FULL Hứa Tấn, Cắn Anh Một Cái Nhé?

Truyện Hứa Tấn, Cắn Anh Một Cái Nhé? – Yokopod

Chương 1: “Hứa Tấn, chúng ta chia tay đi.”

Vào ngày sinh nhật của Hứa Tấn, tôi đã quyết định chơi lớn, ăn mặc cực kỳ “bốc lửa”.

Tôi đứng trước gương ngắm nghía, xoay đi soi lại không biết bao nhiêu lần để đảm bảo không một tì vết. Trên người tôi là chiếc áo yếm buộc dây màu hồng cánh sen, phần lưng thì trống trải, nói chung là “mát mẻ” hết nấc. Bộ ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở, mấy sợi dây buộc thì mảnh mai đến mức cảm giác chỉ cần ai đó ngứa tay móc nhẹ một cái là tất cả “vũ khí bí mật” sẽ lộ sạch sành sanh. Bên dưới, tôi diện thêm chiếc quần short trắng, ngắn tới nỗi chỉ cần nhích nhẹ mông lên một chút là “toang” ngay.

Mặt tôi nóng bừng bừng, lập tức bốc máy cầu cứu cô bạn thân:

— “Thế này có ổn áp thật không mày? Nhỡ lão ấy vẫn đẩy tớ ra, tiếp tục làm chính nhân quân tử chắc tớ tăng xông ngất xỉu tại chỗ mất.”

Con bạn thân rep lại trong vòng một nốt nhạc:

— “Tin tớ đi! Mặt này, dáng này, lại còn đầu tư quả combo chí mạng thế kia thì có là thánh sống cũng phải ngã ngựa. Trừ khi lão vốn không thích cậu, hoặc cơ thể lão bài xích cậu theo bản năng sinh lý thôi.”

Tôi ngẫm nghĩ một hồi. Hứa Tấn làm sao mà không thích tôi cho được? Anh dung túng cho mọi thói hư tật xấu của tôi, kiên nhẫn trả lời vạn câu hỏi vì sao, lại còn vừa cho tiền, vừa cho tình, vừa là chỗ dựa vững chắc. Tôi chưa bao giờ nghi ngờ tấm chân tình của anh.

Để tiếp thêm lòng dũng cảm cho tôi, con bạn còn gửi hẳn một tràng tin nhắn thoại dài dằng dặc:

— “Á á á á á, tin tớ đi mà! Quả lưng trần với góc nghiêng cực phẩm đó, đến tớ là gái thẳng băng nhìn còn muốn nổi thú tính, lao vào giật phăng cái dây áo nữa là! Cứ mạnh dạn tiến lên, cho cái tên ngoài lạnh trong nóng đó biết tay!”

Tôi đắn đo một lúc, cuối cùng vì vẫn hơi ngượng nên mò vào tủ vớ đại một chiếc sơ mi khoác hờ bên ngoài. Nhưng tôi cố tình để hở hai chiếc cúc trên cùng, chỉ cần cúi đầu nhẹ là chiếc áo hồng rực rỡ bên trong sẽ lấp ló ngay.

Tôi cắm nến lên chiếc bánh kem nhỏ xinh tự tay chuẩn bị, hít một hơi thật sâu rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Hứa Tấn đang ngồi đợi bên bàn ăn. Gương mặt anh chẳng có lấy một nét sốt ruột, trong ánh mắt vẫn là sự dung túng và dịu dàng quen thuộc.

— “Hứa Tấn, sinh nhật vui vẻ nha!” — Tôi nâng bánh kem đến trước mặt anh.

Nụ cười trên môi anh bỗng khựng lại. Ánh mắt anh chạm vào cổ tôi, rồi từ từ quét một lượt xuống phía dưới.

Tôi được đà, cố tình lấn tới, rướn người sát lại gần anh hơn. Thế nhưng, Hứa Tấn lại vội vàng dời mắt đi, nhìn chằm chằm vào ngọn nến đang cháy như thể nó là thứ hấp dẫn nhất trên đời. Ngọn lửa nhỏ khẽ lay động, và trái tim tôi cũng theo đó mà hẫng một nhịp, chực chờ sụp đổ.

— “Cảm ơn em.” — Giọng anh nghe khàn đặc.

Hứa Tấn đỡ lấy chiếc bánh kem, đặt nó thật ngay ngắn xuống bàn. Sau đó, anh ngước lên nhìn tôi, lại nở nụ cười dịu dàng đúng chuẩn “thương hiệu” của mình: — “Giờ anh ước được chưa, bé con?”

Tôi thầm nghĩ, chắc tại chiếc sơ mi ngoài che mất “nội dung” rồi. Tôi cố xốc lại tinh thần, gượng cười đáp: — “Vâng, anh ước đi. Nhớ ước là đời đời kiếp kiếp phải ở bên em đấy nhé!”

Anh nhắm mắt lại, gương mặt thành kính vô cùng rồi khẽ gật đầu: — “Được.”

Dưới ánh nến lung linh, tay tôi run bần bật, bắt đầu tự tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi. Tim tôi đập loạn cào cào như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, có cố hít thở sâu thế nào cũng vô dụng.

Đúng lúc này, Hứa Tấn mở mắt ra.

— “Sao em lại mặc thế này?”

Anh nhanh như chớp cởi phăng chiếc áo vest đang mặc trên người ra. Chiếc áo vẫn còn vương hơi ấm cùng mùi hương gỗ tuyết tùng nhạt đặc trưng của anh ngay lập tức trùm kín mít lên người tôi.

Tôi bực mình định kéo ra thì anh lại càng giữ chặt hơn: — “Vào thay quần áo đi. Hoặc là khoác luôn áo này vào, cấm cởi.”

Nói rồi, anh đứng phắt dậy, bước nhanh tới bên cửa sổ kéo rèm lại: — “Anh đi rót cho em cốc nước nóng.”

Hứa Tấn lúc này chẳng còn vẻ điềm tĩnh thường ngày. Bước chân anh vội vã, bóng lưng nhìn qua trông chẳng khác gì đang ôm đầu bỏ chạy.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, dán mắt theo bóng dáng anh. Anh nào có rót nước nóng, anh mở phăng tủ lạnh, vớ lấy chai nước đá rồi ngửa cổ nốc một hơi dài tuồn tuột.

Cảm giác lúc đó giống như có ai đem nguyên một xô nước đá hắt thẳng vào mặt tôi, ướt sũng từ đầu đến chân, lạnh thấu tim gan.

— “Không đẹp hả Hứa Tấn?” — Tôi lên tiếng hỏi, nhận ra giọng mình đã nghẹn ngào từ lúc nào.

Hứa Tấn không nhìn tôi, cũng không trả lời thẳng vào câu hỏi, chỉ quay mặt đi chỗ khác rồi buông một câu: — “Sau này đừng mặc như thế nữa.”

Cái cảm giác nhục nhã, xấu hổ giống như có hàng vạn con kiến đang bò râm ran khắp người. Tôi xoay người chạy biến vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại, nước mắt ngắn nước mắt dài nhắn tin cho con bạn:

— “Lão ấy ép tớ phải mặc áo vest của lão, còn bảo sau này đừng mặc kiểu đấy nữa. Nhục nhã quá mày ơi, thề từ giờ đến già không bao giờ có lần hai!”

Bạn thân gửi lại một loạt dấu chấm hỏi đầy màn hình:

— “Đùa tớ à? Chờ tí.”

Hai giây sau, nó rep tiếp:

— “Tớ vừa tự vả vào mặt một cái, đau điếng, chứng tỏ không phải mơ. Bảo bối ơi, kiểu này thì chỉ còn một khả năng duy nhất: Lão ta là GAY chắc luôn! Bởi vậy nên nhìn ngoài thì hoàn hảo xịn mịn thế thôi chứ tuyệt đối không chịu chạm vào cậu, thậm chí còn có vẻ bài xích. Đàn ông con trai dù có lịch lãm, quý tộc đến mấy, trước mặt đứa con gái mình thích mà nó đã dâng tận miệng thế kia thì làm sao mà nhịn nổi? Dù không ‘ăn’ thì cũng phải ôm hôn ngấu nghiến chứ?”

Tôi cay đắng gõ lại:

— “Đến cái hôn còn phải xin.”

Nói xong, tôi không nhịn được nữa, úp mặt xuống gối khóc tu tu. Đúng lúc đó, bên ngoài có tiếng gõ cửa cốc cốc.

— “Bảo bối, em thay đồ xong chưa? Anh vào nhé?”

Tôi giật nảy mình, tiếng khóc nghẹn lại khiến giọng nói biến thanh, nghe vừa thảm vừa gắt: — “Không được vào!”

Bên ngoài im bặt mất vài giây, sau đó mới nghe tiếng anh dịu giọng: — “Được rồi, anh không vào. Em thay xong thì ra nhé, anh đợi em cùng ăn cơm.”

Xem kìa, anh ta làm như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của tôi. Anh ta vẫn dẻo mồm dẻo miệng dỗ dành: — “Viên kim cương hồng hôm trước em thích ấy, anh nhờ người đấu giá được rồi, mấy hôm nữa họ ship về tận tay. Với lại, không phải em bảo muốn ăn đồ anh nấu sao? Hôm nay toàn bộ bàn tiệc này đều do một tay anh làm, đều là món em khoái khẩu đấy.”

Nhưng cái tôi muốn “ăn” đâu phải là mấy món trên bàn! Tôi càng nghĩ càng thấy tủi thân, khóc nấc lên từng hồi. Hứa Tấn rõ ràng là đang giả ngu. Lão đã hai mươi bảy tuổi đầu rồi, chứ có phải trai tân ngây thơ cụ cụ đâu mà cái gì cũng không biết!

Tôi nằm ườn trên giường ăn vạ một hồi lâu, khóc đến mức ướt đẫm cả một mảng gối. Lúc lồm cồm bò dậy thay quần áo, tôi chỉ muốn tự vả cho mình mấy phát vì cái tội dại trai. Quá xấu hổ, quá mất mặt, vết nhơ này chắc cả đời tôi không rửa sạch được mất!

Tôi phải làm công tác tư tưởng cho bản thân mất cả thế kỷ mới dám vặn ổ khóa bước ra ngoài.

Hứa Tấn đang ngồi đó, mắt đăm đăm nhìn chằm chằm về phía cửa phòng tôi. Hai tay anh đặt trên đầu gối, các khớp ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch. Vừa nhìn thấy bóng tôi xuất hiện, anh liền thở phào một cái nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng nghìn cân.

— “Sao thay đồ lâu thế em? Giận anh à?”

Anh đứng dậy, chu đáo kéo ghế cho tôi, định đưa tay ra dắt tôi vào bàn. Bình thường anh hiếm khi chủ động thân mật với tôi như thế, nắm tay cũng giữ kẽ hết mức. Thế mà giờ đây, khi tôi đã hạ quyết tâm buông tay, anh lại giở trò chủ động.

Tôi lạnh lùng lùi lại một bước, né tránh cái chạm của anh.

Bàn tay Hứa Tấn khựng lại giữa không trung, sắc mặt anh lập tức sa sầm xuống. Nhưng biểu cảm đó chỉ thoáng qua trong một tích tắc cực ngắn, ngắn đến mức tôi cứ ngỡ mình vừa nhìn nhầm. Rất nhanh sau đó, anh lại đeo lên mặt chiếc mặt nạ ôn hòa thường ngày, mỉm cười nói: — “Được rồi, không nắm tay thì thôi. Đồ ăn hơi nguội rồi, để anh đem đi hâm nóng lại nhé.”

— “Hứa Tấn, chúng ta chia tay đi.”

Hai giọng nói đồng thời vang lên, đan xen vào nhau. Và nụ cười trên gương mặt anh liền tắt ngấm hoàn toàn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *