Chương 1
Tôi lập tức ngừng khóc, chỉ tay vào chính mình: “Ai cơ? Tôi… đi dỗ dành anh ta á?”
Đến cả cô gái kia còn chẳng sưởi ấm nổi trái tim anh ta, huống chi một đứa vừa mới học việc như tôi?
Vị Thần đứng đầu lạnh lùng đáp: “Không làm thì chỉ còn đường bị xóa sạch thôi.”
Vì tôi là sản phẩm mới được tạo ra. Những kẻ mới vào nghề nếu thất bại ngay từ việc đầu tiên thì bị xem là đồ bỏ đi và phải xóa sạch hoàn toàn.
Vị Thần đứng đầu chịu cho tôi thêm một cơ hội đã là quá tốt rồi.
Tôi vội vàng gật đầu: “Đi! Tôi đi ngay!”
Ngài gật đầu bảo: “Ta sẽ xếp cho ngươi một thân phận thuận tiện nhất. Chỉ cần thành công, ngươi sẽ không bị xóa bỏ nữa.”
Nghe vậy, hai mắt tôi sáng rực lên đầy trông chờ: “Vậy… Ngài cho tôi một gương mặt thật đẹp được không?”
Ngài lạnh giọng: “Được, nhưng phải dùng điểm thưởng để đổi.”
Tôi lí nhí trong miệng: “… Tôi làm gì có điểm nào…”
Vị Thần đứng đầu ngơ ngác: “Đến cả điểm làm vốn ban đầu cũng chẳng còn? Ngươi làm cái quái gì thế?”
Tôi tức đến mức sắp phát điên: “Dồn hết cho anh chàng lụy tình đó rồi… Giúp anh ta gây dựng cơ đồ…”
Ngài cạn lời thở dài: “Chưa thấy ai làm người đồng hành mà bị người ta hại thảm hại như ngươi.” “Được rồi, cho ngươi thân thể nào thì cứ dùng tạm thân thể đó đi.”
Ngay giây tiếp theo, trời đất quay mòng mòng. Tôi một lần nữa trở lại thế giới trong trang sách ấy.
…
Mở mắt ra, tôi đang bê một chiếc khay, đứng giữa sảnh lớn của một buổi tiệc sang trọng. Lần này, tôi trở thành cô em gái nuôi trên danh nghĩa của anh chàng câm.
Ở đoạn đầu câu chuyện, vì mải mê đuổi theo anh chàng lụy tình, cô em này chẳng tiếc giả làm người phục vụ để lẻn vào hội trường, chỉ mong được nhìn anh ta một lần.
Nhớ lại lời dặn cuối cùng của Vị Thần đứng đầu, tôi tò mò chạy ngay vào nhà vệ sinh soi gương. Đường nét trên mặt cũng coi như dễ nhìn, đôi mắt đặc biệt sáng trong. Thôi thì tạm chấp nhận vậy.
Tâm trạng nhẹ nhõm hơn hẳn, tôi bưng khay bước ra sảnh tiệc. Vừa rẽ qua góc hành lang, tôi va sầm vào một người phụ nữ. Mấy ly rượu trên khay lập tức đổ hết lên vạt váy của cô ta.
“Xin lỗi cô!” Tôi vội vàng tìm cách xử lý. “Để tôi đưa cô đến phòng nghỉ thay đồ nhé. Bộ váy này tôi sẽ gửi giặt tay sạch sẽ rồi trả lại cho cô, được không ạ?”
Người phụ nữ còn chưa kịp lên tiếng thì một giọng nói vô cùng quen thuộc đã vang lên: “Có chuyện gì thế?”
Cô ta lập tức ôm lấy cánh tay người vừa tới, nũng nịu than thở: “Anh Yến, cô phục vụ này không có mắt mũi gì cả, làm hỏng chiếc váy anh tặng em rồi. Rượu đổ hết lên váy rồi đây này…”
Đến cả giọng nói của cô gái này tôi cũng thấy quen thuộc đến lạ. Tim tôi bỗng đập hẫng một nhịp. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía hai người họ.
Lại là cô gái ấy… Và cả người đồng hành cũ của tôi, Thẩm Yến.
Ngày trước, Thẩm Yến lúc nào cũng chê tôi phiền phức, ồn ào. Thế mà bây giờ, đối diện với cô gái kia đang lải nhải không ngừng, anh lại vô cùng kiên nhẫn: “Hỏng thì mua cái khác là được.”
Nhận ra ánh mắt của tôi, anh nhạy bén ngoảnh đầu sang. Trong khoảnh khắc, bốn mắt nhìn nhau. Tôi ngẩn người.
Thời điểm tôi xuyên tới đây vừa khéo là ba năm sau. Mới có ba năm… Sao trông Thẩm Yến lại mệt mỏi và phờ phạc đến thế?
Nhưng ánh mắt anh nhìn tôi chẳng khác nào nhìn một người xa lạ. Chỉ một giây sau, anh lạnh nhạt dời mắt đi. Tôi bất giác thở phào, xem ra anh không nhận ra tôi.
Suốt năm năm ở bên anh, thứ mà Thẩm Yến quen thuộc nhất chắc chắn là giọng nói của tôi. Dù sao khi đó tôi cũng đâu có thân xác.
Mỗi khi Thẩm Yến chán nản, ngày ngày chìm trong men rượu, tôi chỉ biết líu lo không ngừng trong đầu anh: “Thẩm Yến, Thẩm Yến! Sao anh lại uống rượu nữa rồi? Say khướt ngoài đường thì ai cứu anh đây! Này, đừng uống nữa có được không?”
Thẩm Yến luôn hờn dỗi lạnh giọng: “Kẻ đồng hành nào cũng lắm lời như cô sao?”
Tôi đáp: “Vậy anh có thể chặn tôi mà.” Anh chẳng nói gì, nhưng cuối cùng lại tìm cách chặn tôi thật.
Tôi nghĩ, chỉ cần tôi không lên tiếng trước mặt anh, chắc chắn anh sẽ không thể nhận ra.
Người quản lý sảnh tiệc vội vàng chạy tới, khom lưng cúi đầu nhận lỗi: “Xin lỗi cô Hạ, xin lỗi ngài Thẩm. Cô phục vụ này mới tới nên còn vụng về, mạo phạm hai vị rồi.” “Hai vị có yêu cầu gì, chúng tôi nhất định sẽ đền bù thỏa đáng.”
Tôi đứng phía sau, lặng lẽ chờ mọi chuyện kết thúc.
“Đền bù?” Tôi cúi đầu, cảm nhận được ánh mắt lạnh ngắt của anh rơi trên người mình. “Cô phục vụ đằng sau, lại đây xin lỗi một lần nữa.”
Trái tim tôi lập tức treo lơ lửng.
Quản lý sợ gây thêm rắc rối, vội vàng lên tiếng: “Thẩm tổng, cô ấy chỉ là nhân viên mới, vụng ăn vụng nói, để cô ấy xin lỗi sợ lại làm bẩn tai ngài…”
Giọng Thẩm Yến lạnh băng, không cho phép tranh cãi: “Không cần, cứ để cô ta tự đến đây.”
Không thể nào chứ? Bây giờ Thẩm Yến rảnh rỗi đến mức này sao?!
Thấy tôi không nhúc nhích, anh càng ép sát hơn: “Không muốn xin lỗi à?” “Vậy loại người này cũng không cần tiếp tục làm việc ở đây nữa.”
Cuối cùng không chịu nổi nữa, tôi ngẩng đầu trừng mắt nhìn thẳng vào anh. Đối diện với ánh mắt ấy, tôi cố gắng giữ bình tĩnh.
Dù sao trong năm năm ở bên anh, số lần Thẩm Yến nổi điên cũng đâu có ít. Đáng lẽ tôi phải quen rồi mới đúng. Hơn nữa tôi còn phải đi dỗ dành anh chàng câm kia, không thể lãng phí thời gian ở đây được.
Thế nên tôi bước lên một bước, cố ý hạ thấp giọng định xin lỗi cho xong chuyện.
Nhưng chưa kịp mở miệng thì đã có người gọi tôi: “Cô Chúc Sênh, thiếu gia nhà chúng tôi bảo cô qua đó.”
Tôi ngoảnh đầu theo phản xạ. Mục tiêu tôi cần tiếp cận đang đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn về phía này.
Chính là anh chàng câm… người anh trai trên danh nghĩa của tôi. Tạ Chiêu.
Người trợ lý bên cạnh anh lạnh nhạt nói: “Bà chủ không liên lạc được với cô, nên nhờ chúng tôi tìm thấy thì đưa cô về nhà.”
Bà chủ… chính là mẹ nuôi của tôi, cũng là mẹ ruột của Tạ Chiêu.
Trợ lý đưa cho Thẩm Yến một tờ ngân phiếu: “Thẩm tổng, chiếc váy này chúng tôi sẽ đền gấp mười lần giá trị.”
Có Tạ Chiêu ra mặt giải quyết, cuối cùng tôi cũng thoát thân. Tôi lập tức chạy tới trước mặt anh, ngẩng đầu ngoan ngoãn nói: “Anh ơi, cảm ơn anh đã giúp em giải vây nhé.”
Vừa dứt lời, người trợ lý đứng bên cạnh trông như vừa nhìn thấy ma.
Cũng phải thôi. Trước đây, cô em nuôi này luôn khinh thường Tạ Chiêu vì anh bị câm, tính tình lại ngang ngược, thậm chí còn không coi anh là anh trai.
Nhưng bây giờ tôi cần làm hòa với anh. Muốn hoàn thành việc được giao, tôi buộc phải nhanh chóng xây dựng lại mối quan hệ này.
Thế nhưng, trước sự chủ động lấy lòng của tôi, Tạ Chiêu đến một ánh mắt cũng chẳng buồn ban phát. Càng không thèm đáp lại.
Thảo nào ngay cả cô gái kia cũng không dỗ dành nổi anh. Tạ Chiêu quả thật giống hệt như những gì tôi biết: cô độc và lạnh như băng.
Nhớ đến mối quan hệ căng thẳng giữa Tạ Chiêu và cô em gái nuôi, tôi tò mò mở bảng đo mức độ thiện cảm của anh dành cho mình.
-66%.
Tôi: ???



