Chương 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh với mẹ chồng tương lai hụt
Vào cái ngày định mệnh ấy, khi tôi đang đứng chiên xúc xích bán dạo trước cổng trường, bỗng nhiên có ba gã vệ sĩ áo đen từ đâu lao đến, trùm bao bố lên đầu tôi rồi tống thẳng lên xe.
Đến nơi, tấm vải trùm đầu được kéo ra, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra người ngồi đối diện mình chính là phu nhân hào môn quyền lực bậc nhất Bắc Kinh.
Con trai bà — Hạ Văn Tự — chính là nam thần kiêm thái tử gia lừng lẫy của trường đại học chúng tôi. Anh chàng vừa cao, vừa rực rỡ nét quyến rũ, từ nam thanh đến nữ tú trong trường ai nhìn cũng muốn “rụng trứng”.
“Cô sở hữu gương mặt baby à?” Mẹ thái tử gia nheo mắt đánh giá tôi.
“Theo thông tin từ mật thám của tôi trong trường, lần trước con trai tôi đã đứng nhìn cô chằm chằm suốt 6,37483 giây ở cổng trường.”
“Điều này chứng tỏ nó có hứng thú với ngoại hình của cô.”
“Nhiệm vụ của cô là: Quyến rũ nó lên giường, bẻ thẳng thằng bé lại cho tôi.”
Tôi trợn tròn mắt, mặt mũi đầy vẻ kinh hãi: “Thái tử gia là… gay thật ạ?!”
Ngay lập tức, gã hộ pháp to con đứng sau lưng phu nhân bẻ khớp tay nghe cụp cụp.
Tự dưng tôi thấy cổ mình lạnh toát. Thôi xong, biết quá nhiều bí mật hào môn thế này, có khi nào tôi sắp bị diệt khẩu không?
Nhưng thân là một đứa dân nghèo thấp cổ bé họng, tôi vẫn quyết định đem cái chính khí lẫm liệt ra để đối kháng với thế lực tư bản lòng dạ đen tối này một phen:
“Dì ạ, dì không thể sỉ nhục nhân phẩm của cháu như thế! Cháu không phải loại con gái tùy tiện lên giường với đàn ông! Cháu tuyệt đối sẽ không…”
Mẹ thái tử gia ung dung ngắt lời: “35 tỷ đồng.”
“Mặc dù 35 tỷ là rất nhiều, nhưng lòng tự trọng của cháu…” Tôi đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, mắt sáng như đèn pha: “Bao… bao nhiêu cơ ạ?!”
“35 tỷ.”
Tôi “bật bõm” đứng phắt dậy, ngực ưỡn lưng thẳng, hai chân chụm lại, tay giơ lên chào theo kiểu quân đội cực kỳ chuẩn chỉnh:
“Sếp yên tâm! Tiểu nhân nhất định sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ! Quyết không phụ sự kỳ vọng, không quên tâm nguyện ban đầu!”
…
Thôi thì làm người cũng cần có cốt khí, nhưng quan trọng là cốt khí đáng giá bao nhiêu tiền một cân chứ?
Nghĩ mà xem, từ nay tôi không cần phải đi chiên xúc xích nữa, không còn phải ám mùi dầu mỡ để rồi vừa bước ra khỏi cửa là bị mấy con chó hoang đuổi theo đòi cắn.
Tôi lao như bay về ký túc xá, đóng cửa luyện “phim tài liệu học tập” suốt ba ngày ba đêm. Đến khi tôi trang điểm lộng lẫy bước ra, cô bạn cùng phòng liền liếc xéo một cái rồi mỉa mai: “Đúng là ngực to não nho nho.”
Mắt tôi bỗng sáng rực lên. Phải rồi! Ngực mình to mà! Sao mình lại quên mất vũ khí chiến lược này nhỉ!
Tôi xúc động chắp tay ôm quyền: “Đa tạ người anh em! Cảm ơn cậu đã khai sáng con đường làm giàu cho tớ!”
Bạn cùng phòng: “???”
Chiều hôm đó, tôi diện một chiếc váy hai dây cup ngực, ôm sát vòng eo thon cùng chiếc váy ngắn cũn cỡn vừa qua mông, hiên ngang xuất hiện tại sân bóng rổ.
Dẫu trường chúng tôi có rẫy mớ mỹ nữ, nhưng một gương mặt ngây thơ búng ra sữa kết hợp với combo 36D rực lửa của tôi vẫn là một đòn “chí mạng”.
Hầu như tất cả các nam sinh trên sân bóng đều dán chặt mắt vào tôi.
Còn tôi thì sao? Tôi chỉ chung thủy nhìn chằm chằm vào “35 tỷ” của mình thôi.
Giữa đám đông, thái tử gia Hạ Văn Tự nổi bật đến mức phát sáng. Bờ vai rộng, đôi chân dài miên man, ngũ quan góc cạnh sắc sảo, cơ bắp cuồn cuộn ẩn hiện sau lớp áo thun trông vừa nam tính vừa mê người. Gương mặt anh lúc nào cũng lạnh tanh, tỏa ra khí chất “người sống chớ đến gần”.
Thế nhưng, khi Hạ Văn Tự nhìn thấy tôi, tầm mắt anh thực sự dừng lại. Sau đó, anh bắt đầu rảo bước đi thẳng về phía tôi.
Tim tôi đập “thình thịch, thình thịch” như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực!
Trời đất ơi, không lẽ anh ấy bị cặp tâm hồn 36D này khuất phục thật rồi? Yêu từ cái nhìn đầu tiên chăng?!
Nhìn thấy anh bước phăm phăm về phía mình, tôi khẽ hắng giọng, cố vặn volume sang tông giọng nũng nịu, chảy nước nhất có thể: “Bạn học Hạ à, cậu đến tìm mình đấy lử…”
Hạ Văn Tự cúi đầu nhìn tôi, đôi lông mày nhíu chặt lại đầy vẻ khó hiểu. Cuối cùng, đôi môi mỏng mị lực ấy thốt ra sáu chữ lạnh lùng thấu xương: “Cho hai cây xúc xích chiên.”
… Tức điên người mà! Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, ai ngờ đường đường là thái tử gia hào môn mà cũng nghiện đồ ăn vặt lề đường cơ chứ!
Tôi vừa nghiến răng nghiến lợi lật xúc xích trong chảo dầu, vừa lén lút liếc nhìn “mục tiêu 35 tỷ” đang đứng trước quầy. Anh đứng đó, toàn thân toát ra vẻ thanh cao, một tay đút túi quần, một tay bấm điện thoại đầy chăm chú.
Trao hai cây xúc xích cho anh, tôi không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một để bắt chuyện: “Cái đó… Bạn học Hạ này, cậu đẹp trai cực phẩm thế này, chắc là có bạn gái rồi nhỉ?” Gương mặt Hạ Văn Tự vẫn lạnh tanh không một gợn sóng: “Chưa có.” “Thế cậu không tính tìm một người à?” “Tôi không hứng thú với phụ nữ.”
Quả nhiên là “cong như tôm” mà!
Nhưng đại phú hào tương lai như tôi làm sao dễ dàng nản chí thế được. Thấy anh chuẩn bị bước lên chiếc Maybach sang trọng, tôi liền ôm chặt lấy cái bếp chiên xúc xích di động của mình, nhanh như chớp lao theo chặn cửa xe.
“Bạn học Hạ ơi, trật tự đô thị đến dẹp đường kìa! Cho tôi vào xe trốn nhờ một chút được không?” “Cậu Hạ đẹp trai tốt bụng ơi, cầu xin cậu đấy…” “Cậu không nỡ lòng nào trở thành kẻ ăn xong xúc xích là quay lưng vô tình đúng không?”
Tôi khom lưng sát cửa sổ xe, vừa cầu xin vừa cố tình chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh của mình.
Hạ Văn Tự không chịu nổi nhiệt, liếc nhìn tôi một cái. Nhưng khi tầm mắt anh vô tình quét trúng cổ áo vì khom lưng mà hơi trễ xuống của tôi, yết hầu anh khẽ trượt một cái, rồi vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Giọng nói của anh vẫn lạnh lùng như tiền mặt: “Lên xe. Nhưng cấm được ngồi sát tôi.” Tôi vừa định mở miệng ỏn ẻn nói lời cảm ơn, anh đã bồi thêm một câu chí mạng: “Càng cấm nói chuyện.”
Thế là tôi mặt dày bám đuôi Hạ Văn Tự đến tận quán bar. Khi anh cùng đám bạn công tử nhà giàu ngồi xuống chiếc ghế sofa VIP, tôi cũng chẳng vừa, ôm khư khư cái bếp chiên xúc xích ngồi ngay bên cạnh…
Sẵn tiện, tôi còn tranh thủ tiếp thị bừa cũng bán thêm được mười mấy cây cho đám bạn anh.
Nhưng kiếm tiền lẻ chỉ là phụ, mục tiêu 35 tỷ lớn lao kia mới là chính. Tôi vểnh tai lên hết cỡ để hóng chuyện của Hạ Văn Tự và hội bạn: “Anh Hạ à, không phải thằng Khải cố tình lừa anh đâu, nó chỉ nhất thời bị mỡ dính mắt, đầu óc lú lẫn thôi…”
Hả? Bị lừa tình? Thái tử gia Bắc Kinh kiêu ngạo thế kia mà lại bị một gã đàn ông khác lừa tình á?!
Tôi len lén nhìn sang, thấy Hạ Văn Tự đang dùng những ngón tay thon dài siết chặt ly rượu. Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, gương mặt tuấn tú của anh sa sầm xuống, đúng chuẩn giao diện của một kẻ vừa bị cắm sừng đang ôm hận trong lòng.
Hội bạn vẫn tiếp tục ra sức khuyên can: “Dù sao thì lúc anh với thằng Khải bên nhau cũng chưa có quan hệ thể xác gì sâu sắc, không sợ bị lộ ra ngoài đâu…”
Chưa có quan hệ thể xác? Hóa ra thái tử gia vẫn là một “trai tân” ngây thơ trong sáng chưa nhuốm bụi trần cơ à! Được được được, thế thì kèo này dễ chốt rồi!
Câu hỏi đặt ra: Khi một người đàn ông bị một người đàn ông khác làm tổn thương sâu sắc về mặt tình cảm, phương thuốc chữa lành tốt nhất là gì? Đáp án: Hãy bẻ thẳng và giúp anh ta tìm lại tình yêu với phụ nữ!
Kể từ hôm đó, tôi chính thức phát động chiến dịch “tấn công tổng lực” với Hạ Văn Tự. Anh đi học, tôi đến sớm giữ chỗ đẹp; anh tan học, tôi mua sẵn cơm hộp dâng tận tay. Tôi còn dùng chiêu tung voucher “ăn xúc xích thả ga cả tháng chỉ với 9k9” để mua chuộc bạn cùng phòng của anh, thành công xin được số điện thoại chính chủ.
Thế là mỗi ngày, tôi đều đặn gửi tin nhắn chúc buổi sáng, buổi trưa, buổi tối tốt lành, kèm theo một rổ những câu thả thính sến sẩm đến nổi da gà mà tôi lượm lặt được trên mạng.
Đáp lại sự nhiệt tình của tôi, Hạ Văn Tự chưa từng rep lấy một tin. Mỗi lần chạm mặt ở trường, anh cũng chỉ trưng ra bộ mặt lạnh như tiền, tỏa ra khí phách dọa người.
Tôi kiên trì bám đuôi như thế suốt hai tháng trời. Hạ Văn Tự có rung động chút nào không thì tôi chẳng rõ, nhưng bản thân tôi thì sắp “toang” đến nơi rồi. Vì tiền sinh hoạt phí của tôi đã hoàn toàn cạn kiệt!
Buổi chiều hôm ấy, tôi phá lệ không đến sân bóng cổ vũ anh nữa, cũng chẳng buồn nhắn tin sến súa làm phiền. Tôi phải vác cái bếp ra vỉa hè bày sạp bán xúc xích kiếm cơm qua ngày cái đã.
Đột nhiên, điện thoại trong túi quần tôi rung lên bần bật.
