Chương 1 Gả Thay
Trong sảnh tiệc lộng lẫy, ánh đèn lung linh hòa cùng tiếng cụng ly giòn giã tạo nên một không gian xa hoa, náo nhiệt.
Tôi chỉ vừa rời đi vệ sinh một lúc, khi quay lại đã chẳng thấy Lục Nghiên Thanh đâu. Chạy ngược chạy xuôi tìm khắp các tầng, cuối cùng tôi mới thấy anh trong một phòng nghỉ cũ kỹ. Anh bị khóa chặt bên trong tủ quần áo, tóc tai xộc xệch, trên người bám đầy vết rượu nồng.
Nhìn cảnh này, tôi biết ngay anh lại bị người ta giở trò bắt nạt.
Khắp cái thành phố Giang Châu này, ai mà chẳng biết đầu óc Lục Nghiên Thanh có vấn đề, là một kẻ khờ dại. Mỗi lần tham dự tiệc tùng, anh luôn trở thành tâm điểm cho kẻ khác mỉa mai, trêu chọc.
“Lục Nghiên Thanh, anh không sao chứ?”
“Vợ ơi… bế…”
Anh đỏ hoe mắt, giọng tủi thân thấy rõ.
Tôi đưa anh về nhà thay đồ thì mới giật mình phát hiện sau gáy anh bị thương. Bác sĩ bảo không có gì đáng ngại, nhưng tôi cứ thấy anh có gì đó khang khác. Vài ngày sau khi vết thương lành lại, ánh mắt anh nhìn tôi dường như đã tỉnh táo và sắc sảo hơn trước rất nhiều.
Tôi mải bận rộn chăm sóc nên cũng chẳng để tâm lắm. Chỉ là dạo này buổi tối đi ngủ, Lục Nghiên Thanh không còn ôm gấu bông nữa mà cứ bám riết lấy tôi.
“Vợ ơi, ngoài trời mưa giông sấm sét anh sợ lắm, em ôm anh ngủ đi.”
Tôi nằm xuống cạnh anh. Anh cứ im lặng nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt sâu thẳm ấy đôi khi khiến tôi ngẩn ngơ, ngỡ như anh đã hoàn toàn bình phục. Nhưng bị anh nhìn thấu như thế, tôi chẳng tài nào chớp mắt nổi.
Tôi định xoay người quay lưng lại thì anh liền cản. Lục Nghiên Thanh vòng tay qua eo, kéo tọt tôi vào lòng.
“Không muốn nhìn anh sao?”
“Làm gì có. Chẳng phải anh bảo đi ngủ ư, cứ nhìn em làm gì mãi thế?”
“Vợ có thích anh không?”
Trước đây anh chưa từng hỏi tôi câu này. Tôi nhẹ nhàng dỗ dành: “Tất nhiên là thích rồi.”
Cái anh chàng khờ này, e là đến định nghĩa từ “thích” còn chẳng rõ ấy chứ.
Nào ngờ, ngón tay Lục Nghiên Thanh chợt siết chặt lại.
“Vợ ơi, anh tìm hiểu rồi. Giữa vợ chồng ngoài việc kể chuyện dỗ ngủ ra thì còn nhiều việc khác phải làm lắm.”
Tôi ngơ ngác ngước mắt lên thì một nụ hôn ấm nóng đã lập tức đè xuống. Ban đầu chỉ là những cái chạm nhẹ nhàng mang tính dò xét, nhưng càng về sau, động tác của anh càng trở nên mãnh liệt và đầy tính chiếm đoạt.
Tôi khẽ đẩy ra, nhưng Lục Nghiên Thanh đã nhanh chóng xoay người, đè chặt tôi bên dưới. Tôi đỏ bừng mặt, luống cuống đến mức chẳng biết phải giấu tay chân vào đâu.
Gương mặt tuấn tú ấy kề sát bên tai tôi, nhưng vẻ mặt lại vô cùng ngây thơ:
“Bảo bối, em dạy anh có được không?” “Mặt em đỏ quá, anh phải làm thế nào bây giờ?” “Làm thế này… có đúng không?”
Ngón tay anh vừa dài vừa ấm. Hàng mi tôi run rẩy, hoàn toàn bất lực trước sức mạnh áp đảo của người đàn ông trên người. Đầu óc tôi trống rỗng, đến mức chẳng kịp nhận ra một điểm bất thường: Từ trước đến nay, anh chưa từng gọi tôi là “bảo bối”.
…
Nửa năm trước, tôi vẫn chỉ là đứa con gái làm người giúp việc cho nhà họ Tô. Tô Thiến là đại tiểu thư, cũng là vị hôn thê được định sẵn với nhà họ Lục. Vì không muốn gả cho một kẻ ngốc, cô ta quăng cho tôi một khoản tiền rồi tống tôi vào lễ đường mạo danh cô dâu. Còn bản thân thì tung tăng ra nước ngoài sống cuộc đời sung sướng, mặc kệ tôi ở lại nơm nớp lo sợ.
May mà người làm chủ nhà họ Lục cũng không làm khó. Chú của Lục Nghiên Thanh – người đang nắm quyền điều hành tập đoàn Lục Thị – chẳng quan tâm cô dâu thực sự là ai, miễn không ảnh hưởng đến lợi ích của tập đoàn là được.
Thời gian đầu, Lục Nghiên Thanh luôn giữ khoảng cách và chẳng buồn nói chuyện với tôi. Nhưng vì vốn tốt nghiệp ngành sư phạm mầm non, việc dỗ dành người khác lại đúng là sở trường của tôi. Chẳng mấy chăn, Lục Nghiên Thanh đã bắt đầu quấn quýt đòi tôi chơi cùng, đòi tôi kể chuyện và dỗ anh ngủ.
Có một bận, anh cứ trằn trọc mãi không yên. Anh nắm lấy tay tôi, đặt lên lồng ngực mình:
“Vợ ơi, người anh nóng quá.”
Tôi đỏ mặt tía tai, mắng anh đừng có cựa quậy lung tung.
Lục Nghiên Thanh tò mò nhìn tôi: “Em ngượng cái gì chứ? Vợ ơi, chẳng lẽ em không có cái này sao?”
“Em không có!”
“Anh không tin đâu.”
Nói rồi anh ôm chầm lấy đòi kiểm tra. Tôi bị anh làm cho xấu hổ đến tận mang tai, thở không ra hơi. Cuối cùng, tôi đành phải nhẫn nại giáo dục giới tính cơ bản cho anh một khóa.
Vậy mà anh vẫn ngốc nghếch dính chặt lấy tôi: “Vợ không có cũng không sao, của anh cho em hết đấy.”
“…”
Tôi bực mình bắt anh im miệng ngay, nhưng anh lại ghé sát vào đòi hôn. Kể từ hôm đó, “dịch vụ dỗ ngủ” của tôi lại phải gánh thêm một hạng mục mới.
…
Lúc tôi tỉnh dậy thì trời đã đứng bóng trưa. Chỉ cần khẽ cử động, cả người tôi đã đau nhức rã rời, thắt lưng mỏi hừ. Những hình ảnh cuồng nhiệt tối qua ùa về làm vành tai tôi lại nóng bừng lên.
Trước đây Lục Nghiên Thanh làm gì biết mấy chuyện “thực tế” này. Rốt cuộc là tên nào đã dạy hư anh ấy rồi?
Tôi lê bước xuống lầu ăn trưa. Lạ thật, hôm nay lại chẳng thấy bóng dáng anh ngồi xếp hình ở phòng khách như mọi khi.




2 thoughts on “FULL Gả Thay Nhầm Cáo Già Lốt Cừu Non”