Chương 2: Sống chung
Bước ra khỏi Cục Dân chính, trên tay tôi đã có thêm một cuốn sổ hộ tịch màu đỏ chói lọi.
Tôi cúi đầu nhìn bức ảnh thẻ trên giấy chứng nhận kết hôn. Trong hình, mặt tôi gượng gạo đến đơ cả ra, còn Lục Trầm Kiêu bên cạnh thì vẫn lạnh lùng như tượng sáp, vẻ mặt còn nghiêm túc hơn cả khi anh ký một bản hợp đồng trăm triệu đô.
“Lục tổng…” Tôi ngập ngừng lên tiếng.
“Gọi là ông xã.” Anh lạnh lùng ngắt lời tôi.
“…Dạ?”
“Ở nhà thì gọi là ông xã.” Lục Trầm Kiêu thản nhiên cất giấy chứng nhận kết hôn vào túi áo vest: “Còn ở công ty thì vẫn gọi tôi là Lục tổng.”
“Tại sao ạ?”
“Bởi vì chúng ta kết hôn bí mật.” Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy nghiêm túc: “Tôi không muốn người trong công ty bàn tán về chuyện đời tư của mình.”
Nghe đến đây, tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Kết hôn bí mật thì quá tốt rồi! Như vậy tôi sẽ đỡ phải đối mặt với những ánh mắt hóng hớt của đám đồng nghiệp, không cần giải thích xem làm cách nào mà một đứa nhân viên quèn lại “cưa đổ” được sếp tổng, và quan trọng nhất là… tránh biến thành kẻ thù chung của toàn thể hội chị em phụ nữ trong công ty.
“Không thành vấn đề sếp ơi!” Tôi đồng ý ngay tắp lự, còn làm thêm động tác khóa miệng: “Môi em kín như bưng luôn, cam đoan không hé nửa lời!”
Lục Trầm Kiêu nhìn tôi, trong mắt loé lên một tia hài lòng nhàn nhạt: “Rất tốt. Bây giờ về nhà em dọn đồ đi, chuyển qua ở chung với tôi.”
“…Dạ? Lại phải sống chung nữa ạ?”
“Vợ chồng kết hôn thì phải sống chung với nhau, đó là lẽ thường tình.” Anh nói như thể đó là chân lý của vũ trụ: “Nhà của tôi ở ngay trung tâm thành phố, lái xe đến công ty chỉ mất hai mươi phút.”
Tôi định lên tiếng từ chối, nhưng cứ nghĩ đến khoản “tinh tinh” hai mươi vạn mỗi tháng chảy vào tài khoản, tôi liền nuốt ngược cục tức vào trong.
“Vâng ạ, ông xã.” Tôi ngoan ngoãn, ngọt ngào đáp lời.
Vành tai Lục Trầm Kiêu bỗng chốc khẽ đỏ ửng lên. Anh quay đi, rảo bước thật nhanh về phía bãi đỗ xe, chỉ bỏ lại một câu cụt lủn: “Đi thôi.”
Tôi lạch bạch chạy bộ đuổi theo phía sau, trong lòng thầm nghĩ: Ơ kìa, anh ta thế mà lại dễ xấu hổ đến vậy sao?
Căn hộ của Lục Trầm Kiêu rộng hơn những gì tôi có thể tưởng tượng rất nhiều.
Đó là một căn penthouse cao cấp rộng đến ba trăm mét vuông. Phía ngoài cửa sổ sát đất là toàn cảnh màn đêm hoa lệ của thành phố. Phong cách thiết kế tối giản với ba tông màu chủ đạo đen, trắng, xám, sạch sẽ và ngăn nắp đến mức trông chẳng khác nào nhà mẫu trưng bày ở showroom.
“Phòng của em ở bên kia.” Anh chỉ tay dẫn tôi về phía phòng ngủ phụ.
“Tôi là người có bệnh sạch sẽ.” Anh bắt đầu liệt kê một tràng mười mấy điều quy tắc gia quy, cuối cùng chốt lại một câu: “Tóm lại, phòng ngủ chính là địa bàn của tôi, khi chưa được tôi cho phép thì em không được tự ý bước vào.”
Tôi nghe xong liền thở phào một cái nhẹ nhõm: “Phù… Vậy là chúng ta ngủ riêng phòng đúng không ạ?”
Anh liếc tôi một cái, ánh mắt bỗng tối sầm lại đầy nguy hiểm: “Vợ chồng mới cưới mà ngủ riêng phòng thì còn ra thể thống gì nữa? Giường của tôi rất rộng, thừa sức chứa hai người.”
Tôi: “…”
Tự dưng tôi thấy hối hận vì đã lỡ nhận hai mươi vạn kia ghê. Quả này là “bán thân” thật rồi chứ bồi thường cái nỗi gì!
Đêm đầu tiên nằm chung giường, tôi căng thẳng đến mức người đơ ra như một xác ướp di động.
Tôi nằm sát rạt ngoài mép giường, quay lưng về phía Lục Trầm Kiêu. Cả người tôi căng cứng như dây đàn, đến thở cũng không dám thở mạnh vì sợ làm phiền đến “hung thần” bên cạnh.
“Em nóng lắm à?” Giọng trầm ấm của anh bỗng truyền đến từ phía sau.
“Không… Không có ạ…”
“Vậy tại sao trán em toàn mồ hôi thế kia?”
Tôi: “…” (Thì tại anh chứ tại ai nữa!)
Cảm nhận được chiếc đệm hơi lún xuống, Lục Trầm Kiêu dường như đang dịch chuyển lại gần phía tôi hơn.
“Lâm Đường.” Giọng anh vang lên ngay sát bên tai, hơi thở nóng ấm phả vào gáy làm tôi nổi cả da gà.
“Dạ?”
“Quay lại đây.”
Tôi cứng đờ người, từ từ quay lại đối diện với đôi mắt của anh. Trong bóng tối, đôi mắt anh vẫn sáng rực, sâu thẳm như thể chứa đựng cả một bầu trời đầy sao.
“Em sợ tôi à?” Anh hỏi.
“Không… Không có đâu ạ…”
“Thế sao người em cứ run cầm cập lên như cầy sấy thế kia?”
Tôi cúi đầu xuống, bấy giờ mới phát hiện hai bàn tay mình đúng là đang run thật.
“Em… tại em lạnh thôi…” Tôi tìm đại một lý do để cãi bướng.
“Nhiệt độ phòng đang để hai mươi sáu độ mà em kêu lạnh?” Anh không nói hai lời, dứt khoát kéo tuột tôi vào lòng: “Đồ dối trá.”
Tim tôi đập thình thịch liên hồi như đang đánh trống trận.
Giọng anh bỗng trầm xuống và khàn đi trông thấy: “Tôi cũng lạnh, chúng ta cùng sưởi ấm cho nhau đi.”
Nhiệt độ cơ thể nam tính, nóng bỏng của anh truyền qua lớp áo ngủ mỏng manh, mang lại cảm giác vô cùng ấm áp và vững chãi. Nhịp tim của anh đập rất đều đặn, từng nhịp từng nhịp một, giống như một bản nhạc vỗ về ru tôi vào giấc ngủ.
“Ngủ đi. Mai còn phải đi làm.”
Tôi gối đầu lên ngực anh, lắng nghe tiếng nhịp tim đập bình ổn ấy, cả cơ thể rốt cuộc cũng dần dần thả lỏng ra. Lạ thật đấy, dường như tôi không còn cảm thấy căng thẳng và sợ hãi anh như lúc đầu nữa.
“Lục tổng…” Tôi lý nhí gọi nhỏ.
“Đã bảo gọi là ông xã.”
“…Ông xã.” Tôi ngượng ngùng đỏ mặt gọi khẽ một tiếng.
Phía trên đỉnh đầu bỗng truyền đến một tiếng cười khẽ đầy sủng ái của người đàn ông.
Tôi: “???” (Ủa, anh ta cười cái gì vậy trời?)



