FULL Hẹn Hò Vụng Trộm Với Con Trai Thầy Hướng Dẫn

Truyện Hẹn Hò Vụng Trộm Với Con Trai Thầy Hướng Dẫn – Yokopod

Chương 1

Đứa bạn thân của tôi vừa mới chuyển việc.

Theo lời nó mô tả thì chỗ làm mới chẳng khác nào một trại huấn luyện ác ma. Sếp mới của nó đúng chuẩn một kẻ cuồng công việc chính hiệu: tăng ca không giới hạn, bóc lột không điểm dừng. Ngay cả cuối tuần gã cũng giam mình ở công ty, đến một bữa cơm tử tế đối với nhân viên cũng trở thành điều xa xỉ.

Xót bạn quá, tôi đành tự tay nấu một hộp cơm đầy ú ụ mang đến công ty tiếp tế cho nó.

Nó bưng hộp cơm mà nước mắt ngắn nước mắt dài. Cứ xúc được vài miếng là oán khí lại ngùn ngụt bốc lên: — “Cái lão sếp lột da lột thịt đáng chết! Lão làm như lương cao là thuốc giảm đau chắc, tiêm cho vài mũi là bắt tụi tao bán mạng!” — “Dự án thành công thì tiền thưởng gấp đôi thật đấy, nhưng tao chỉ sợ tiền chưa tới tay mà mạng đã tong rồi.” — “Chán đời thật sự! Trông lão rõ bảnh bao đạo mạo, kiểu tổng tài lạnh lùng cấm dục. Hồi lão mới về, tao còn hơi rung rinh chút xíu.” — “Nhưng thực tế chứng minh, đàn ông đẹp trai đến mấy mà làm sếp thì nhìn cái là thấy buồn nôn!”

Đứa bạn tôi cứ luyên thuyên mãi, còn tôi thì chỉ im lặng lắng nghe. Đột nhiên, nó hạ thấp giọng rồi xích lại gần tôi: — “Mà đợt trước hình như lão đang yêu đương hay sao ấy. Ngày nào mặt mũi cũng hớn hở như nhặt được tiền, còn tự bỏ tiền túi bao tụi tao uống trà chiều suốt một tuần liền.” — “Hôm qua dưới hầm xe, tao còn thấy lão vừa đi vừa ngân nga hát nữa cơ.” — “Lúc chung thang máy nhìn kỹ mới thấy, trên cổ lão còn có vết hickey đỏ chót!”

Nó tặc lưỡi hai cái rồi than thở: — “Tao cứ tưởng lão có người yêu thì tụi tao được sống yên ổn, ai ngờ đến chiều hôm qua đang trời quang mây tạnh bỗng giông bão đùng đùng!”

Tôi đưa cho nó bát canh nóng, thuận miệng hỏi: — “Thế lão bao nhiêu tuổi rồi?”

— “Chắc ngoài ba mươi.”

Tôi hùa theo: — “Chắc có tuổi rồi nên ‘lực bất tòng tâm’ chứ gì! Người ta chẳng bảo đàn ông qua tuổi 25 là như ông già 65 còn gì…” — “Chắc bản thân tự thấy ngon lành cành đào lắm, nhưng thực ra chẳng ra ngô khoai gì nên bị người ta đá, coi như đồ dùng một lần rồi vứt chứ gì!”

Đứa bạn tôi lập tức phì cười, mắt sáng rực lên đầy gian xảo: — “Nhưng mà nói thật… lão đẹp trai dã man. Hay là thế này đi, tao gửi WeChat của lão cho mày nhé? Mày tán lão đi! Phải làm cho lão sa lưới tình, không còn tâm trí đâu mà bắt tụi tao làm việc nữa!”

Tôi cạn lời: — “Hả?” — “Không được đâu bạn yêu ơi, mấy chuyện làm tổn thương tình cảm đàn ông, tao không lỡ làm đâu!”

Vừa dứt lời, phía sau lưng bỗng vang lên một giọng nam lạnh ngắt, rõ mồn một giữa khu nhà ăn vắng vẻ: — “Thật thế không?” — “Tôi thấy mấy trò làm tổn thương đàn ông, em làm tiện tay lắm mà?”

Đứa nào vô duyên thế không biết, liên quan gì đến nhà nó chứ!

Tôi thầm đảo mắt một cái rồi bực bội quay đầu lại. Nhưng đến khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt người vừa lên tiếng, hình ảnh của tôi như bị đóng băng mất ba giây…

Lâm Hy lúc này vẫn đang gặm chân gà. Thấy kẻ vô duyên chen ngang cuộc trò chuyện, nó nhả ngay cái xương ra, lau miệng rồi bật chế độ sẵn sàng chiến đấu: — “Này anh bạn, ai đấy hả? Tụi này đang nói chuyện thầm kín, ở đâu nhảy vào họng người ta thế?”

Nhưng khi nhìn rõ mặt người đối diện, nụ cười trên mặt nó lập tức biến thành sự nịnh nọt, cứ như thể hai chữ “chuộc tội” hiện rõ trên trán. Sắc mặt nó tái mét, ngượng ngùng chữa cháy một cách vô tri: — “Ơ… mà cũng đúng ạ! Sếp bắt sóng nhạy bén quá ha ha ha…”

Sếp? Chu Tự là sếp của Lâm Hy á? Vậy nãy giờ hai đứa tôi đều đang nói xấu đúng chính chủ sao?!

Chu Tự không đáp lời, chỉ hờ hững liếc nhìn đứa bạn đang nịnh bợ của tôi. Sau đó, ánh mắt anh dịch chuyển, xoáy thẳng vào tôi không chớp mắt.

Thấy bầu không khí có gì đó sai sai, đứa bạn huých khuỷu tay tôi, thì thầm: — “Hai người… quen nhau à?”

— “Hả? Khô… không quen.”

Ánh mắt sâu thẫm của anh nhìn tôi chằm chằm đến mức đầu óc tôi trống rỗng, cái miệng nhanh hơn cái não nên thốt ra theo bản năng.

Thật ra chúng tôi không chỉ quen nhau. Mà còn… khá là thân thiết.

Sau khi tiễn đứa bạn lên lầu, tôi lững thững đi bộ ra ga tàu điện ngầm. Tôi đã trốn Chu Tự suốt hai ngày nay, không ngờ lại chạm mặt ở đây.

Vừa mới tách nhau ra, tin nhắn của Lâm Hy đã tinh tinh bay tới:

Lâm Hy: Khai mau! Thành thật khai báo! Hai người chắc chắn có vấn đề!

Tôi cầm điện thoại định trả lời thì một chiếc xe từ từ đỗ ngay trước mặt. Đó là một chiếc Maybach mang biển số đuôi tứ quý sáu.

Cửa xe mở ra, Chu Tự bước xuống với khuôn mặt sa sầm. Chẳng nói chẳng rằng, anh túm chặt lấy cổ tay tôi rồi nhét thẳng vào ghế phụ.

Mặt anh lạnh như tiền, nhấn ga phóng một mạch qua vài con phố.

Đến cột đèn giao thông thứ ba, anh mới không nhịn được nữa mà cất lời: — “Tại sao chặn số tôi?” — “Minh Họa! Tôi hề đồng ý chia tay.”

Tôi đuối lý nhưng vẫn lí nhí giải thích: — “Ly hôn mới cần hai bên đồng ý, chứ chia tay thì chỉ cần…”

Như bị giẫm phải đuôi, anh lập tức xù lông lên: — “Ngủ với tôi xong là đá luôn? Minh Họa, em có ý gì hả? Tôi chưa đủ giỏi sao? Hay tôi chỉ là đồ dùng một lần rồi vứt?!”

Tôi lầm bầm: — “Không phải…”

— “Thế thì vì cái gì?”

Thấy tôi im lặng, anh hít một hơi thật sâu: — “Bỏ chặn tôi đi. Mấy lời đòi chia tay đó… coi như tôi chưa nghe thấy.”

Tôi: “?”

Chu Tự nhìn tôi chằm chằm đến mức vành tai đỏ ửng lên. Như sợ tôi sẽ từ chối, anh lập tức lảng sang chuyện khác: — “Vừa nãy… tại sao em lại bảo với Lâm Hy là chúng ta không quen nhau?”

Được lắm, cứ mỗi lần gặp câu hỏi khó trả lời là tôi lại giở chiêu bài im lặng.

Anh tức đến cuống lên, trong giọng điệu còn bọc lấy chút ủy khuất chẳng thể gọi tên: — “Có phải em chê tôi già, không dám dắt ra mắt đúng không?”

Tôi thầm nghĩ: Oan cho em quá! Dĩ nhiên là không phải rồi!

Chu Tự năm nay 29 tuổi, nhưng tôi cũng 22 rồi còn gì? Cách nhau 7 tuổi vẫn hoàn toàn nằm trong phạm vi chấp nhận được. Hơn nữa anh lại đẹp trai, dáng chuẩn. Người ta chẳng bảo diện mạo của bạn trai chính là niềm kiêu hãnh của bạn gái đó sao?

Khó khăn lắm mới tán đổ một anh người yêu cực phẩm thế này, tôi chỉ hận không thể ngày nào cũng chụp ảnh quay phim, chèn thêm mấy đoạn nhạc nền lưu từ tám đời để đăng lên mạng xã hội khoe khoang cho bõ công:

“Hành tinh cô đơn~ xoay bao lâu~~ mới gặp anh~ đến bên cạnh em~~” “Anh xuất hiện như một thiên thần~ dễ dàng lấp đầy ảo tưởng của em~~”

Thế nhưng, đời không như là mơ!

Anh chính là… con trai của thầy hướng dẫn thạc sĩ của tôi!

Chuyện là hai tháng trước, Chu Tự đánh bóng rổ ở sân trường. Lúc đó tôi và bạn học vừa tan tiết, đi ngang qua sân bóng thì thấy một đám con gái đang túm năm tụm ba qua hàng rào lưới sắt bàn tán xôn xao. Tính hiếu kỳ trỗi dậy, tôi cũng ghé mắt dòm thử.

Anh mặc một bộ đồ bóng rổ màu trắng, nổi bật đến chói mắt. Dẫn bóng, bật nhảy, ném rổ — các động tác mượt mà như nước chảy mây trôi. Khi chơi xong một trận, mấy lọn tóc trước trán anh ướt đẫm mồ hôi, dính bết vào vầng trán đầy đặn. Làn da trắng lạnh càng làm cho những giọt mồ hôi đọng lại trở nên vô cùng quyến rũ.

Đã thế, anh còn đứng ngay trước mặt tôi để uống nước. Yết hầu khẽ trượt lên trượt xuống từng nhịp…

Tôi thừa nhận, lúc đó tôi nổi lòng tham. Tôi tiến lên xin phương thức liên lạc của anh. Không ngoài dự đoán nhưng cũng nằm trong dự liệu, anh từ chối thẳng thừng.

Nhưng tôi đâu dễ bỏ cuộc!

Sau khi dò la khắp nơi, cuối cùng tôi cũng xin được phương thức liên lạc của anh từ một anh đàn anh cùng học viện. Sau hơn một tháng trời tấn công dồn dập, tuần trước hai đứa mới chính thức yêu nhau.

Lúc biết mình 29 tuổi, Chu Tự còn khá lo lắng hỏi tôi: — “Em có thấy tôi lớn tuổi quá không?”

Khi đó, đầu óc tôi chỉ toàn là mật ngọt của tình yêu. Tôi kiễng chân, ngửa đầu hôn mạnh lên môi anh một cái, khen ngợi không tiếc lời: — “Tâm lý vững vàng, biết chăm sóc người khác, dịu dàng chừng mực, lại còn nấu ăn xóc chảo điêu luyện… Đây chẳng phải là kiểu bạn trai tổng tài hệ daddy mang nét thiếu niên mà em hằng mơ ước sao!”

Mọi chuyện vốn dĩ đều vô cùng hoàn hảo!

Cho đến tận ngày hôm qua, tôi vô tình thấy bức ảnh chụp chung cả gia đình trên bàn làm việc của thầy hướng dẫn…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *