FULL Dùng Cặp Đào 36D Bẻ Thẳng Tổng Tài Bá Đạo

Truyện Dùng Cặp Đào 36D Bẻ Thẳng Tổng Tài Bá Đạo - Ngôn tình, hài hước - Yokopod

Chương 2: Chiến thần phòng chống tội phạm Hạ Văn Tự

Màn hình điện thoại hiển thị một tin nhắn từ danh bạ được lưu tên là 【35 Tỏi】: 【?】

Ơ kìa? Thái tử gia bấm nhầm nút à?

Nhưng tạm thời tôi chẳng rảnh để tâm tư. Tay tôi đang thoăn thoắt lật xúc xích trên chảo, thì bỗng nhiên có một cậu bạn cùng khóa thập thò bước tới, mặt đỏ tía tai chìa ra trước mặt tôi một bông hồng nhung. “Đồng Nhan, tớ… tớ thích cậu lâu rồi, tặng cậu này…”

Tôi ngẩn người ra một chút. Mà suy cho cùng, có con gái nhà ai lại không thích hoa hoét lãng mạn chứ?

Ngón tay tôi vừa mới nhấc lên định nhận lấy niềm vui bất ngờ này, thì từ đâu một bàn tay thon dài cực phẩm thò ra, giật phắt bông hoa đi ngay trước mắt tôi—— “Này! Ai mà vô duyên đi cướp hoa của…”

Lời chưa kịp thốt hết câu, tôi ngước mắt lên thì đứng hình mất năm giây. Kẻ phá đám không ai khác chính là Hạ Văn Tự.

Anh vẫn khoác trên mình bộ đồng phục bóng rổ rực cháy, vầng trán lấm tấm mồ hôi, năm ngón tay siết chặt lấy cành hoa đầy vẻ thô bạo, gương mặt tuấn tú dường như đang sa sầm lại.

Ơ kìa… Ghen rồi đúng không?!

Xem ra chiến dịch “mưa dầm thấm lâu” suốt hai tháng qua của tôi đã gặt hái được quả ngọt rồi!

Trong đầu tôi lập tức nhảy số ra một loạt kịch bản ngôn tình tổng tài bá đạo, đại loại như anh sẽ nghiến răng nói: “Cô gái, em đang đùa với lửa đấy”, hay là “Mẹ kiếp, cô ấy là người phụ nữ của Hạ Văn Tự tôi!”…

Để phối hợp diễn sâu, tôi liền lập tức bày ra vẻ mặt thẹn thùng, e ấp khôn nguôi: “Ôi chao, bạn học Hạ này, cậu thật là bá đạo quá đi hà…”

Một giây sau, giọng nói lạnh như băng của Hạ Văn Tự dội thẳng vào mặt tôi: “Tôi là thành viên Ban thanh tra Hội sinh viên. Hoa này là hoa bồn cảnh của nhà trường, cấm tự ý bẻ hái. Cậu kia, về viết bản kiểm điểm 1000 chữ nộp lên phòng hành chính tổng hợp ngay cho tôi.”

Cậu bạn tội nghiệp nhận ra danh tính của vị hung thần trước mặt, sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, vứt cả dép mà chạy thục mạng.

Hạ Văn Tự cười nhạt một tiếng, lúc này mới dời tầm mắt đầy lạnh lùng sang nhìn tôi, đôi lông mày nhíu chặt lại: “Cô vừa lẩm bẩm cái gì cơ? Bá đạo cái gì?”

Tôi run rẩy đáp: “… Cậu nghe nhầm rồi, tôi bảo là ‘bá cháy’! Cậu đúng là trút đao tương trợ, kịp thời bắt tại trận tên tặc hái hoa bắt bướm của công. Xin chân thành cảm ơn đồng chí!”

Hạ Văn Tự vẫn giữ nguyên cái bộ mặt “người sống chớ gần” ấy, nghiêm túc giáo huấn tôi: “Lần sau thấy đồ của công thì đừng có mà nhận bừa, nếu không sẽ bị tính vào lỗi kỷ luật và trừ điểm rèn luyện đấy.” “… Vâng ạ.”

Cái quái gì đang xảy ra thế này?! Kịch bản tình yêu ngọt ngào, tổng tài chiếm hữu của tôi đâu rồi? Sao tự dưng lại biến thành phim tài liệu giáo dục pháp luật và bảo vệ cảnh quan đô thị thế này hả trời?

Tôi ho khan một tiếng để chữa ngượng, cố vặn vẹo giọng điệu nũng nịu: “Bạn học Hạ nè ~ Cậu đang bận chơi bóng rổ cơ mà, tự dưng chạy đến đây là vì… cố tình đi tìm tôi đúng không?” Hạ Văn Tự: “Ừ.”

Máu trong người tôi lập tức sôi sục, mắt sáng lên đầy kỳ vọng: “Vậy cậu…” Hạ Văn Tự: “Mua xúc xích. Cho hai cây.”

Ăn ăn ăn! Cái đồ thái tử gia suốt ngày chỉ biết ăn đồ chiên vỉa hè!

Tôi hậm hực cầm chai tương ớt xịt vô tội vạ lên cây xúc xích, nhưng vẫn không chịu cam tâm, tiếp tục gặng hỏi: “Bạn học Hạ ~ Thế cái tin nhắn có mỗi một dấu hỏi chấm lúc nãy cậu gửi cho tôi là có ý gì thế?”

Anh nhàn nhạt đáp: “Trước đó cô gửi cho tôi cả đống tin nhắn.” Tim tôi đập thình thịch: “Cậu… cậu đọc hết rồi à?”

“Điện thoại của tôi bị lỗi hệ thống, đống tin nhắn của cô hiện lên toàn ký tự mã hóa ô vuông vuông. Tôi định hỏi xem rốt cuộc cô nhắn cái gì.”

Hạ Văn Tự như sực nhớ ra điều gì, lại cau mày giáo huấn tiếp: “Cô đang rải link rác hay tin nhắn lừa đảo à? Sau này đừng làm thế nữa, hành vi phát tán rác công nghệ là vi phạm pháp luật đấy.”

Tôi chính thức sụp đổ hoàn toàn: “… Tôi tận tụy đến sớm giữ chỗ học cho cậu! Tôi còn mua cơm hộp dâng tận tay cậu nữa! Tôi đối xử tốt với cậu như thế, chẳng lẽ cậu không biết tôi làm vậy là vì cái gì sao?!”

Hạ Văn Tự nhướng mày, dáng vẻ giống như một thiên tài vừa khai thông một bài toán khó, dửng dưng cắt lời tôi: “Thì ra là vậy. Được rồi, tôi đồng ý với cô.”

Trong tai tôi như vang lên tiếng tinh tinh báo hiệu 35 tỷ đồng đã chuyển vào tài khoản, suýt chút nữa là tôi nhảy cẫng lên ăn mừng: “Thật sao ạ?!”

Hạ Văn Tự cười lạnh một tiếng: “Ừ, tôi sẽ nói đỡ với đội trật tự đô thị một tiếng. Sau này cho phép cô bày sạp bán xúc xích thêm 30 phút nữa. Như thế đã vừa lòng cô chưa?” Tôi: “…”

Nhìn vào đôi mắt trong veo, thẳng thắn, không một chút tạp niệm hay dục vọng của vị thái tử gia này, tôi biết rõ: Đã đến lúc mình phải thay đổi chiến thuật rồi!

Cứ dùng cái chiêu thức nhẹ nhàng, ấm áp này thì có đến mùa quýt năm sau tôi mới bẻ thẳng được anh ta. Đến lúc ấy chắc hai đứa tóc đã bạc phơ, Hạ Văn Tự có muốn “ngủ” với tôi thì cũng lực bất tòng tâm rồi.

Hơn nữa, giai đoạn này đầu óc anh ta vẫn đang chìm đắm trong tình cảm với đàn ông, căn bản là chưa được khai sáng về vẻ đẹp quyến rũ của phái nữ.

Thế là, ngay đêm hôm đó, tôi quyết định thức trắng đêm để cày nát một trăm bộ truyện “Tổng tài bá đạo và cô vợ nhỏ quyến rũ”. Kết quả đúc kết lại tinh hoa của cả trăm cuốn sách chỉ gói gọn trong hai chữ: Mê Hoặc!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *