FULL Gạ Nhầm Tổng Tài Não Yêu Đương

Chương 1.

Đang gõ báo cáo lơ ngơ, đồng nghiệp nghiêng đầu lí nhí: “Có người quấy rối sếp, bị đuổi rồi đó.”

Tôi còn chưa kịp load thì cô ấy thêm luôn: “Anh sếp đẹp trai, học rộng, nhà mặt phố bó làm to… ấy mà phải bồi thường 500.000 tệ!”

Tôi lập tức hoa mắt: “500.000 á?!”

Lát đi vệ sinh, tôi gặp “nạn nhân” chính hiệu. Cô nàng đang gọi điện, giọng hớn hở:

“Ban đầu anh ấy tính trả 200.000 thôi, tôi nũng nịu cái là quăng thêm 300.000.
Tiêu hết tôi quay lại đòi tiếp, ảnh sợ tôi quấn tới phát khiếp, cái gì cũng gật, còn hỏi có muốn thêm chiếc xe không.”

Mắt tôi sáng hơn đèn flash. Được rồi, lao động hăng say, bồi thường sẽ tới!

Điểm mạnh của tôi: đã có WeChat riêng của Tạ Thanh Ngô (đừng hỏi vì sao, bí mật nghề nghiệp nhé).

Đứng chờ thang máy, tôi nhắn:

“Tổng Tạ ơi, mèo nhà em biết lộn mèo! Anh coi không?”

Bên kia hiện “đang nhập”… tôi cười toe:

“Rảnh ghê?”
“Tối nay tăng ca nhé.”

Tôi nuốt ngược nụ cười, toát mồ hôi, vội thu hồi tin nhắn. Anh ta gửi thêm:

“Muộn rồi.”

Tôi tắt máy, tự dằn lòng: Không tự tìm phiền phức thì đời đâu khổ vậy.

Gió thổi cát bay vào mắt, tôi vừa chớp vừa lò dò vào thang máy, tay vẫn ôm ly trà sữa:
“Anh ơi bấm giúp tầng bảy với ạ, cảm ơn!”

Cát mắc kẹt, mắt đỏ hoe. Người cạnh tôi khựng một giây rồi bấm. Trong cabin chỉ còn hai chúng tôi.

Giọng trầm ấm vang lên sau lưng:
“…Không bắt em tăng ca nữa, đừng khóc.”

Tôi nheo nheo một mắt nhìn – ô kìa, là Tạ Thanh Ngô!

Lưng rộng, eo thon, gáy trắng như sữa tươi không đường… tóc cũng toát khí chất quý tộc. Đúng là bồi thường… à nhầm, bạch mã tổng tài!

Tôi tranh thủ:
“Vậy… cuối tuần anh ghé nhà em coi mèo nha?”

Anh hơi nghiêng đầu, phun băng:
“Đừng mơ.”

Hừ, anh tưởng chỉ mơ thôi à? Tôi đây mơ siêu to khổng lồ cơ!

Lần trước trong nhà vệ sinh, tôi tranh thủ kết bạn WeChat với chị tiền bối. Vào đề lấy lòng ngay:
“Chị ơi, chú Golden trong Moments của chị đáng yêu ghê!”

(Hơi quen quen… Avatar của Tạ Thanh Ngô cũng là Golden. Thì ra chó cũng có “song trùng”…)

Tôi mon men hỏi bí kíp:
“Chị làm thế nào ép được Tạ tổng xuống nước vậy?”

Chị cười khẩy:
“Dễ mà. Cứ lượn lờ trước mặt ổng, phiền tới mức ổng đá không xong.”
“Nếu ổng nổi cáu thì sao?”
“Ổng không dám – tôi nắm thóp.”

Tôi trầm trồ: Đỉnh thật.
Khổ nỗi, tôi thì ngược lại… thóp bị Tạ tổng nắm sạch.

Tối đó, tôi gửi voice:

“Anh ơi, em kẹt chỗ này chưa hiểu, anh rảnh chỉ em chút nha~”

Tôi bật lại nghe, giọng mình mềm như bún, xanh rờn vị “trà xanh”.
Chờ tới nửa đêm vẫn bặt vô âm tín, bèn quất luôn tin nhắn dài:

“Chuyện là vầy, baby à.
Em lỡ phải lòng anh, kiềm không nổi.
Nghe bảo anh từng “tặng” 500k tệ cho người ta, em ghen muốn xỉu.
Em nghĩ anh nên công bằng.
Nếu một ngày chưa gật đầu, em sẽ quấy anh cả đời – anh tự cân nhắc nha?”

Tôi chỉ thiếu nước gào: Chuyển khoản năm mươi vạn lẹ đi!

Sáng 8 giờ, anh nhắn gọn lỏn:

[Ra văn phòng.] – kèm đúng cái voice hỏi chuyên môn, bỏ qua toàn bộ “gáy khét”.

Không đơn giản nha!
Được, chiến tiếp.

Trên đường đi làm, tôi canh giờ gọi:
“Baby, xe em nổ lốp giữa đường, anh có thể…”

Anh im ba giây, đáp phớt:
“…Được.”

Tôi lâng lâng tưởng anh phóng qua cứu, tiện thể “tặng vé về hưu” cho tôi.
Mười phút sau mới biết mình ngu: ảnh gọi thẳng cứu hộ, còn tôi thì muộn làm – bay luôn tiền chuyên cần.

Đã vậy… tôi càng lì.

Sáng hôm sau, tôi dúi hộp sandwich tự làm lên bàn anh:
“Tạ tổng, bận mấy cũng phải ăn sáng nha~”

Anh ngẩng một giây, liếc hộp:
“Tôi không ăn cà chua.”
“Dạ, em gắp ra!”
“Cũng không ăn xà‑lách sống.”
“Em gắp luôn!”
“Không ăn trứng.”
“Gắp!”
“…Tôi cũng không ăn bánh mì.”

Mẹ nó, ăn cứt đi!

Cuộc họp một tiếng, tôi dán mắt lên ghế chủ tọa đến khô rát.
Bạn cùng bàn khều:
“Tổng Tạ giận em hả?”
“Giận chứ, trừ thẳng tiền thưởng rồi.” – Tôi cố nói đúng lúc im lặng.

Anh quay lại liếc, mím môi như ngậm chanh.
Ra khỏi phòng họp, tôi nhận tin nhắn:

[… Lau nước mắt đi, anh trả lại tiền.
Nhưng đừng có lần sau.]

Công thức: quấy = lời. Công nhận chị tiền bối uy tín!