FULL Giường Sập Rồi, Đội Trưởng Tiết!

Truyện Giường Sập Rồi, Đội Trưởng Tiết! – Yokopod

Chương 1

1

– Em nhất định phải ở lại đây sao?

Nhìn người đàn ông mặc áo may may ngắn tay, trên mặt còn lấm tấm mồ hôi, tôi nuốt nước bọt cái ừng ực. Đột nhiên tôi thấy thà lúc trước ở nhà đấu tranh với bố tới cùng, còn hơn là mò đến cái khu tập thể quân nhân khỉ ho cò gáy này.

Tiết Phóng – người chồng trên danh nghĩa của tôi, kết hôn cả năm trời mà số lần gặp mặt đếm chưa hết ngón tay. Rõ ràng là anh chẳng hề mặn mà gì với sự xuất hiện của tôi.

Nhìn đôi lông mày anh nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi, tôi thừa hiểu anh chẳng ưa gì cô vợ này.

– Nơi khỉ ho cò gáy này, em không ở đây thì còn ở đâu được nữa?

Tiết Phóng xách vali và túi xách giúp tôi. Môi trường ở đây khá thiếu tốn, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng suốt chặng đường xe xóc nảy gập ghềnh cũng làm tôi phờ phạt cả người. Lúc này trông tôi xơ xác chẳng ra làm sao.

Có điều tôi nghĩ Tiết Phóng cũng chẳng buồn bận tâm đến dáng vẻ của tôi đâu.

– Ý em là… chúng ta nhất định phải ở chung một phòng sao? Ở đây không còn phòng trống nào khác à?

Mặc dù trước khi đi, bố tôi dặn đi dặn lại phải sang đây bồi đắp tình cảm với Tiết Phóng cho tốt, nhưng tôi vẫn thấy ngột ngạt. Làm một cặp vợ chồng hờ không phải thoải mái hơn sao?

Tiết Phóng kết hôn với tôi là để làm an lòng bố mẹ anh, để ông bà không giục anh về nhà nữa, giúp anh yên tâm công tác nơi biên cương. Còn tôi gật đầu đồng ý cũng chỉ vì bị bố ép cưới.

2

Ngoại trừ việc anh có một công việc đàng hoàng, tôi chẳng thấy anh có điểm nào vừa mắt mình.

Cho đến một năm trước, khi anh về quê nghỉ phép, chúng tôi tình cờ gặp nhau qua một buổi xem mắt. Thấy hai bên đều có nhu cầu nên quyết định cưới liền tay.

Hôm sau ngày cưới, anh liền xách ba lô trở lại đơn vị nơi biên giới. Còn tôi chuyển đến căn hộ cưới mà bố mẹ Tiết Phóng mua cho, sống tự do tự tại suốt một năm. Cho đến dạo gần đây, bố mẹ hai bên ép tôi bằng được phải sang đây thăm anh một thời gian.

Dĩ nhiên là tôi phản đối dữ dội, nhưng rốt cuộc vẫn không chịu nổi áp lực từ người lớn.

– Nhà ở đây thiếu lắm, phòng nào cũng có người ở rồi, làm gì còn phòng trống.

Được rồi, tôi hiểu rồi, khỏi cần giải thích thêm. Nghĩa là tôi bắt buộc phải ở chung phòng với anh chứ gì? Thà quay về nhà bố mẹ chịu nghe lải nhải mỗi ngày còn dễ thở hơn.

Tiết Phóng đi phía trước, khẽ nhíu mày liếc nhìn tôi, giọng hơi mỉa mai:

– Chẳng phải em không muốn đến sao? Thế sao vẫn gật đầu đồng ý với bố?

– Anh tưởng em muốn chắc! Mẹ anh ngày nào cũng chạy sang nhà em than ngắn thở dài, bảo anh ở biên giới không ai chăm sóc, ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Tới mức lỗ tai em muốn đóng đống chai luôn rồi!

Nhắc đến chuyện này là tôi lại bực mình. Ban đầu tôi còn lịch sự hùa theo vài câu, về sau thấy phiền phức vô cùng. Nhưng đối với người lớn tuổi thì lại không thể nói thẳng mặt được, đành phải ngậm đắng nuốt cay chịu đựng.

– Vậy em cứ ở tạm đây đi, ít hôm nữa anh sẽ đưa em về.

– Ồ.

Tôi cúi đầu lững thững bước theo sau Tiết Phóng. Trên đường đi gặp rất nhiều chú lính, ai cũng lễ phép chào anh. Thỉnh thoảng có người lơ đễnh còn bị anh nhắc nhở nghiêm khắc.

Nhìn dáng vẻ nghiêm nghị của anh, tôi cũng vô thức tự thẳng lưng lên. Đúng là hồi nhỏ thì sợ thầy cô, lớn lên sợ sếp, không ngờ lấy chồng rồi lại đi sợ chồng!

3

Tiết Phóng đẩy cửa phòng ra, tôi thò đầu vô nhìn thử. Căn phòng bài trí rất giản dị nhưng được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, chắc là anh có tính ngăn nắp từ nhỏ.

Trong phòng không có bếp, Tiết Phóng quay sang dặn dò:

– Cơm nước đều ăn tập trung ở nhà ăn đơn vị, nên em phải nhớ ăn đúng giờ. Ở đây không giống như ở nhà, lỡ bữa là đói nhăn răng đấy, không có đồ ăn thêm đâu.

– Ồ.

Tiết Phóng giúp tôi đặt vali xuống rồi có điện thoại gọi đến nên phải rời đi.

Tôi đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt, cuối cùng đành bó tay vì chẳng thấy tủ để đồ đâu. Đành để quần áo nguyên trong vali vậy, xem như vali là cái tủ di động.

Sóng điện thoại ở vùng biên giới lúc có lúc không, may mà trước khi đi tôi đã tải sẵn một đống phim truyền hình. Mải mê cày phim nên tôi quên khuấy mất giờ giấc.

Đột nhiên màn hình điện thoại hiện lên cuộc gọi đến, dù không lưu tên nhưng tôi cũng đoán ra là ai.

– Alo?

– Anh đã dặn em rồi mà, lỡ giờ là không có cơm ăn đâu.

Tôi giật mình nhìn đồng hồ, thấy đã qua giờ cơm ở nhà ăn từ lâu, trong lòng bắt đầu hoảng hốt:

– Chết rồi, em mải xem phim nên quên mất! Giờ còn cơm không anh? Em chạy qua đó bây giờ có kịp không?

Nói rồi tôi vội vàng định leo xuống giường.

– Hết cơm rồi.

– Hả? Hết thật rồi sao? Tối nay em phải nhịn đói thật à?

Không ngờ đêm đầu tiên đến đây đã phải chịu cảnh nhịn đói, tôi không khỏi tủi thân lẫn bực bội trong người.

Thế nhưng câu nói tiếp theo của Tiết Phóng liền làm tôi ấm lòng trở lại:

– Biết thế nào em cũng quên giờ, nên anh đã lấy phần cơm mang về cho em rồi, sắp về đến cửa rồi đây.

Một phút sau, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Tôi lập tức chân sáo chạy ra mở cửa cho anh.

4

Ăn xong phần cơm anh mang về, tôi mới nhận ra một vấn đề cực kỳ quan trọng.

Đó là lúc Tiết Phóng tắm xong bước ra. Có lẽ do thời tiết khắc nghiệt nơi đây nên da anh đen hơn hẳn so với lần gặp một năm trước. Nhưng nhìn lại chẳng xấu tí nào, kết hợp với cơ bắp cuồn cuộn chắc nịch, nếu đăng ảnh lên mạng xã hội thì thế nào cũng thu hút cả đống cô gái trẻ mê mẩn.

Có lẽ ánh mắt nhìn chằm chằm của tôi quá lộ liễu, Tiết Phóng liền quăng cho tôi một ánh nhìn cảnh cáo. Tôi giật bắn mình, vội vàng dời mắt đi chỗ khác.

– Tối nay ngủ ở đâu vậy anh?

Trong phòng chỉ có đúng một chiếc giường, đến cái ghế sô pha cũng chẳng có, rõ ràng là phải có người nằm đất rồi.

– Em tưởng anh sẽ ga lăng nhường giường cho em nằm chắc?

Lời Tiết Phóng vừa thốt ra khiến tôi bực cả mình. Anh là đàn ông con trai, chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn tôi nằm đất?

Hình như anh đọc được suy nghĩ của tôi, liền thả người leo thẳng lên giường nằm phịch xuống:

– Anh đâu có bắt em sang đây, thế nên không có chuyện anh nhường giường đâu nhé.

Tôi nghiến răng nghiến lợi nhìn cái tên đàn ông đáng ghét trước mặt:

– Sao anh chẳng có chút ga lăng nào vậy!

– Ga lăng là cái gì? Có ăn được không? Khuyên em tốt nhất là đi tắm nhanh lên, muộn chút nữa là hết nước nóng, tối nay khỏi tắm luôn đấy.

Nghĩ đến việc chưa tắm rửa sạch sẽ là tôi lại thấy khó chịu, đành hậm hực ôm đồ đi tắm.

Lúc bước ra từ nhà tắm, thấy Tiết Phóng đang ngồi trên giường, cơ hội chiếm giường của tôi đã tới!

Ngay khi tôi định lao đến bên giường thì Tiết Phóng cũng vừa từ ban công bước vào. Thế là hai đứa mắt đối mắt, đều hiểu ngay ý đồ của đối phương. Bước chân lập tức tăng tốc!

Tôi làm sao chạy nhanh bằng Tiết Phóng được, thế là đành đánh liều bay người lao thẳng lên giường.

Ai mà ngờ… Người thì lao lên được rồi, nhưng chiếc giường… sập cái rầm!

Nhìn chiếc giường gãy đôi, tôi lập tức đổ tội cho Tiết Phóng:

– Giường của anh chắc chắn là đồ dỏm rồi!!!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *