Chương 2:
Sau cuộc trò chuyện đêm đó, Mạnh Tư Niên rất ít khi về nhà.
Năm năm trước, dì Thẩm bị chẩn đoán mắc ung thư vú giai đoạn đầu, tuy phẫu thuật thành công nhưng chú Mạnh cũng dần lui về hậu trường để toàn tâm toàn ý chăm sóc bà. Vì vậy, gánh nặng công ty đều đổ dồn lên vai Mạnh Tư Niên. Trong trí nhớ của tôi, hai năm qua anh luôn bận rộn với những chuyến công tác dài ngày, có lần đi biền biệt tới một tháng rưỡi. Trước đây, đi đâu hay bao giờ về anh đều thông báo với tôi một tiếng. Lần này thì không.
Trời cao mây nhạt, thoắt cái đã sắp đến Tết Trung thu. Tôi và Mạnh Tư Niên đã tròn hai tháng không hề gặp mặt.
Cho đến một hôm, dì Thẩm gọi điện bảo tôi về nhà cũ dùng cơm vì Mạnh Tư Hành đã trở về. Mạnh Tư Hành là con trai thứ hai của nhà họ Mạnh. Tuy anh ta nổi danh là một công tử ăn chơi khét tiếng ở Cảng Thành, nhưng ngày tôi còn nhỏ, mối quan hệ giữa tôi và anh ta lại rất tốt. Anh ta luôn nhớ sinh nhật tôi, mua quà cho tôi, thậm chí còn thường xuyên đến trường đón tôi tan học. Khi đó, tôi luôn gọi anh ta một tiếng “chú hai” đầy kính trọng.
Mọi chuyện chỉ dừng lại khi anh ta bị phát hiện biển thủ công quỹ của gia tộc và bị trục xuất ra nước ngoài. Suốt ngần ấy năm, ngoại trừ bữa tiệc tốt nghiệp của tôi, tôi chưa từng gặp lại anh ta lần nào.
Khi tôi đặt chân đến nhà cũ, trời vừa vặn đổ nắng đẹp. Mạnh Tư Hành đang ngồi trên sofa lười biếng lật xem tạp chí. Ánh nắng xuyên qua tấm rèm voan màu xanh nhạt hắt lên người anh ta, tạo nên một vẻ phong trần, tùy ý khó tả. Sự chín chắn, ung dung của một người đàn ông ở tuổi bốn mươi được thể hiện rất rõ trên nét mặt anh ta. – Tiểu Cảnh, lâu rồi không gặp.
Tôi mỉm cười gật đầu chào, định bước tới hỏi thăm vài câu thì tiếng của dì Thẩm đã vọng ra từ phòng khách nhỏ, gọi chúng tôi vào dùng bữa.
Trên bàn ăn, cảnh tượng anh em hòa thuận, kính nhường nhau diễn ra vô cùng tự nhiên, cứ như thể vụ lùm xùm đòi tống em trai vào tù năm xưa chưa từng tồn tại. – Tư Hành về đột ngột quá, chiều nay dì có nhắn tin cho Tư Niên rồi nhưng bên đó đang là nửa đêm, chắc nó chưa đọc được. – Dì Thẩm vừa gắp thức ăn cho tôi vừa nói.
Tôi âm thầm nhẩm tính chênh lệch múi giờ để đoán xem Mạnh Tư Niên đang ở đất nước nào. Theo thói quen, sau bữa tối chúng tôi đều sẽ ở lại nhà cũ một đêm.
Màn đêm ở Cảng Thành buông xuống rất nhanh. Nhà cũ Mạnh gia nằm tựa lưng vào núi, cứ đêm về là trời cao lồng lộng, trăng sáng sao thưa. Tôi ôm chú mèo trắng của dì Thẩm, ngồi trên chiếc xích đu ngoài vườn ngắm sao. Bất chợt, một lực đẩy từ phía sau khiến chiếc xích đu khẽ lay động. Chú mèo trong lòng giật mình, lập tức nhảy phóc xuống đất chạy mất.
Tôi quay đầu lại, bắt gặp nụ cười nửa miệng của Mạnh Tư Hành. Anh ta vẫn vậy, lúc nào cũng thích trêu chọc tôi. Tôi ngập ngừng hồi lâu, vẫn chưa tìm được cách xưng hô sao cho phải phép.
Mạnh Tư Hành chậm rãi ngồi xuống cạnh tôi, giọng thoáng chút hoài niệm: – Có năm Tết, tôi dẫn em đi chơi pháo hoa, không cẩn thận làm cháy mất chiếc váy em thích nhất. Em cầm gậy đuổi đánh tôi suốt mấy dãy phố, còn thẳng thừng gọi cả họ lẫn tên tôi: Mạnh Tư Hành!
Dĩ nhiên là tôi nhớ chứ. Đó là cái Tết đầu tiên của tôi tại Mạnh gia. Giữa một bữa tiệc gia đình đông đúc, lại xuất hiện thêm vài gương mặt xa lạ, tôi sợ hãi nép chặt sau lưng dì Thẩm. Chính Mạnh Tư Hành đã cúi người xuống, chìa tay về phía tôi và bảo: “Xin chào, chú tên là Mạnh Tư Hành.”
Tôi ghi nhớ cái tên đó và cứ thế gọi thẳng tên anh ta suốt một thời gian dài. Sau này, chú Mạnh mắng tôi không biết tôn ti trật tự, còn phạt đánh vào lòng bàn tay tôi ba cái. Lớn lên rồi tôi mới hiểu, khi ấy anh ta chỉ muốn trêu chọc để giúp tôi vơi đi sự lạc lõng và bất an mà thôi.
Một Mạnh Tư Hành ấm áp như thế, tại sao năm xưa lại suýt trở thành kẻ thù không đội trời chung với chính gia đình mình? Tôi khẽ thở dài tiếc nuối, ngay lúc đó, một hơi ấm lành lạnh bỗng áp sát lại gần.
Mạnh Tư Hành ghé sát tai tôi, hạ thấp giọng: – Tiểu Cảnh, ngày trước rõ ràng em quấn quýt tôi nhất, sao cuối cùng lại chọn gả cho A Niên?
Tôi giật bắn mình, không dám nghĩ sâu xa về ngụ ý trong lời nói của anh ta. Trong lúc hoảng loạn muốn đứng dậy né tránh thì cổ tay đã bị anh ta siết chặt. Tôi không thể cử động, còn Mạnh Tư Hành lại từ tốn vòng tay qua ôm lấy vai tôi. Rõ ràng đây là một cử chỉ quen thuộc lúc nhỏ, nhưng không hiểu sao lúc này lại khiến tôi sống lưng lạnh toát, giống như có một con rắn độc đang bò ngược từ mắt cá chân lên.
– Đêm hôm đó, rõ ràng chỉ thiếu một chút nữa thôi… – An Cảnh!
Hai giọng nói có vài phần tương đồng đồng thời vang lên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Tôi lập tức bật dậy, nhìn về phía Mạnh Tư Niên đang đứng trong vùng sáng tối nhập nhòe. Anh vừa vượt đường xa trở về, cả người nhuốm đầy sương gió mệt mỏi.
6
Mạnh Tư Hành vừa rồi còn nở nụ cười phong lưu, trong nháy mắt gương mặt liền đanh lại. Anh ta đứng dậy đi vào trong nhà, lúc lướt qua Mạnh Tư Niên thì khựng lại một nhịp, ánh mắt hai người chạm nhau đầy gay gắt. Đáng tiếc là ánh đèn ngoài vườn quá tối, tôi không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt họ.
Cà vạt trên cổ Mạnh Tư Niên đã hơi nới lỏng, giọng nói của anh lộ rõ vẻ kiệt sức: – An Cảnh, đi theo tôi về phòng.
Trong lúc Mạnh Tư Niên ở trong phòng tắm, những lời nói và hành động kỳ lạ vừa rồi của Mạnh Tư Hành cứ liên tục tua đi tua lại trong đầu tôi, khiến tâm trí tôi rối bời.



