FULL Hẹn Hò Vụng Trộm Với Con Trai Thầy Hướng Dẫn

Truyện Hẹn Hò Vụng Trộm Với Con Trai Thầy Hướng Dẫn – Yokopod

Chương 2:

Tuy nhiên, chuyện tôi là học trò của bố anh thì Chu Tự vẫn chưa biết, mà thầy hướng dẫn cũng chẳng hay. Đúng là chữ “sắc” mọc thêm chữ “dao” ở trên đầu mà!

Nếu để thầy biết đứa học trò cá biệt nhất của thầy lại đi cua mất “cục cưng” của thầy, liệu cái bằng cao học trầy trật lắm mới thi đỗ của tôi có bị tan chảy như kem dưới trời nắng không…

Thế nên chiều hôm qua, tôi mới dứt khoát chọn combo: chia tay + chặn số một đường thẳng băng!

Trong lúc dòng suy nghĩ của tôi đang chạy thục mạng thì Chu Tự đã dính chặt lấy tôi, nũng nịu rướn người tới: — “Bé cưng, đừng chia tay có được không?” — “Có phải đêm hôm đó làm em đau không?” — “Tại em bảo em thích bóp cổ, thích giữ chặt cổ tay nên tôi mới…”

Mặt già của tôi đỏ bừng lên, lập tức đưa tay bịt miệng anh lại, ngăn không cho anh tiếp tục nói mấy lời dạn dĩ đó nữa.

Thấy tôi không nói gì, anh cuống cả lên! Anh đưa tay túm lấy gấu áo, dứt khoát kéo một phát qua đầu, lột phăng chiếc áo phông tiện tay vứt sang một bên.

Bàn tay thon dài, cân đối của anh bao trọn lấy tay tôi, kéo thẳng về phía cơ thể mình: — “Bé cưng, em từng khen cơ bắp tôi tập đẹp lắm mà? Em sờ thử xem, ngày nào tôi cũng tập luyện cả, sáu múi hay cơ ngực đều đúng ý em rồi đúng không?” — “Chỉ cần em nói một câu, tôi đều có thể tập tiếp.” — “Bé cưng, em còn khen eo tôi cơ mà, bảo trông trẻ hơn tuổi thật nhiều lắm, chẳng có chút ‘mùi tuổi tác’ nào cả…”

Cứu mạng! Đừng quyến rũ tôi nữa!

Tôi thực sự không chịu nổi chiêu này đâu.

Chu Tự ở những nơi riêng tư cực kỳ ngoan ngoãn và bám người. Cứ trêu một tí là vành tai anh lại đỏ ửng, ánh mắt mềm mại nóng bỏng. Lúc chỉ có hai người, anh sẽ rúc đầu vào hõm cổ tôi mà cọ cọ, chẳng khác nào một chú chó bự đang ngơ ngác chờ dỗ dành.

Hoàn toàn chẳng liên quan gì đến hình tượng “bạo chúa mặc vest”, lạnh lùng cấm dục mà đứa bạn tôi kể ban nãy cả!

Cái tính của đàn ông đúng là sự đối lập quá lớn.

Thấy mặt tôi ửng hồng, như thấu hiểu tâm can, anh liền giữ chặt lấy gáy tôi rồi áp môi tới… Hơi thở của anh dồn dập, lực đạo nặng nề vừa cuồng nhiệt vừa hoang dại.

Tôi chẳng còn sức đâu mà chống đỡ, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Hay là… tạm thời cứ đừng chia tay nữa nhỉ?

Đúng lúc này, kẻ nào dám phá hỏng chuyện tốt của tôi cơ chứ?!

Điện thoại cứ thế kêu “tinh tinh” liên tục không ngừng. Tôi cầm máy lên xem. Ôi thôi, mười mấy tin nhắn đập thẳng vào mắt:

Thầy hướng dẫn: — Em ăn phải nấm độc đấy à? Sao lại lách luật một cách điên khùng thế này? — Tính giải trí thì vô cùng sâu sắc, còn tính học thuật thì chẳng thấy đâu. — Tài liệu tham khảo không thể dùng nhiều hơn một chút được à? Ít ỏi cứ như trứng hoa trong bát canh miễn phí ở nhà ăn vậy. — Cái thứ mà em viết ra nếu xuất bản ra ngoài thì có thể khiến nền khoa học công nghệ nước nhà lùi ít nhất mười năm! — Em gửi cái loại này cho tôi xem, về bản chất chính là một hành vi bạo lực. Giống như đấm thẳng một cú vào mắt tôi, có ý đồ khi sư diệt tổ đấy à?! … — Còn cái tệp tài liệu này, tại sao lại cài mật khẩu?

Tôi rụt rè nhắn lại:

Minh Họa: Thưa thầy, chẳng phải hôm trước thầy nhắc nhở tụi em là phải chú ý an toàn bảo mật dữ liệu ạ?

Thầy hướng dẫn: Tôi đang nói về trường hợp luận án của nghiên cứu sinh tiến sĩ! Em đúng là vẽ chuyện thừa thãi, ai đời lại đi cài khóa cho thùng rác bao giờ?!

Minh Họa: …

Tôi rơi vào im lặng. Thầy hướng dẫn cũng rơi vào im lặng.

Vài phút sau, thầy lẳng lặng gõ thêm một câu:

Thầy hướng dẫn: Đến văn phòng của tôi một chuyến.

Mặt tôi lập tức nghệt ra, chẳng còn tâm trí đâu mà yêu đương nữa.

Chu Tự bị cắt ngang cuộc vui nên mặt mũi cũng chẳng mấy vui vẻ, anh sa sầm mặt hỏi tôi: — “Ai nhắn tin cho em đấy?”

Tôi ủ rũ cụp đầu xuống: — “Thầy hướng dẫn của em… Thầy đang xem luận văn của em, bảo em lên văn phòng gặp thầy.” — “Anh mặc áo vào đi, giờ em chẳng còn tâm trí nào nữa rồi.”

Thấy tôi đứng dậy thu dọn túi xách, anh trầm giọng lên tiếng, giọng điệu lộ rõ vẻ khó chịu: — “Thầy hướng dẫn của các em bị làm sao thế? Cuối tuần rồi còn réo gọi.”

Tôi chẳng thèm đáp lời, cũng chẳng buồn giải thích, chỉ nhanh chóng dọn dẹp để đi ngay.

Anh xỏ đôi dép trong nhà, từng bước một bám đuôi sau lưng tôi, vẫn không cam lòng mà lầm bầm nhỏ giọng: — “Bao nhiêu tuổi rồi không biết? Bộ rảnh rỗi sinh nông nổi hay sao mà cứ đè đại cuối tuần là bắt sinh viên lên hành hạ?”

Tôi liếc anh một cái: — “Hơn sáu mươi tuổi rồi.”

— “Ồ.”

— “Bằng tuổi bố em đấy.”

Thảo luận xong xuôi bài luận văn với thầy hướng dẫn thì trời cũng sập tối. Vừa vặn lúc đó mấy chị khóa trên cũng làm xong thí nghiệm.

Thầy hướng dẫn đang lúc hứng khởi liền mở lời bao cả đám một bữa cơm tại một nhà hàng món Quảng Đông ngay gần trường.

Lại sắp được ăn một bữa trọ miễn phí rồi! Kèo thơm thế này dại gì mà không đi!

Tại nhà hàng, cả đám chúng tôi đang cúi đầu lật xem thực đơn thì thầy hướng dẫn bỗng đặt chén trà trong tay xuống, đột ngột nảy ra ý định: — “Con trai thầy cũng đang ở gần đây, mấy đứa có ngại nếu thầy gọi nó qua ăn cùng không?”

Hai anh đàn anh lập tức nhiệt tình hưởng ứng: — “Dạ dĩ nhiên là không ngại rồi ạ!”

Tim tôi bỗng thắt lại một cái rõ đau: Em ngại! Em ngại chết đi được ấy chứ!

Tuy nhiên, lời ngại ngùng của tôi chẳng ai bận tâm. Mà chủ yếu là tôi cũng chẳng dám ho he nửa lời, chỉ biết cứng đờ gật đầu theo số đông.

Trong lúc chờ đợi, lòng tôi không tài nào yên nổi. Tin nhắn gửi cho Chu Tự thì mãi không thấy anh trả lời. Đúng là muốn chết mà! Bình thường có thấy anh lười nghịch điện thoại đến thế đâu cơ chứ.

Chịu hết nổi rồi, tôi đành kiếm cớ đi vệ sinh để chuồn ra ngoài. Tôi tính bụng sẽ gọi điện cho anh, tùy tiện bịa đại một lý do nào đó để đuổi anh đi chỗ khác.

Thế nhưng, ngay khi vừa kéo cánh cửa phòng bao ra, tôi liền đâm sầm vào một lồng ngực quen thuộc…

— “Ơ… Chu…”

Vừa thấy anh, theo bản năng sinh tồn, tôi lập tức đưa tay bịt chặt miệng anh lại: — “Suýt nữa thì! Đừng lên tiếng!”

Sau đó, tôi chìa một tay kéo anh, định bụng sẽ lôi tuột anh vào góc khuất. Nhưng tay mới vừa chạm vào áo anh thì cửa phòng bao đã có động tĩnh.

Giây tiếp theo, cánh cửa bên trong được kéo ra. Anh Giang ló đầu ra ngoài, hoang mang nhìn hai đứa tôi: — “Hai người làm gì thế?”

Thôi xong! Mấy ông anh lúc hóng hớt drama thì tai thính hơn ai hết!

Tôi hoảng loạn buông tay ra, cố giữ bình tĩnh gạt đi: — “À! Không có gì đâu ạ, nãy em đi vội quá nên suýt chút nữa đâm sầm vào anh này thôi.”

Tôi giả vờ bận rộn phủi phủi góc áo cho Chu Tự, nở nụ cười gượng gạo.

— “Ồ, ai mà chẳng may thế nhỉ?”

Chẳng đợi tôi trả lời, mắt anh Giang chợt sáng lên khi nhìn kỹ mặt Chu Tự: — “Ơ, đây chính là con trai của thầy đúng không? Mau vào đi, mau vào đi!”

Vừa nói, anh ấy vừa tự nhiên khoác vai Chu Tự kéo tọt vào trong.

Ôi, đúng là một kẻ mắc “bệnh” hướng ngoại tự tin đến đáng sợ!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *