CHƯƠNG 2: Tiền đi trước là tiền khôn
Dưới khán đài, các bạn sinh viên lẫn thầy cô ban giám khảo đều nghệch mặt ra. Người ta đi tranh cử thì ôm một đống bài phát biểu dài lê thê, không thì cũng cầm USB chứa slide đầy ảnh hoạt động ngoại khóa. Ai đời lại cầm một chiếc thẻ ngân hàng bóng loáng lên sân khấu như đi quẹt thẻ mua xe thế này?
Đối mặt với những ánh nhìn kỳ dị, tôi nhẹ nhàng hắng giọng, tự tin cầm mic: — “Chào mọi người, em đến đây để ứng cử vị trí Trưởng ban Học tập. Ưu điểm lớn nhất của em là… giàu. Chỉ cần các bạn bỏ phiếu cho em, từ nay về sau mỗi tháng ban chúng ta sẽ đi team building hai lần. Tất cả chi phí hoạt động nội bộ của Hội sinh viên trong nhiệm kỳ này, em xin tài trợ 100%!”
Nói xong, tôi hai tay kẹp chiếc thẻ đen quyền lực, nở một nụ cười rạng rỡ chuẩn hoa hậu.
Sắc mặt Từ Nhược Nhược lập tức biến thành màu gan gà. Chị ta đập bàn đứng phắt dậy, chỉ thẳng tay vào mặt tôi mà giáo huấn: — “Hội sinh viên là nơi làm việc bằng thực lực! Cậu không có kinh nghiệm, chẳng có năng lực, có tiền thì làm được cái gì? Đây rõ ràng là hành vi hối lộ trắng trợn!”
Tôi thong thả ngước mắt nhìn thẳng vào chị ta, hỏi vặn lại: — “Ủa, thế Tạ Thụy cũng là sinh viên năm nhất, xét về kinh nghiệm hay năng lực thì cậu ta hơn tôi ở điểm nào vậy?”
— “Cậu ấy có phẩm chất cao quý, không bao giờ vì tiền mà bán rẻ lòng tự trọng!” – Từ Nhược Nhược lớn tiếng bênh vực người tình trong mộng – “Hội sinh viên cần những người có cốt cách như cậu ấy, chứ không cần một kẻ cậy tiền cậy thế để ra lệnh và chà đạp nhân cách của người khác!”
Tạ Thụy đứng bên cạnh cũng khoanh tay, phụ họa bằng một cái nhìn khinh bỉ tột độ: — “Lâm Thanh Miên, cô nghĩ đây là cấp ba sao mà thích dùng tiền mua chuộc ai thì mua? Thời buổi này rồi, ai thèm mấy đồng tiền thối của cô nữa?”
Tôi chỉ nhún vai, thản nhiên cười trừ. Nói đạo lý làm gì, cứ để kết quả vả vào mặt mới tỉnh ra được.
Mười phút sau, buổi kiểm phiếu kết thúc. Tại vị trí Trưởng ban Học tập, cái tên hiện lên rõ mồn một trên bảng điện tử: Lâm Thanh Miên.
Từ Nhược Nhược sốc đến mức suýt ngã ngửa: — “Tại sao? Tại sao mọi người lại bỏ phiếu cho cô ta?!”
Ở góc phòng họp, một bạn nữ đeo kính cận lên tiếng: — “Tôi bầu đấy. Nghĩ mà xem, cả hai đều là tấm chiếu mới chưa có kinh nghiệm, vậy thì chọn người mang lại phúc lợi thực tế cho sinh viên chẳng tốt hơn sao?”
Các thành viên cựu trào trong Hội cũng đồng loạt giơ tay đồng tình: — “Đúng thế, tổ chức sự kiện hay làm hoạt động gì cũng cần kinh phí. Có em Miên chống lưng thì từ nay chúng ta khỏi phải thắt lưng buộc bụng, đi xin tài trợ gãy cả lưỡi nữa.” — “Nhà Lâm Thanh Miên giàu có lại được giáo dục tốt, Tạ Thụy làm trợ lý thì hợp hơn.” — “Lời hứa suông của Tạ Thụy tuy nghe hay đấy, nhưng quyền lợi thực tế của em Miên vẫn đáng tin hơn nhiều.”
Đến cả các thầy cô lãnh đạo trường cũng gật đầu đồng ý. Không cách nào khác, bởi vì tôi đưa ra đề nghị quá hời! Ngay cả quỹ trường cũng chẳng dám bao trọn gói kinh phí như thế.
Từ Nhược Nhược tức đến đỏ cả mắt.
Thua mất ghế Trưởng ban Học tập đã đành, đằng này vị trí Phó chủ tịch Hội sinh viên cũng rơi thẳng vào tay Chu Khoa nhờ có tôi đứng sau kéo phiếu giúp anh ta. Bây giờ, từ một “chị đại” quyền lực, Từ Nhược Nhược bị tụt hạng thê thảm xuống làm một thành viên quèn. Sự sỉ nhục này làm sao chị ta nuốt trôi cho nổi!
Chị ta chỉ tay vào mặt mọi người trong phòng, tức giận quát lớn: — “Tôi cứ nghĩ các bạn đều là những người có tự trọng và phẩm giá, không ngờ tất cả cũng chỉ là một lũ hám tiền! Không có vài đồng tiền bẩn đó thì các bạn chết đói chắc? Những người giữ vững nguyên tắc và giới hạn như tôi và Tạ Thụy, sau này chắc chắn sẽ thành công và giàu có hơn loại người như cô ta! Các bạn làm tôi quá thất vọng, cái Hội sinh viên nát này tôi không thèm ở lại nữa!”
Dứt lời, chị ta đùng đùng nổi giận, nắm tay kéo Tạ Thụy bỏ đi.
Mọi người nhìn theo bóng lưng hai người bọn họ, ngơ ngác nhìn nhau đầy hoang mang: — “Ơ… hình như chị Nhược giận thật rồi kìa. Hay là có ai đi dỗ chị ấy đi? Dù sao trước đây chị ấy cũng cống hiến nhiều.”
Ai nấy đều ngập ngừng. Đúng lúc này, tôi hắng giọng cắt ngang: — “Để ăn mừng tôi trúng cử, tối nay mời cả Hội đi ăn lẩu nhà hàng 5 sao nhé, tôi bao trọn gói!”
Không khí trong phòng lập tức quay xe 180 độ, rộn ràng như trẩy hội: — “Ôi dào, nghĩ lại thì ai vào Hội mà chẳng cống hiến? Chỉ có chị ta là lúc nào cũng tự cao tự đại, làm như Hội sinh viên này thiếu chị ta thì sập không bằng!” — “Chuẩn luôn, chính chị ta mới là người thiên vị, kéo bè kéo cánh vận động phiếu cho Tạ Thụy trước đấy chứ. Có tư cách gì mà mở miệng ra là dạy đời chúng ta!”
Sau buổi bầu cử, trường cũng cho sinh viên nghỉ xả hơi hai ngày cuối tuần.
Thứ Sáu, chú Trương tài xế lái xe đến cổng trường đón tôi. Thấy tôi đi ra có một mình, chú ló đầu ra cửa kính hỏi: — “Cậu Tạ Thụy đâu tiểu thư? Hai đứa lại cãi nhau à?”
Tạ Thụy quê ở vùng nông thôn nghèo. Năm hắn 15 tuổi, một trận lũ quét đã cuốn trôi cả ngôi làng, bố hắn cũng qua đời trong trận thiên tai đó. Bố mẹ tôi thương tình nên đã đứng ra tài trợ toàn bộ tiền ăn học, rồi đón hắn về sống chung tại biệt thự nhà tôi.
Trong cốt truyện ban đầu, tôi luôn bày ra vẻ kiêu ngạo, bướng bỉnh trước mặt Tạ Thụy chỉ vì muốn thu hút sự chú ý của hắn. Hai đứa cãi nhau như cơm bữa, và lần nào cũng là hắn chiến tranh lạnh, còn tôi thì phải hạ mình đến năn nỉ làm hòa. Bảo sao chú Trương lại hỏi câu đó.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ khẽ nhếch môi, buông một câu lạnh tanh: — “Anh ta mà cũng xứng để cháu cãi nhau sao? Từ hôm nay, anh ta không còn bất kỳ mối quan hệ nào với nhà họ Lâm nữa.”
Chú Trương hơi sửng sốt. Đúng lúc đó, Tạ Thụy cũng vừa từ cổng trường bước ra và nhìn thấy chiếc xe quen thuộc.
Hắn nhếch mép cười giễu cợt, trong bụng nghĩ thầm: Lại bài cũ rồi. Mấy cái trò tôi bày ra ở Hội sinh viên chẳng qua là để gây chú ý, ép hắn phải xuống nước dỗ dành chứ gì? Miệng thì nói lời tuyệt tình, thế mà cuối cùng vẫn phải bảo tài xế đậu xe ở cổng chờ hắn đấy thôi.
Tạ Thụy hừ lạnh một tiếng, cố tình quay lưng đi thẳng về phía trạm xe buýt chứ quyết không thèm bước lên xe. Hắn nghĩ bụng, cứ để mặc tôi chờ, xem tôi nhịn được bao lâu. Đến lúc tôi không chịu nổi nữa mà chạy theo năn nỉ, hắn sẽ trút sạch cục tức tích tụ cả tháng nay lên đầu tôi.
Mang theo sự tự tin ngút trời của một nam chính, Tạ Thụy cứ thế bước đi. Thế nhưng, đi mãi cho đến khi tới tận trạm xe buýt, hắn vẫn không nghe thấy tiếng tôi gọi giật lại như mọi khi.
Hắn nghi hoặc quay đầu nhìn lại. Trước cổng trường làm gì còn bóng dáng chiếc Rolls-Royce nào nữa? Xe nhà tôi đã phóng đi mất hút từ tám đời.
Sắc mặt Tạ Thụy tối sầm lại. Nhưng hắn nhanh chóng tự trấn an mình: Cứ giữ vững nguyên tắc, nghèo cho sạch rách cho thơm, rồi sớm muộn gì cô ta cũng phải như con cún nhỏ chạy đến bợ đỡ mình thôi.
Trong khi đó, tôi vừa về đến nhà là lập tức bảo thợ đổi ngay mật mã của căn biệt thự. Sau đó, tôi thong thả đi tắm rửa, thay đồ bộ, bật điều hòa mát rượi, vừa ăn dưa hấu vừa cày truyện tranh, cuộc sống chill không thể tả.
Ngược lại, Tạ Thụy phải chật vật bắt ba chuyến xe buýt đổi tuyến, rồi lại bấm bụng tốn tiền bắt thêm một cuốc taxi, cuối cùng mới vác cái thân xác rệu rã về đến trước cửa biệt thự. Hắn vừa bấm mật mã cũ vừa nghiến răng chửi rủa: — “Chú Trương làm ăn kiểu gì không biết, sao lại không đợi mình? Tính khí của Lâm Thanh Miên đều là do mấy người chiều hư mà ra. Lần này vào nhà, mình nhất định phải cảnh cáo cô ta một trận ra trò!”
Trong tiếng lầm bầm đầy oán hận của hắn, hệ thống cửa chỉ phát ra những tiếng “Tít! Tít!” khô khốc báo lỗi.
Tạ Thụy ngẩn người, cố chấp nhập lại thêm hai lần nữa. — “Mật mã đã nhập sai quá ba lần. Hệ thống an ninh đã được kích hoạt.”
Ngay lập tức, chiếc đèn pha của bốt bảo vệ rọi thẳng vào mặt Tạ Thụy sáng trưng.
Tạ Thụy vội vàng lấy tay che mắt, hét lên: — “Tôi là Tạ Thụy đây, mở cửa ra!”
Anh bảo vệ mới được tuyển tháng trước nhìn hắn chằm chằm bằng ánh mắt cảnh giác, lạnh lùng đáp: — “Cậu Tạ gì đó ơi, muốn vào nhà thì phiền cậu liên hệ với cô Lâm nhé. Không có lệnh của chủ nhà, chúng tôi không thể cho người lạ vào trong được.”
Tạ Thụy lập tức xù lông nhím: — “Tôi không phải người lạ! Tôi sống ở đây!”
— “Thế sao cậu lại không biết mật mã?”
Tạ Thụy cứng họng. Hắn không ngờ Lâm Thanh Miên lại dám gan to đến mức đổi luôn mật mã nhà. Hắn tin chắc tôi cố tình làm trò này để bắt hắn phải hạ mình xin lỗi.
Nếu là trước đây, Tạ Thụy sẽ quay lưng bỏ đi ngay lập tức để giữ giá. Nhưng hiện tại, sự mệt mỏi thể xác sau một ngày dài cộng với cơn giận tích tụ khiến hắn nổ tung, cần tìm một nơi để xả. Hắn trừng mắt lườm anh bảo vệ, rồi rút điện thoại ra gọi thẳng vào số của tôi.
Lúc này, tôi đang ôm truyện tranh cười ngặt nghẽo thì điện thoại đổ chuông. Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, tôi lười biếng bắt máy: — “Alo?”
Đầu dây bên kia, giọng Tạ Thụy như muốn nổ tung màng nhĩ: — “Lâm Thanh Miên, bướng bỉnh nó cũng vừa vừa phải phải thôi! Cô tưởng cô đổi mật mã nhà là có thể thao túng được tôi chắc? Mau bảo bảo vệ mở cửa ra, tôi không rảnh chơi mấy trò con nít này với cô!”
— “Ồ.” – Tôi buông một câu cụt ngủn rồi cúp máy cái rụp.
Tạ Thụy nhìn màn hình điện thoại đã ngắt kết nối mà mặt mũi tím tái. Hắn tự nhủ, tí nữa bước vào cửa, hắn nhất định sẽ mắng cho tôi một trận vuốt mặt không kịp. Thế nhưng hắn đứng đợi mãi dưới trời sương lạnh, cổng biệt thự vẫn đóng im lìm.
Cơn điên đỉnh điểm, hắn lại gọi tiếp cuộc thứ hai: — “Lâm Thanh Miên, cô bị điếc à?!”
Tôi vừa cắn một miếng dưa hấu ngọt lịm, vừa thong thả nhai rồi đáp: — “Mở cửa á? Tại sao tôi phải mở? Ực… dưa hấu hôm nay ngọt thật sự.”
Tạ Thụy nghe tiếng nhai dưa hấu mà suýt thì hộc máu mồm: — “Cô không mở cửa thì tôi vào nhà bằng niềm tin à?”
— “Ơ hay, đây là nhà tôi, anh vào làm cái gì? Mà sao thế cậu Tạ, cậu không có nhà riêng để về à?”
Tạ Thụy gầm lên trong điện thoại: — “Lâm Thanh Miên! Chỉ vì ở trường tôi không chiều theo cái tính tiểu thư của cô, nên cô cố tình bày trò này để làm nhục tôi đúng không?”
Tôi bật cười, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: — “Giữa tôi và anh từ trước đến nay chỉ là mối quan hệ giữa nhà tài trợ và kẻ nhận tài trợ thôi. Tôi cũng chẳng rảnh đời cần anh phải chiều chuộng. Tôi nói đây là nhà tôi, đơn giản vì trên sổ đỏ nó ghi tên bố mẹ tôi, đó là sự thật khách quan chứ làm nhục anh cái nỗi gì?”
Nói xong, tôi lại cúp máy.
Nhưng cái sự tự tôn mù quáng của Tạ Thụy vẫn khiến hắn tin rằng tôi đang dỗi. Hắn nhắn một tin dài đầy nghiến răng nghiến lợi: 【Lâm Thanh Miên, tôi không có thời gian đôi co với cô! Ban đầu chính là bố mẹ cô cầu xin tôi đến đây ở đấy nhé!】
Tôi nhìn tin nhắn, lạch cạch gõ phím trả lời một câu chí mạng rồi chặn số luôn: 【Chuyện cũ lâu quá tôi không nhớ. Nhưng nếu hồi đó bố mẹ tôi có lỡ cầu xin anh đến, thì bây giờ coi như tôi thay mặt gia đình cầu xin anh cút giùm đi nhé. Thân ái và dí các thứ vào mặt anh!】




One thought on “FULL Cứu Mạng! Nam Nữ Chính Xung Quanh Tôi Đều Ảo Tưởng Sức Mạnh”