FULL Gả Thay Nhầm Cáo Già Lốt Cừu Non

Truyện Gả Thay Nhầm Cáo Già Lốt Cừu Non – Yokopod

Chương 2 Tên Ngốc Đáng Yêu

Lục Nghiên Thanh đang chăm chú đọc một cuốn sách trên tay, dáng vẻ cực kỳ tập trung.

Anh đeo chiếc kính gọng vàng, trông chẳng khác nào vị doanh nhân thành đạt bước ra từ trang bìa tạp chí, thậm chí còn cuốn hút hơn cả người mẫu ảnh.

Tôi khẽ nhíu mày nghi ngại.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tôi ngỡ anh đã trở lại thành người bình thường, anh lại quay sang nhìn tôi với nụ cười ngô nghê, bám rít lấy như cũ: “Vợ dậy rồi à? Anh có hâm sẵn sữa cho em này.”

“Sao tự nhiên anh lại hứng thú đọc sách thế?”

“Chú bảo rồi, sống đến đâu phải học đến đó, học đi đôi với hành mà.”

Dáng vẻ ngây ngô của anh trông chẳng khác gì đứa trẻ con lớp một ngoan ngoãn nghe lời thầy cô. Lục Nghiên Thanh vốn rất sợ chú mình, nhưng cũng cực kỳ nghe lời ông ấy.

Tôi quay người ăn sáng, anh lại tót sang bên cạnh, ghé sát tai hỏi một câu trắng trợn:

“Vợ ơi, cơ thể em thấy sao rồi? Có cần anh bôi thuốc cho không, đêm qua em bị chảy máu…”

Tôi hoảng hốt vội lấy tay bịt chặt miệng anh lại.

Xung quanh vẫn còn người làm mà! Anh đang nói cái quái gì thế này?

“Anh mà còn lặp lại chuyện đêm qua nữa là em mặc kệ, không thèm bắt chuyện với anh luôn đấy.”

Anh sợ nhất là bị tôi giận. Nghe vậy liền luống cuống ôm chầm lấy tôi, rúc đầu vào hõm cổ nũng nịu:

“Được rồi, được rồi, anh không nói nữa đâu. Nhưng nếu em thấy khó chịu ở đâu thì nhất định phải bảo anh đấy nhé.”

Giọng nói ngọt ngào ấy làm tim tôi khẽ run lên. Dù anh có ngây ngô như một đứa trẻ, nhưng chưa bao giờ ngừng mang lại cho tôi cảm giác ấm áp.

Buổi chiều, chú của anh là Lục Đình ghé qua đưa anh đến bệnh viện kiểm tra định kỳ.

Lục Nghiên Thanh cực kỳ ghét bệnh viện, lần nào đi tôi cũng phải dỗ dành mãi mới chịu.

Anh lén hôn nhẹ lên má tôi một cái rồi dặn đi dặn lại: “Vợ ơi, em ở nhà chờ anh nhé. Anh về ngay thôi, em đừng đi đâu đấy.”

Lần nào bước ra khỏi cửa anh cũng dặn dò mấy câu như vậy. Tôi mỉm cười gật đầu, lặng lẽ nhìn anh rời đi.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bước lên xe của Lục Đình, một luồng khí lạnh rét run nơi đáy mắt anh chợt lóe lên rồi vụt tắt.

Dạo này Lục Nghiên Thanh dường như ngày càng quấn người hơn trước. Thường thì câu chuyện kể trước khi ngủ còn chưa dứt, anh đã nhào tới dính lấy tôi rồi. Tôi bắt đầu nghi ngờ có phải anh lén lút xem phim ảnh đồi tụy gì sau lưng mình không, nếu không sao bỗng dưng lại trở nên “hư” đến thế.

Hễ tôi gặng hỏi, anh lại dùng đôi mắt ướt đẫm đầy tủi thân nhìn tôi: “Vợ ơi, em không thích sao?”

Không phải là không thích, chỉ là… quá hao tâm tốn sức.

Chẳng biết có phải do dạo này thức khuya chăn gối hay không mà tôi lúc nào cũng thấy buồn ngủ rũ rượi, ăn uống lại chẳng thấy ngon miệng.

Mấy hôm nay trong giới thượng lưu đang xôn xao tin nhà họ Tô gặp chuyện. Tôi còn chưa kịp hóng hớt xem sao thì chính chủ đã mò về nước, chặn đường tìm đến tận mặt tôi.

Lúc đó, tôi vừa bước ra khỏi bệnh viện. Tôi cứ nghĩ mình chỉ bị rối loạn kinh nguyệt thôi, nào ngờ bác sĩ lại thông báo tôi đã mang thai được hai tháng.

Tôi thẫn thờ cầm túi thuốc axit folic trong tay, đầu óc trống rỗng.

Ngay cổng bệnh viện, một chiếc xe sang màu đen bất ngờ lao tới chặn đường.

Tô Thiến biết rõ gia cảnh tôi khó khăn, mẹ tôi lại phải duy trì thuốc nom dài ngày. Cô ta dùng ngay điểm yếu này để đe dọa, ép tôi phải biến mất khỏi nhà họ Lục ngay lập tức, nếu không sẽ khiến tôi vĩnh viễn không được gặp lại mẹ nữa.

Tôi đơ người nhìn người phụ nữ tiều tụy, hung tợn trước mặt. Cô ta giờ đây khác xa với hình ảnh vị thiên kim tiểu thư kiêu kỳ trước kia. Có lẽ do gia đình sa sút, đường cùng nên cô ta mới hóa điên hóa dại như thế.

“Dù sao Lục Nghiên Thanh cũng chỉ là một thằng ngốc, ai ở bên cạnh nó mà chẳng như nhau. Tôi đuổi cô đi cũng là muốn tốt cho cô thôi. Bây giờ cô ngoan ngoãn rút lui, tôi sẽ cho cô một khoản tiền, chi phí thuốc men sau này của mẹ cô cũng không phải lo nữa.”

Cô ta dùng những lời lẽ hoa mỹ, đạo mạo để ép tôi vào chân tường. Với giới quyền quý, mạng sống hay tương lai của những kẻ bình thường như tôi chẳng khác nào cỏ rác.

Tôi nở nụ cười chua chát: “Tôi hiểu rồi, Tô tiểu thư.”

Ngay ngày hôm đó, tôi đã không còn cơ hội quay trở lại căn biệt thự ấy nữa.

Chưa kịp nói một lời tạm biệt với Lục Nghiên Thanh, tôi đã bị người của cô ta bắt đi ngay trong đêm.

Tôi cầm khoản tiền đó về quê thăm mẹ một chuyến, sau đó lẳng lặng lên Kinh Bắc tìm đường sống.

Trước đây tôi từng tốt nghiệp Đại học Kinh Bắc, vốn định học lên cao học nhưng vì sức khỏe của mẹ sa sút nên đành gạt bỏ ước mơ để đi làm kiếm tiền sớm. Dẫu vậy, trong suốt thời gian làm giúp việc cho nhà họ Tô, tôi vẫn tranh thủ tự học và thi lấy bằng MBA.

Lúc đang đứng chờ xe ở trung tâm thành phố, tôi tình cờ gặp lại Quý Hoài.

Cậu ấy là lớp trưởng hồi cấp ba của tôi, học lực cực giỏi, sau đó được tuyển thẳng lên cao học tại Đại học Kinh Bắc.

“Lâm Vũ? Đã lâu không gặp, cậu quay lại Kinh Bắc từ bao giờ thế?”

“Tớ cũng mới lên gần đây thôi.”

Ánh mắt cậu ấy rơi vào xấp hồ sơ xin việc trên tay tôi, lập tức hiểu ra vấn đề: “Có tiện cùng đi ăn một bữa không? Tớ cũng vừa mới tan làm xong.”

Ngay phía sau lưng cậu ấy là tòa nhà chọc trời của một quỹ đầu tư mạo hiểm danh tiếng. Quý Hoài theo ngành tài chính, sau khi tốt nghiệp ra trường liền ở lại Kinh Bắc lập nghiệp luôn.

2 thoughts on “FULL Gả Thay Nhầm Cáo Già Lốt Cừu Non

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *