Chương 1
Nói xong câu đó, Mạnh Tư Niên nheo mắt quan sát phản ứng của tôi. Thấy tôi lặng im, anh bồi thêm một câu: – Em cũng mang danh người nhà họ Mạnh, định kéo tôi chết chung để tuẫn tình đấy à?
Từ năm bố mẹ qua đời, tôi đã được nhà họ Mạnh nhận nuôi. Họ đối xử với tôi rất tử tế, và tôi cũng luôn biết điều, sống an phận thủ thường. Lần duy nhất trong đời tôi bước quá giới hạn chính là việc thầm thương trộm nhớ Mạnh Tư Niên.
Anh là con trai thứ ba của Mạnh gia, vừa trẻ tuổi vừa kiệt xuất. Từ sớm, anh đã tiếp quản sản nghiệp gia tộc, trở thành người nắm quyền tối cao, nói một không ai dám hai. Tính theo vai vế, tôi phải gọi anh một tiếng “chú út”. Biết rõ khoảng cách giữa hai đứa là một trời một vực, tôi chưa bao giờ dám nuôi ý nghĩ sẽ chiếm hữu anh cho riêng mình.
Thế nhưng hai năm trước, vào ngày tôi tốt nghiệp đại học, dì Thẩm có tổ chức một bữa tiệc nhỏ để chúc mừng. Hôm đó tôi say đến mức quên trời đất, đến khi tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm gọn trong lòng Mạnh Tư Niên.
Trong cơn hoảng loạn tột cùng, tôi lý nhí bảo anh: – Chuyện này… cứ coi như chưa từng xảy ra đi.
Sau đó, Mạnh Tư Niên biến mất ba ngày. Ba ngày sau, anh trở về, quỳ sụp trước mặt chú Mạnh và dì Thẩm, thẳng thắn nhận hết trách nhiệm và xin được cưới tôi làm vợ.
Lúc bấy giờ, ai nấy đều vui mừng. Chú dì vui vì tôi tìm được chỗ dựa vững chắc, chính thức trở thành người một nhà. Còn tôi hạnh phúc đến phát khóc vì sắp được gả cho người đàn ông mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu.
Ai cũng vui, ngoại trừ Mạnh Tư Niên.
– Nhưng cuộc hôn nhân của chúng ta vốn dĩ đã là một sai lầm rồi.
Tôi thực sự muốn kết thúc sai lầm này.
Mạnh Tư Niên đi đến bên cửa sổ, châm một điếu thuốc. Thời gian như ngưng đọng, đốm lửa đỏ trên đầu điếu thuốc cứ thế cháy lụi dần, suýt chút nữa là chạm vào ngón tay anh. – Dạo gần đây bệnh tình của chị dâu cả không được tốt. Chị ấy lo lắng cho em nhất, chuyện ly hôn tạm thời gác lại đi.
2
Giống như tôi, Mạnh Tư Niên cũng mất cả cha lẫn mẹ từ khi còn nhỏ. Anh lớn hơn tôi tám tuổi, từ thời cấp ba đã ra nước ngoài du học.
Vì vậy, nếu không phải vô tình đọc được những email ấy, có lẽ cả đời này tôi cũng không biết anh từng yêu sâu đậm một người suốt nhiều năm đến thế. Cô ấy học cùng một người thầy với anh, trong suốt quãng thời gian học cao học gian nan nhất, chính cô ấy là người đã ở bên chăm sóc anh chu đáo. Từ lúc tốt nghiệp cho đến trước khi cưới tôi, năm nào Mạnh Tư Niên cũng mượn dịp lễ Tết để nhắn tin cho cô ấy.
Một người vốn nghiêm túc, ít nói ít cười trong ấn tượng của tôi, vậy mà lại dùng những lời văn uyển chuyển, lãng mạn nhất để bày tỏ tình yêu mãnh liệt của mình với người con gái khác.Anh âm thầm bảo vệ cô ấy suốt nhiều năm, cuối cùng cũng đợi được đến ngày cô ấy chia tay. Mạnh Tư Niên thậm chí đã đặt xong vé máy bay đến Anh, nhưng ngay đêm trước ngày khởi hành, anh lại đến tham dự bữa tiệc tốt nghiệp của cô “cháu gái” là tôi.
Đêm hôm đó là sai lầm của cả hai, tôi không muốn một mình anh phải gánh chịu hậu quả.
3
Chuyện ly hôn không thành, tôi nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ rất lâu, cho đến khi ngoài cửa phòng ngủ truyền đến tiếng động nhẹ.
Từ sau khi kết hôn, tuy không chia phòng nhưng vì anh thường xuyên tăng ca đến khuya nên phần lớn thời gian đều ngủ ở phòng phụ để tránh làm phiền tôi. Tôi bật màn hình điện thoại lên xem, lúc này đã là một giờ sáng. Nếu là trước đây, giờ này anh chắc chắn sẽ không vào phòng.
Góc chăn hơi lật mở, một luồng hơi ấm từ bên cạnh truyền sang. Giống như vô số lần trước đó, anh luôn giữ một khoảng cách chừng mực với tôi, không quá xa cũng không quá gần.
Tôi chợt nhớ đến lời cằn nhằn của cô bạn thân lúc rảnh rỗi: “Chồng mình lúc ngủ cứ thích ôm khư khư lấy vợ, tiếng ngáy lại to làm mình chẳng ngủ ngon được.” Nhưng Mạnh Tư Niên khi ngủ luôn im lặng đến lạ kỳ. Sự nồng nhiệt và cả những “phiền não” rất đỗi đời thường ấy, tôi chưa bao giờ được trải nghiệm.
Người bên cạnh đã chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đặn, còn tôi vẫn nhìn chằm chằm vào vệt sáng mờ của chiếc đèn ngủ hắt lên trần nhà, mắt ráo hoảnh. – Em đang nghĩ gì vậy? – Giọng nói trầm lạnh, tỉnh táo của anh đột ngột vang lên.
– Thật ra chúng ta có thể âm thầm ly hôn trước, tạm thời giấu chú Mạnh và dì Thẩm. – Đây là giải pháp duy nhất tôi nghĩ ra sau cả một đêm mất ngủ.
– An Cảnh, cuộc sống hiện tại khiến em không hài lòng đến thế sao?
Đêm trước ngày cưới, dì Thẩm vừa chải tóc cho tôi vừa dịu dàng hỏi: “Tư Niên là đứa tốt, con gả cho nó ta rất yên tâm. Nhưng Tiểu Cảnh này, con có thực sự vui không?”
Sao lại không vui cho được? Đã từng có lúc, Mạnh Tư Niên đối với tôi giống như vầng trăng trên cao không thể chạm tới. Vậy mà giờ đây, vầng trăng ấy lại chủ động đi về phía tôi. Giữa tôi và anh có lẽ sẽ không có một tình yêu oanh oanh liệt liệt, nhưng từ nay về sau, anh đã thuộc về tôi rồi. Lúc đó, tôi đã ngây thơ nghĩ như vậy.
Nhưng con người ta một khi bước vào tình cảm thì rất dễ trở nên tham lam. Chẳng biết từ bao giờ, tôi không còn thỏa mãn với danh nghĩa vợ chồng hờ này nữa. Tôi đã cố gắng thay đổi, cố gắng vun đắp, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là công dã tràng. Cho đến khi tôi nhận ra, Mạnh Tư Niên hoàn toàn có khả năng yêu một người sâu sắc, chỉ là tình yêu ấy chưa từng dành cho tôi mà thôi.
Không phải tôi không hài lòng, chỉ là tôi đã kiệt sức rồi, không muốn tiếp tục cố chấp nữa.
– Ly hôn rồi, mỗi người tự đi tìm hạnh phúc cho riêng mình không phải tốt hơn sao? Hà tất phải trói buộc nhau thế này. – Vậy em muốn một cuộc sống thế nào?
Tôi im lặng hồi lâu rồi khẽ đáp: – Có lẽ là… một cái nắm tay, đi bên nhau đến đầu bạc răng long.



