huấn luyện quân sự ròng rã, buổi lễ bầu cử Ban chấp hành Hội sinh viên chính thức diễn ra tại hội trường lớn.

Khi thấy tôi xuất hiện ở hàng ghế ứng viên, Tạ Thụy hơi khựng lại. Suốt một tháng qua, hắn cố tình tránh mặt tôi. Hơn nữa, hắn luôn nghĩ rằng sau khi đỗ đại học, tương lai của hắn sẽ là một bầu trời rộng mở, nhà họ Lâm chúng tôi phải bám lấy hắn mới đúng, chứ hắn việc gì phải hạ mình trước một cô tiểu thư ngạo mạn?

Từ Nhược Nhược ngồi cạnh hắn cũng nhướng mày khinh khỉnh:

— “Cô ta đến đây làm cái gì không biết? Yên tâm đi Tạ Thụy, Hội sinh viên toàn là người có phẩm chất cao thượng, tuyệt đối không để loại người mắc ‘bệnh công chúa’ như Lâm Thanh Miên vào làm ô uế bầu không khí.”

Buổi thuyết trình bắt đầu. Từ Nhược Nhược là người lên đài đầu tiên để tranh cử chức Phó chủ tịch:

— “…Tôi luôn làm việc với tiêu chí minh bạch và chính trực. Tôi cam đoan sẽ không dung túng cho bất kỳ hành vi hối lộ hay dùng tiền để mua chuộc quyền lực nào ở đây!” – Nói đến đây, chị ta cố tình liếc xéo về phía tôi và Chu Khoa đầy ẩn ý.

Tiếp theo là màn ra mắt của Tạ Thụy cho chức vị Trưởng ban Học tập. Theo luật, sinh viên năm nhất không được giữ chức vụ này, nhưng nhờ có Từ Nhược Nhược “chống lưng” và đi bài truyền thông “vượt khó” trong nhóm chat trước đó, hắn nghiễm nhiên trở thành ngoại lệ.

Bài phát biểu của Tạ Thụy được chuẩn bị cực kỳ công phu. Hắn sụt sùi kể về tuổi thơ nghèo khó, về việc lên đại học vừa phải đi làm thêm, vừa phải cắn răng chịu đựng sự “sỉ nhục, áp bức” từ một vị tiểu thư nhà giàu ích kỷ, nhưng cuối cùng vẫn xuất sắc đỗ thủ khoa để chứng minh cốt cách của mình.

Dưới khán đài vang lên những tràng pháo tay bộp bộp cảm động. Thầy cô lãnh đạo cũng gật gù tán thưởng: “Sinh viên này có ý chí, rất tốt!”

Từ Nhược Nhược đứng bên dưới đón hắn, dịu dàng cười:

— “Em làm tốt lắm.”

Ngay sau đó, đến lượt tôi bước lên sân khấu. Không mang theo tài liệu, cũng chẳng chuẩn bị slide đẫm nước mắt, trên tay tôi chỉ thong thả xoay xoay một chiếc thẻ ngân hàng mạ vàng lấp lánh…

One thought on “FULL Cứu Mạng! Nam Nữ Chính Xung Quanh Tôi Đều Ảo Tưởng Sức Mạnh

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *