FULL Hôn Ước Ba Năm: Cáo Già Giả Mù Bắt Thỏ Nhỏ

Truyện Ngôn tình hài hước, yêu thầm, sủng - Hôn Ước Ba Năm: Cáo Già Giả Mù Bắt Thỏ Nhỏ

Chương 1: Chiếc “chiến bào” phản chủ

Tôi lướt xuống phần bình luận của bài viết đang hot rần rần kia, cư dân mạng đang tranh nhau “chia buồn” lẫn “hiến kế” cho chủ thớt:

[Chủ thớt à, đã là vợ chồng danh chính ngôn thuận thì có gì mà phải rén?]

[Chậc… Chủ thớt không nhìn thấy, chắc gì bộ đồ đó đã mặc cho ông xem? Coi chừng trên đầu mọc thêm vài cái sừng dài mấy mét rồi đấy…]

[Kệ người ta đi! Người ta chịu chăm một ông chồng mù bao nhiêu năm nay, loại vợ cực phẩm này tìm đâu ra? Chủ thớt đừng có kiểu mắt sáng lại một cái là định “qua cầu rút ván”, đòi ly hôn với vợ nhé?]

Chủ thớt rep rất nhanh:

[Sau khi mất thị lực, thính giác của tôi nhạy lắm, trong nhà chưa từng có người lạ đến.]

[Hoàn cảnh của tôi và vợ hơi đặc biệt. Cô ấy là con gái người bạn của bố mẹ tôi, kém tôi vài tuổi. Sau khi tôi gặp tai nạn rồi mù, cô ấy vì muốn báo ơn nên mới gả cho tôi, mấy năm nay đều một tay cô ấy chăm sóc.]

[Tôi rất biết ơn, nhưng cô ấy vốn có người trong lòng rồi. Ở nhà cô ấy cũng chỉ gọi tôi là anh trai.]

[Tôi là kẻ tàn phế, không muốn làm lỡ dở thanh xuân của cô ấy, cũng chưa từng dám mơ tưởng sẽ được làm chồng cô ấy đúng nghĩa.]

[Vốn định sau khi mắt sáng lại sẽ nói rõ cho cô ấy biết, để cô ấy không cần miễn cưỡng ở lại bên cạnh tôi nữa. Nhưng bây giờ… tôi lại hơi hèn, không dám nói.]

Ngay lập tức, các “thám tử cõi mạng” đã ngửi thấy mùi vị sai sai:

[Hít hà… Tuy chủ thớt nói chuyện nghe rất nho nhã lễ độ, nhưng sao tôi lại ngửi thấy mùi dấm chua nồng nặc bay qua màn hình thế này…]

[Lầu trên +1, chủ thớt rõ ràng là yêu vợ đến chết đi sống lại rồi còn bày đặt!]

[Chuẩn luôn, miệng thì nói không muốn làm lỡ dở, thực tế là nhìn thấy vợ mặc váy ren xong là hối hận quay xe gấp, một tí cũng không muốn buông tay chứ gì ~]

[Chủ thớt, nếu ông không dám nói thì đưa thông tin của vợ ông đây, để tôi nói hộ cho.]

[Kinh nha, định áp dụng bài: Vợ ông fine (ổn), giây sau mine (của tôi) luôn hả?]

[Chủ thớt đừng bi quan, nếu vợ ông thực sự không thích ông, thì ở nhà một mình cô ấy diện đồ bốc lửa thế làm gì?]

Chủ thớt dường như bị chọc trúng tim đen, trả lời rất thẳng thắn:

[Ừm, tôi đơn phương cô ấy lâu rồi, nhưng cô ấy không thích tôi. Có một khoảng thời gian cứ thấy tôi là cô ấy trốn biệt tích, có lẽ tôi đã dọa cô ấy sợ.]

[Hồi đi học tôi thường kiếm cớ đến lớp của cô ấy. Sau khi tốt nghiệp, tôi còn cố ý đến trường cô ấy diễn thuyết, mời cả câu lạc bộ của cô ấy đi ăn, nhưng cô ấy đối xử với tôi lạnh nhạt lắm.]

[Có lẽ cô ấy chê tôi già dặn, vô vị. Cô ấy chỉ cười đùa vui vẻ với thanh mai trúc mã của mình, còn gặp tôi là cúi đầu, đếm không quá ba nụ cười.]

[Mọi người nói đúng, tôi quả thực có tư tâm. Tôi hy vọng cô ấy mãi mãi là của tôi. Những ngày tháng hiện tại giống như tôi trộm được từ một giấc mơ vậy, tôi luyến tiếc không nỡ tỉnh lại.]

Đọc đến đây, trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi chua xót vô cớ. Lúc mới nhìn thấy chiếc váy ngủ ren kia, tim tôi cũng từng đập lệch một nhịp. Tôi còn thầm tự vả bản thân, nghĩ rằng nếu chủ thớt này thực sự là Hạ Trầm Chu – anh chồng mù của tôi – thì tốt biết mấy.

Nhưng đọc hết những dòng tự sự này, tôi biết chắc chắn người này không thể là anh ấy. Dù có cùng một kiểu váy, cùng một hoàn cảnh là ông chồng bị mù… nhưng kịch bản của chúng tôi lại hoàn toàn trái ngược.

Chủ thớt thích vợ mình, còn vợ anh ta thì không. Còn tôi? Tôi yêu chồng mình đến phát điên, nhưng Hạ Trầm Chu lại chẳng hề yêu tôi.

Vì mải suy nghĩ linh tinh, tay tôi run lên, chiếc cốc trên tay trượt xuống. “Choang!” Tiếng mảnh sứ vỡ vụn làm tôi giật nảy mình. Tôi vội vàng nuốt ngược giọt nước mắt chực trào vào trong, luống cuống ngồi xổm xuống thu dọn bãi chiến trường.

“Noãn Noãn, sao thế?” Giọng nói của Hạ Trầm Chu trầm thấp, ôn hòa vang lên. Ngón tay thon dài, trắng trẻo của anh dò dẫm trong không trung vài cái, rồi chuẩn xác nắm lấy cổ tay tôi: “Đừng dùng tay, cẩn thận bị thương.”

Dưới ánh đèn, sống mũi cao thẳng của anh đổ xuống một chiếc bóng nhạt, phác họa nên những đường nét thanh tú, tuấn mỹ nhưng lại có phần lạnh lùng, xa cách. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, phẳng phiu, toát lên vẻ nho nhã của một học giả. Duy chỉ có đôi mắt đẹp đẽ kia là mờ mịt, trống rỗng không có một tia sáng. Nếu không vì vụ tai nạn xe hơi ba năm trước, vị hôn thê mà anh luôn đặt trên đầu quả tim nâng niu sẽ không bỏ anh mà đi. Và anh cũng sẽ không rơi vào cảnh ngộ phải miễn cưỡng kết hôn với tôi.

Tôi từ từ rút tay mình ra khỏi hơi ấm của anh, lí nhí xin lỗi: “Xin lỗi anh… Em làm vỡ bộ gốm Thiên Thanh anh thích nhất rồi…”

Bộ gốm này là quà của Lâm Nhược Đồng – vị hôn thê cũ của anh tặng. Anh vẫn luôn trân trọng nó như sinh mạng.

Hạ Trầm Chu khẽ nhíu mày, nhưng giây sau đã giãn ra, nhẹ nhàng an ủi: “Vỡ thì thôi, sau này mua lại bộ mới là được.”

Anh lúc nào cũng như vậy. Dù trong lòng không vui, anh vẫn luôn giữ vẻ ôn hòa lễ độ. Không trách mắng, không nổi giận, nhưng cũng tràn ngập sự xa cách và kiềm chế.

Nghĩ đến bài đăng ngọt ngào trái ngược hoàn toàn trên mạng kia, tôi lấy hết can đảm, thốt ra câu hỏi mà mình đã giấu kín bấy lâu: “Anh… đợi sau khi mắt anh chữa khỏi rồi, có phải chúng ta sẽ ly hôn không?”

Ngón tay của Hạ Trầm Chu bỗng cứng đờ.

Dù biết rõ anh không nhìn thấy, tôi vẫn có tật giật mình mà cúi đầu xuống, mượn mái tóc dài để che đi đôi mắt đã hoe đỏ.

Hạ Trầm Chu không trả lời. Nhưng trong thế giới của người trưởng thành, có rất nhiều lúc, sự im lặng chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.

Tầm nhìn của tôi dần nhòe đi. Để bản thân không trông quá thảm hại, tôi chủ động đứng dậy, nặn ra một giọng điệu vui vẻ: “Em đi dọn mảnh vỡ đây, để em tìm thợ sửa lại xem sao, anh đừng lo lắng nhé.”

Hạ Trầm Chu cúi đầu hướng về phía những mảnh vỡ trên sàn, các đốt ngón tay của anh siết chặt lấy lưng ghế gỗ đến mức trắng bệch.

Nhiều lúc tôi ích kỷ nghĩ, nếu mắt của Hạ Trầm Chu cứ mãi không khỏi thì tốt biết bao. Như vậy, anh sẽ mãi thuộc về tôi. Ngay sau đó, tôi bị chính ý nghĩ độc ác của mình làm cho sợ hãi.

Nhìn chiếc váy ngủ hai dây phối ren nằm chỏng chơ trên giường, tôi bỗng thấy nản lòng. Tô Noãn Noãn ơi là Tô Noãn Noãn, anh ấy có nhìn thấy hay không thì có gì khác biệt đâu? Rốt cuộc thì trong lòng anh ấy chưa từng có mày mà.

Tôi cố nén nước mắt, đem cất chiếc váy ngủ đi, chẳng còn tâm trạng đâu mà mặc thử nữa. Thực ra sau khi kết hôn, tôi đã lén mua rất nhiều quần áo xinh đẹp, quyến rũ. Ở trong ngôi nhà mà “không ai nhìn thấy” này, tôi mới có thể thỏa thích làm chính mình.

Tôi thuộc kiểu con gái dậy thì sớm, dáng người phổng phao hơn các bạn cùng trang lứa. Thời đi học, đám nam sinh nghịch ngợm luôn lén lút nhìn chằm chằm vào tôi, sau lưng lại đặt cho tôi đủ loại biệt danh khó nghe, thô tục. Dù tôi có cố tình gù lưng, mặc áo rộng thùng thình để giấu mình đi, cũng không thoát khỏi những ánh mắt soi mói.

Năm mười bảy tuổi, trong cuộc thi chạy 800 mét, đám nam sinh đứng hai bên đường chạy xem kịch vui, còn mấy nữ sinh thì châm chọc đầy ác ý: “Gớm, chạy kiểu gì mà lố lăng thế, không biết là đang muốn quyến rũ ai nữa.”

Tôi hoảng loạn đến mức hụt chân, liền bị một nữ sinh bên cạnh cố tình ngáng chân ngã sõng soài. Khuỷu tay và đầu gối trầy xước rướm máu, bộ đồng phục đẫm mồ hôi dính chặt vào người, lộ ra những đường cong cơ thể tai hại.

Giữa lúc tôi nhếch nhác, bất lực muốn tìm lỗ nẻ để chui xuống, xung quanh lại chỉ toàn là tiếng cười cợt nhả. Ngay khi nước mắt tôi sắp rơi, một chiếc áo khoác đồng phục rộng lớn, ấm áp đột ngột trùm lên người tôi. “Các cậu chế giễu một cô gái như vậy, không cảm thấy bản thân rất đáng xấu hổ sao?” Giọng nói trầm thấp của Hạ Trầm Chu vang lên, hiếm khi mang theo sự lạnh lùng và cứng rắn đến vậy.

Anh là anh trai hàng xóm lớn lên cùng tôi, cũng là Hội trưởng hội học sinh, là học thần đạt giải Olympic, nam thần toàn trường trong truyền thuyết. Anh nho nhã, lịch thiệp, gần như chưa ai từng thấy anh nổi giận bao giờ.

Anh dùng áo khoác bọc kín người tôi, rồi dứt khoát bế ngang tôi đến phòng y tế. Trên đường đi, tôi khóc thút thít vì tủi thân, anh liền trầm giọng an ủi: “Đau lắm không? Sắp đến nơi rồi.”

“Bọn họ cười nhạo em là lỗi của bọn họ, không phải lỗi của em. Em không có bất cứ điểm nào cần phải xấu hổ cả. Cơ thể của em… cũng giống như con người em vậy, đều rất tốt đẹp.”

Lời nói dịu dàng ấy như một dòng nước ấm chạm vào góc tối tăm, tự ti nhất trong tim tôi. Đến cả mẹ tôi còn thường xuyên cau mày mắng tôi ăn mặc không đoan trang, nhưng Hạ Trầm Chu lại nói: Tôi rất tốt đẹp.

Anh chính là tia sáng duy nhất chiếu rọi tuổi dậy thì tăm tối của tôi. Lúc đó, tôi chỉ biết vùi mặt vào cổ anh nức nở, thầm ước con đường này kéo dài mãi không có điểm dừng. Anh là vầng trăng sáng trên cao mà ai ai cũng ngưỡng mộ, còn tôi chỉ là kẻ si tâm vọng tưởng, muốn hái trăng cho riêng mình.

3 thoughts on “FULL Hôn Ước Ba Năm: Cáo Già Giả Mù Bắt Thỏ Nhỏ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *