FULL Dỗ Dành Anh Chàng Câm

Truyện Dỗ Dành Anh Chàng Câm – Yokopod

Chương 2

Về đến nhà cùng Tạ Chiêu, anh lập tức bước thẳng lên lầu, như thể không muốn ở cạnh tôi thêm dù chỉ một giây.

Tôi khẽ thở dài. Chuyện này không thể nóng vội được, đành trở về phòng nghĩ cách khác vậy.

Ngâm mình trong bồn tắm, tôi bất giác nhớ tới Thẩm Yến ở buổi tiệc tối nay.

Ngày trước, khi Vị Thần đứng đầu mới tạo ra tôi, tôi tò mò với mọi thứ trên đời nên không tránh khỏi việc trở thành một kẻ lắm lời. Và điều Thẩm Yến ghét nhất, chính là cái miệng nói luôn tay luôn miệng của tôi.

Trong ký ức của tôi, đêm hôm đó Thẩm Yến cũng say khướt như thế. Anh buông thả bản thân, ngồi tựa vào bức tường lạnh ngắt.

Dù miệng tôi nói ít đi thì tốt hơn thật, nhưng tôi cũng không thể đành lòng để người mình đi cùng phải nằm ngủ ngoài đường suốt cả đêm được.

Thế là tôi cắn răng bỏ thêm 2 điểm vốn liếng, tạm thời biến thành người thật để dìu anh về nhà.

Đêm ấy, con đường dài hun hút. Dài đến mức tưởng như chẳng bao giờ có điểm dừng. Chừng như cả thế giới chỉ còn lại hai chúng tôi.

Vì trót đi nhầm với người không phải dành cho mình, tôi cũng cảm thấy vô cùng vô hướng.

Trong lúc ngơ ngác, người bên cạnh khẽ cựa quậy. Thẩm Yến giơ tay lên, đầu ngón tay chạm nhẹ vào gò má tôi. Anh nheo mắt, khẽ hỏi:

“Kẻ đồng hành đấy à?”

Tôi “ừm” một tiếng, không nhịn được mà cằn nhằn:

“Lần sau anh đừng thế này nữa. Tôi không rảnh mà đỡ anh về nhà mãi đâu. Với lại anh nặng lắm đấy! Này… Thẩm Yến! Đừng dồn hết sức nặng lên người tôi chứ!!”

Hình như Thẩm Yến khẽ bật cười:

“Sao biến thành người rồi mà em vẫn lắm lời như vậy?”

Tôi chưa kịp cãi lại, anh đã hỏi tiếp:

“Tại sao tôi không nhìn rõ mặt em?”

Tôi cười khẩy:

“Anh say đến mức đường còn chẳng nhìn thấy, còn đòi nhìn rõ mặt tôi?”

Anh gục đầu vào hõm cổ tôi, không nói gì thêm.

Rất lâu sau, anh đột nhiên hỏi:

“Này, nếu em làm xong việc được giao thì sẽ thế nào?”

Tôi vui vẻ đáp:

“Thì tôi sẽ thành người lành nghề, tiếp tục đến chốn khác làm việc chứ sao!”

“Thế nếu hỏng việc thì sao?”

Lúc ấy tôi còn quá ngơ ngác, chưa hiểu lòng người dối trá, thật thà đáp:

“Có khi sẽ bị xóa sạch hoàn toàn, hoặc bị bỏ lại nơi này tự sinh tự diệt.”

Ký ức ùa về, tôi không khỏi chửi thầm Thẩm Yến đúng là kẻ ăn ở hai lòng. Ngày trước tôi đã trao toàn bộ vốn nghèo cho anh, giúp cửa nhà anh đứng vững trở lại. Rốt cuộc anh lại suýt hại tôi bị xóa tên trên đời.

Cũng may Vị Thần đứng đầu vẫn rủ lòng thương cho tôi thêm một cơ hội.

Vừa khoác áo choàng tắm bước ra ngoài, tôi vừa suy tính xem phải làm sao để anh chàng câm kia bớt ghét mình. Đúng lúc ấy, trong phòng ngủ đột nhiên vang lên tiếng vật gì đó rơi sầm xuống đất.

Tôi ngẩng đầu lên. Ánh mắt tôi lập tức va phải ánh mắt của Tạ Chiêu.

“!!”

Tôi cuống quýt buộc chặt lại chiếc áo choàng tắm vừa bung ra, hoảng hốt hỏi:

“Anh… anh vào phòng em làm gì?”

Tạ Chiêu lặng lẽ nhìn tôi một cái, rồi lấy điện thoại ra gõ chữ:

【Đây là phòng của tôi.】

Có lẽ anh không ngờ tôi lại dám nói ngược nói ngạo, tức đến mức vành tai đỏ bừng.

【Em ra ngoài ngay.】

Tôi chớp chớp mắt: “Phòng của anh?”

Vừa mới tới đây, tôi đâu biết phòng ngủ của mình ở chỗ nào. Ngó nghiêng hồi lâu, tôi thấy có một căn phòng bày trí rất đơn giản nhưng mãi chẳng có ai bước vào. Tôi nghĩ bụng chắc đây là phòng mình, thế là tự nhiên đi vào luôn.

Tạ Chiêu mím chặt môi. Mức độ vừa lòng của anh dành cho tôi rốt cuộc cũng nhúc nhích. Từ -66% tụt hẳn xuống -70%.

Tôi: “…?!”

Lần này tôi thật sự hoảng rồi. Tôi lập tức nhận sai ngay tại chỗ, còn cố nặn ra hai giọt nước mắt:

“Anh ơi, em sai rồi, em thật sự không cố ý vào nhầm phòng đâu, hức hức…”

Nước mắt nói rơi là rơi, “tách” một cái rớt ngay xuống mu bàn tay anh.

Tạ Chiêu như bị bỏng, lập tức lùi xa ra, rồi cúi đầu gõ chữ: 【Mặc quần áo cho đàng hoàng, không được khóc.】

Tôi vội vàng gật đầu, kéo chặt thêm chiếc áo choàng tắm. Chỉ là nước mắt vẫn cứ tuôn ra không ngừng.

Nhất thời, trong phòng chỉ còn lại tiếng tôi sụt sùi.

Tạ Chiêu lúng túng đứng chờ hai phút. Thấy tôi vẫn còn khóc, anh đành gõ tiếp: 【Sao vẫn còn khóc?】

Tôi lí nhí đáp:

“Xin lỗi… hình như mắt em không chịu nghe lời em nữa rồi.”

Lần đầu tiên làm người, tôi vẫn chưa biết cách bắt nước mắt ngừng chảy.

Tạ Chiêu khẽ nhíu mày. Tôi sợ tiếng khóc của mình làm anh thêm chán ghét, bèn tính bước ra ngoài lén khóc tiếp. Tiện thể về tìm hiểu xem làm sao mới ngưng khóc được.

Thế nhưng vừa nhấc chân lên, cổ tay tôi đã bị người ta giữ lại.

Có lẽ anh không hiểu nổi vì sao cô em gái tính tình ương bướng của mình hôm nay lại khóc dai đến thế. Sau một hồi suy nghĩ, anh mới gõ một câu: 【Xin lỗi, vừa rồi tôi quá lời.】

Ơ? Hình như tôi vừa phát hiện ra một điều rất thú vị. Thế là tôi cố tình để nước mắt rơi nhiều hơn, mếu máo nói: “Vậy thì anh dỗ em đi.”

Tạ Chiêu lại nhíu mày. Tôi lập tức nói vô cùng xuôi tai: “Anh trai dỗ em gái là chuyện đương nhiên mà. Nếu anh không dỗ em, em sẽ mách mẹ là anh ăn hiếp em, lạnh lùng nhìn em khóc suốt mười phút mà chẳng chịu dỗ dành! Anh chẳng hề nhường em chút nào! Anh à, chắc anh cũng không muốn để mẹ biết chuyện này đâu nhỉ?” “Anh còn không dỗ em nữa thì em gọi mẹ đấy. Mẹ…”

Tôi còn chưa nói xong câu, Tạ Chiêu đã luống cuống đưa tay bịt miệng tôi lại. Lòng bàn tay anh chạm vào đôi môi mềm mại của tôi.

Ngay sau đó, anh vội vàng rút tay về như bị giật điện. Vành tai đỏ lây sang cả mặt, Tạ Chiêu gõ một chữ:

【Dỗ.】

Chắc anh chưa từng dỗ dành ai bao giờ. Anh vụng về giơ tay lên, dùng ngón tay cái khẽ lau nước mắt trên mặt tôi. Nhưng càng lau, nước mắt lại càng rơi nhiều hơn.

Tôi được đằng chân lân đằng đầu:

“Còn muốn ôm nữa.”

Ngay giây sau, tôi đã được kéo vào một vòng ôm ấm áp. Tạ Chiêu không thể nói chuyện, anh chỉ vụng về vỗ nhẹ lên lưng tôi.

Vỗ được khoảng một phút, tôi nghẹn ngào hỏi anh:

“Anh ơi… anh có thể đừng đánh em nữa được không?”

Tạ Chiêu: “…”

Anh đành phải nhẹ tay hơn. Như thể đang ôm một món đồ dễ vỡ, bàn tay thon dài đầy sức lực của anh nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng tôi.

Lòng tôi cũng dần dịu lại. Cuối cùng nước mắt cũng chịu ngừng rơi.

Tôi lau khô mặt, xem lại mức độ vừa lòng của anh dành cho mình. Phát hiện số điểm đã tăng lên -10%.

Mắt tôi sáng rực lên. Núp mặt trong lòng anh, tôi khẽ nói bằng giọng nghẹn ngào:

“Trước đây là em không biết điều, không nên đối xử với anh như vậy. Cho em xin lỗi anh nhé.”

Anh không nói gì. Thế nhưng mức độ vừa lòng lại tăng thẳng lên 0%.

Tôi xúc động đến mức suýt nữa lại phát khóc. Cuối cùng cũng không còn là số âm nữa rồi!!

Kể từ hôm đó, tôi hoàn toàn bộc lộ bản tính thật trước mặt Tạ Chiêu. Tuy anh không nói được nhưng lại là một người biết lắng nghe rất tốt. Chưa bao giờ chê tôi lắm lời.

Khoảng thời gian này, tôi bắt đầu thích việc mang cơm cho Tạ Chiêu. Bởi vì tôi phát hiện ra, chỉ cần đưa cơm một lần là điểm yêu thích lại tăng thêm 1%. Thế là tôi càng hăng hái mang cơm hơn.

Lúc ăn cơm, Tạ Chiêu rất lặng lẽ. Còn tôi thì ngồi bên cạnh líu ríu luôn miệng.

Hôm đó, tôi lại bưng hộp cơm, đi thẳng đến phòng làm việc của anh, đẩy cửa bước vào:

“Anh ơi, em đến rồi đây! Đoán xem hôm nay em mang món gì nào! Em nói cho anh biết nhé, mấy món này chắc chắn anh chưa từng ăn đâu, thật đấy…”

Cánh cửa vừa mở toang. Tôi cứ thế không kịp đề phòng… Chạm ngay phải ánh mắt của Thẩm Yến.

Anh đã nghe thấy giọng nói của tôi. Ánh mắt nhìn xoáy vào tôi, không hề chớp dù chỉ một lần.

Rất nhanh sau đó, Thẩm Yến thu lại ánh nhìn, vẻ mặt thản nhiên đứng dậy:

“Vậy Tạ tổng cứ dùng bữa trước đi.” “Chúng ta sẽ bàn tiếp sau.”

Nói xong, anh chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, cứ thế bước ra khỏi phòng.

Thẩm Yến… nhận ra tôi rồi sao?

Tôi ngồi xuống cạnh Tạ Chiêu, trong lòng phập phồng không yên, đến cả lời nói cũng ít đi hẳn.

Đang ăn cơm, tôi chợt thấy điểm yêu thích của Tạ Chiêu giảm đi 1%. Tôi lập tức tỉnh người, quay sang nhìn anh.

Anh vẫn lặng lẽ gắp cơm như không có gì xảy ra.

Không biết mình đã làm sai điều gì, tôi chỉ đành khẽ lay lay cánh tay anh:

“Anh sao thế? Không vui à?”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *