Chương 2
5
Tiết Phóng khựng lại ngay bên giường, còn chiếc giường thì sập sụi xuống. Tôi cảm thấy cái eo của mình đau nhói như muốn gãy đôi.
Lúc này đừng nói là tự bò dậy, chỉ cần cử động nhẹ một chút thôi cũng đau đến muốn chết. Nhưng vì không muốn mất mặt trước Tiết Phóng, tôi chỉ đành nghiến răng hừ nhẹ một tiếng.
– Em nặng bao nhiêu cân vậy?
– ??? Anh nghĩ là tại em quá nặng nên cái giường mới sập đấy à?
Tiết Phóng khoanh tay dựa vào tường, vẻ mặt đầy sự hoài nghi:
– Anh ngủ bấy lâu nay có sao đâu, em vừa đến cái là sập ngay. Tốt nhất là em nên chú ý đến cân nặng của mình đi.
Tôi tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, chỉ muốn bật dậy lao đến cắn chết Tiết Phóng cho rồi! Nhưng cái eo lại lên tiếng nhắc nhở rằng tôi không thể làm thế được.
Tiết Phóng xem náo nhiệt đã đời rồi mới chịu bước tới hai bước. Tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì đã cảm nhận được bàn tay anh đặt lên eo mình.
Chưa từng tiếp xúc thân mật với đàn ông thế này bao giờ, tôi bỗng chốc sững người. Ngoài cái eo đang bị thương ra thì cả người tôi không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Mãi đến khi anh ấn mạnh vào eo tôi một cái, tôi đau đến mức suýt chút nữa bật nhảy chồm chồm lên!
– Tiết Phóng! Bỏ cái móng vuốt của anh ra mau!
Rõ ràng Tiết Phóng chẳng buồn để tâm đến lời tôi nói. Tôi quên mất rằng bản tính của anh vốn dĩ rất bất cần. Dù đi lính bao nhiêu năm đi nữa, khi cởi bỏ bộ quân phục ra, anh vẫn mang chút dáng vẻ ngông nghênh. Thế nên làm sao anh chịu ngoan ngoãn nghe lời tôi được.
Anh buông eo tôi ra, xoa xoa hai bàn tay cho ấm lên rồi lại tiếp tục nắn bóp vùng eo đau cho tôi:
– Nhỏ tuổi mà cái miệng cứng thật đấy.
Rốt cuộc, Tiết Phóng đè tôi ngay trên chiếc giường sập, xoa bóp eo suốt năm phút đồng hồ rồi mới đỡ tôi ngồi dậy. Sau đó anh quay sang loay hoay dọn dẹp cái đống đổ nát.
Nhìn hồi lâu, cuối cùng anh cũng chịu bó tay:
– Thôi không sửa nổi đâu, để ngày mai gọi người đến sửa.
Nói xong anh đứng dậy định đi rửa tay. Tôi vội ôm cái eo đau lò dò đi theo sau, lo lắng hỏi:
– Vậy tối nay chúng ta ngủ ở đâu?
Chẳng lẽ lại ngủ dưới đất thật sao? Nếu là lúc nãy thì phương án đó còn tạm chấp nhận được, nhưng bây giờ tôi vừa bị trẹo eo, làm sao chịu nổi cái lạnh dưới sàn nhà. Ngủ đất xong chắc ngày mai phải đưa tôi đến bệnh viện cách đây cả chục cây số mất!
Tiết Phóng liếc nhìn tôi một cái rồi hừ nhẹ:
– Em làm sập giường rồi thì còn ngủ đâu được nữa, đương nhiên là ngủ sàn nhà chứ sao.
Tôi lập tức cảm thấy tủi thân vô cùng. Nếu không phải vì anh thì tôi có cần phải lặn lội sang cái nơi khỉ ho cò gáy này ngủ đất không?
Bỗng nhiên tôi thấy nhớ chiếc giường lớn ở nhà quá, chiếc nệm gấm êm ái mới mua còn chưa nằm được bao lâu đã bị tống sang đây. Đã vậy giờ còn bị thương ở eo, lại còn phải ngủ đất nữa chứ!
Nghĩ tới nghĩ lui, nước mắt tôi tủi thân rơi lã chã. Tiết Phóng quay lại thì thấy tôi đã khóc đến mức lem luốc cả mặt.
Tên ngông nghênh như anh trong nháy mắt cũng cuống quýt cả lên:
– Sao lại khóc rồi?
– Anh bắt em ngủ đất! Nhà em tuy không phải đại gia nhưng cũng đâu đến mức không có giường để ngủ! Đêm đầu tiên sang đây đã bắt em ngủ sàn nhà, Tiết Phóng, anh có còn là người làm chồng không hả?!
Tiết Phóng vừa buồn cười vừa bất lực:
– Em ăn nói cho có lý tí đi chứ, là tự em làm sập giường mà, giờ lại quay sang trách anh?
Tôi biết mình đuối lý, nhưng lúc này tôi không muốn nghe lý lẽ nữa!
– Được rồi được rồi, không bắt em ngủ đất nữa là được chứ gì.
Tôi lập tức nín bặt, trên mặt vẫn còn vương giọt nước mắt, ngước đôi mắt ướt nhòe lên nhìn anh:
– Anh nói thật đấy nhé?
– …Hà Giảo Giảo, em học khoa diễn xuất ra đấy à?
Đêm đầu tiên đến khu tập thể gia đình quân nhân, tôi được ngủ trên tấm nệm trải tạm dưới đất. Tuy không êm ái lắm nhưng dù sao cũng đỡ hơn là nằm trực tiếp lên sàn nhà lạnh ngắt.
Có lẽ vì đường xá xa xôi mệt mỏi nên tôi đánh một giấc nhanh chóng. Còn Tiết Phóng có ngủ ngon được hay không thì… kệ anh! Ngủ ngon làm sao được mà ngủ!
6
Sáng hôm sau, Tiết Phóng tìm một người thợ chuyên sửa giường đến.
Tôi ngơ ngác vô cùng, không ngờ ở cái vùng biên giới này lại có cả thợ sửa giường chuyên nghiệp. Bộ phận hậu cần bây giờ chu đáo đến mức này cơ à?
Tiết Phóng không trả lời, chỉ ném cho tôi một ánh nhìn đầy ẩn ý. Lúc đó tôi ngây thơ nên chưa hiểu hết ý nghĩa của ánh mắt đó.
Thợ đang loay hoay sửa giường trong phòng, còn Tiết Phóng đã đến đơn vị. Tôi ngồi ở cửa vừa hóng mát vừa ăn đĩa trái cây anh mua cho từ sáng sớm.
Phải công nhận là đồ ăn thức uống lẫn trái cây ở khu tập thể gia đình quân nhân ngon tuyệt cú mèo. Cứ đà này thì chẳng những không gầy đi mà khéo tôi còn béo nảy mầm ra mất.
Đang lúc tôi nghĩ xem chiều nay nên đi đâu loanh quanh chơi thì một anh đồng đội của Tiết Phóng đi ngang qua. Nhìn thấy người thợ đang loay hoay trong phòng chúng tôi, nét mặt anh ta lập tức hiện lên vẻ trêu chọc đầy hóm hỉnh.
Tôi chợt nhớ đến một câu nói vui trên mạng: Giường ở khu tập thể gia đình quân nhân chẳng có cái nào trọn vẹn cả. Còn lý do vì sao thì phải tự mình trải nghiệm mới hiểu được.
Rõ ràng là anh đồng đội này đã quá quen thuộc với cảnh này. Tôi còn chưa kịp lên tiếng thanh minh thì anh ta đã nháy mắt cười hờ hời:
– Giường khu này tháng nào chẳng sập, việc gì mà phải ngại chị dâu ơi!
– Em…
– Hiểu mà, hiểu mà! Đêm đầu tiên lúc nào chẳng sung, thôi chị dâu không phải giải thích đâu, em qua bên đơn vị đây!
Trời đất ơi! Tụi tôi chỉ vì tranh nhau cái giường tối qua nên mới làm nó sập thôi mà! Thật sự không phải như mọi người nghĩ đâu!
Tôi rất muốn gào lên giải thích, nhưng xem ra chẳng ai buồn quan tâm đến sự thật cả.
Lúc này, chú thợ cũng sửa xong và giúp lắp lại giường chắc chắn. Bước ra cửa thấy mặt tôi đỏ gắt như gấc chín, chú nhẹ nhàng an ủi như thể đã chứng kiến cảnh này hàng trăm lần:
– Không sao đâu cô bé, giường ở đây chắc chắn lắm. Bình thường mấy cậu ấy ngủ đều nhẹ nhàng thôi, chưa trải qua va đập mạnh bao giờ. Tối nay hai vợ chồng chú ý nhẹ tay chút là được.
Mặt chú thợ cười hỉ hả, còn mặt tôi thì nghếch ra vì bất lực. Lúc này tôi chỉ muốn thu dọn đồ đạc vội vàng lao thẳng về nhà cho xong!
7
Tiễn chú thợ xong, tôi cũng chẳng còn tâm trạng nào để đi ra ngoài chơi nữa, đành ru rú trong phòng cho đến khi Tiết Phóng gọi điện đến:
– Tối nay anh bận chút việc nên không mang cơm về cho em được. Em tự xuống nhà ăn nhé.
Giọng điệu lạnh nhạt, gãy gọn đúng kiểu chỉ huy đang ra lệnh cho tân binh.
Tôi ậm ừ đáp một tiếng rồi cúp máy.
Lúc bước xuống lầu, thấy mấy chú tân binh vẫn đang hăng hái luyện tập ngoài sân bóng, tôi chợt nhận ra khoảng cách giữa họ và Tiết Phóng. Cho dù thế nào đi nữa thì Tiết Phóng cũng đâu thể nào đi xoa bóp eo cho tân binh được chứ.
Nhà ăn không quá lớn, các món ăn không cầu kỳ nhưng đầy đặn và ngon miệng. Tôi đang xếp hàng thì phía trước có hai cậu binh nhất đang xầm xè, vô tình nhắc đến tên Tiết Phóng. Hai tai tôi lập tức dựng đứng lên hóng hớt.
– Đội trưởng Tiết nhìn nghiêm túc thế mà hóa ra cũng chẳng khác gì anh em mình ông nhỉ.
– Sao thế?
– Sáng nay tớ thấy chú thợ sửa giường vào phòng Đội trưởng Tiết đấy, ông bảo xem…
Tôi đưa tay lên che mặt, đúng là cái chuyện này đã đồn xa đến mức ai ai cũng biết rồi!
Hai cậu binh sĩ phía trước vẫn tiếp tục thì thầm tó te, câu chuyện bắt đầu đi hơi xa. Đúng lúc tôi sắp không chịu nổi nữa định cất tiếng thì từ phía sau có người bước tới, đá đít mỗi cậu một cái đau đếng.
Quay đầu lại, tôi thấy ngay đường quai hàm sắc lẹm, góc cạnh của Tiết Phóng.
– Rảnh rỗi quá nhỉ? Ra sân chạy mười vòng rồi mới quay lại ăn cơm! Ngay và luôn!
Hai cậu lính ngơ ngác quay lại, thấy Tiết Phóng đang mặc bộ quân phục huấn luyện nghiêm nghị thì giật bắn mình. Đến khi liếc sang thấy tôi đứng bên cạnh, trong nháy mắt, hai khuôn mặt rám nắng lập tức đỏ bừng lên như gấc.
Hai cậu cuống quýt nói không thành tiếng:
– Chị dâu… Đội trưởng Tiết, tụi em xin lỗi! Tụi em không nên bàn tán chuyện riêng tư của hai người… Tụi em xin nhận phạt!
Nói xong, hai cậu vội vàng đặt khay cơm xuống rồi vội vã vọt ra khỏi nhà ăn.
Sau sự cố đó, những người xung quanh bắt đầu âm thầm chú ý đến hai chúng tôi. Tôi hơi ngượng ngùng nép sau lưng Tiết Phóng, nhưng tôi biết, chỉ cần có anh đứng bên cạnh thì ánh mắt của mọi người khó mà dời đi chỗ khác được.
8
Cảnh cáo hai cậu em xong, Tiết Phóng tiện tay bưng khay cơm đi cùng tôi ra bàn ngồi.
Nghĩ đến việc cái eo của mình vẫn còn ê ẩm, cả người tôi không thoải mái chút nào. Nhún nhảy bên này nghiêng bên kia, chân còn vô thức đung đung dưới gầm bàn.
Chẳng may, tôi đá thẳng vào chân Tiết Phóng.
Tuy tôi đã vội vàng thu chân về ngay lập tức, nhưng vẫn nghe thấy tiếng anh nghiến răngken két:
– Em mà là lính của anh thì đừng mơ hôm nay còn thẳng lưng bước về được ký túc xá.
Tôi lập tức cứng đờ người, vội vàng ngồi thẳng lưng lên như một chiếc thước kẻ.
Tuy anh không ngẩng đầu lên, nhưng tôi có thể cảm nhận được tâm trạng của Tiết Phóng dường như đã tốt hơn đôi chút khi thấy tôi ngoan ngoãn nghe lời. Thậm chí anh còn khẽ hắng giọng tỏ vẻ hài lòng.
Bữa ăn trôi qua trong bầu không khí ngột ngạt mệt mỏi. Ăn xong, tôi vội vã chui tọt về phòng Tiết Phóng.
Ban đầu tôi định bụng sẽ ra ngoài dạo chơi, nhưng cái nơi biên giới này cũng chẳng có gì giải trí đặc biệt, chi bằng ở lỳ trong phòng cày phim còn thích hơn. Tôi vốn nghĩ cứ sống yên bình như thế này cho đến ngày về lại thành phố, nhưng rõ ràng là Tiết Phóng lại không có ý định để tôi rảnh rỗi như vậy.



