Chương 2: Quân tử tháo mặt nạ
— “Đừng lấy chuyện chia tay ra làm trò đùa.”
Ánh mắt anh không chớp lấy một cái, găm chặt vào mặt tôi. Bị anh nhìn chằm chằm kiểu đó, tôi bỗng thấy sống lưng hơi lạnh toát.
— “Ai đùa với anh? Tôi nói chia tay là chia tay.”
Hứa Tấn sấn bước về phía tôi, định mở miệng giải thích. Sẵn cơn cáu bẳn, tôi chẳng thèm nể nang, chộp luôn chiếc nĩa trên bàn ném thẳng vào người anh.
Ngờ đâu anh chẳng thèm né. Chiếc nĩa sượt qua đuôi lông mày, máu lập tức rỉ ra, đỏ chót.
— “Anh bị hâm à? Sao không tránh?” — Tôi hoảng hồn, luống cuống quay người định chạy đi tìm tủ thuốc.
Nhưng chưa kịp bước đi, một cánh tay rắn chắc đã siết chặt lấy eo tôi, kéo giật ngược trở lại. Máu trên trán anh vẫn rỉ ra, gương mặt Hứa Tấn lúc này u ám đến đáng sợ. Tôi rét run theo bản năng, muốn lùi lại nhưng một tay anh đã giữ chặt eo tôi, tay kia thong thả quệt đi vệt máu nơi khóe mắt.
— “Bảo bối, vừa rồi em chỉ dọa anh thôi đúng không?”
— “Không!” — Tôi bướng bỉnh lắc đầu — “Tôi nói thật. Vết thương của anh tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Anh khẽ nghiêng mặt, bóng tối phủ xuống khiến tôi không nhìn rõ biểu cảm. Giọng anh khàn đặc, nghe khô khốc: — “Chịu trách nhiệm thế nào?”
— “Tôi bồi thường tiền mặt cho anh. Anh yên tâm, tôi không thèm xài tiền của anh đâu, tôi tự có quỹ đen. Mấy món anh tặng tôi sẽ trả lại nguyên vẹn, cái nào xài cũ rồi thì tôi trả thêm tiền khấu hao!” — Tôi thấy giao kèo này của mình quá là sòng phẳng và hợp lý.
Thế nhưng, sắc mặt Hứa Tấn lập tức lật bánh tráng. Anh bật cười lạnh lùng một tiếng, rồi chẳng nói chẳng rằng bế thốc tôi lên, đá tung cửa phòng ngủ rồi ném thẳng tôi xuống đệm.
Cả thân hình to lớn của anh đổ ập xuống, ép chặt lấy tôi. Anh ghé sát vào tai tôi thì thầm. Khốn nỗi tai tôi lại là “tử huyệt”, mỗi lần anh phả hơi nóng vào là người tôi lại nhũn ra, run bần bật. Nhưng Hứa Tấn đã khóa chặt hai tay, không cho tôi có cơ hội cựa quậy.
— “Anh bị nghiện ‘chuyện ấy’ đấy. Em cứ nhất định phải mồi chài anh thế này mới chịu được đúng không?”
Anh đưa tay gạt mấy sợi tóc rối rủ trên mặt tôi, rồi tháo chiếc kính cận ra. Không còn cặp kính che chắn, trong mắt anh giờ đây toàn là dục vọng đậm đặc, nhìn mà muốn nghẹt thở.
— “Tại sao lại đòi chia tay hả, bảo bối?” — Anh vừa nói, vừa dùng chân đè chặt chân tôi, thô bạo ghim tay tôi lên đỉnh đầu rồi bắt đầu lột chiếc áo sơ mi khoác ngoài của tôi ra — “Em có biết hai năm qua anh phải kìm nén vất vả thế nào để không ăn tươi nuốt sống em không? Hay là… giờ anh làm em sợ rồi?”
Anh nhẹ nhàng vuốt ve má tôi, ánh mắt đầy vẻ vừa xót xa vừa cuồng nhiệt: — “Hai năm nay, lần nào hôn em anh cũng có phản ứng sinh lý. Mỗi lần em làm nũng rúc vào lòng, anh đều phải nín thở, tìm đủ mọi cớ để đẩy em ra xa một chút. Thậm chí chỉ cần em lại gần nắm tay thôi, anh đã muốn xé xác quần áo em ra rồi. Ngày nào đầu óc anh cũng nghĩ đến ‘chuyện đó’, nghĩ đến cảnh em khóc lóc cầu xin anh tha cho, nghĩ đến lúc em nức nở gọi tên anh…”
Nói đến đây, anh như không nhịn nổi nữa, dụi đầu vào cổ tôi thở dốc: — “Để anh thuộc về em nhé, được không?”
Bàn tay anh bắt đầu chu du từ mặt, xuống cổ, rồi trượt dần xuống ngực… Đầu óc tôi vẫn còn đang quay cuồng như chập mạch, cho đến khi cảm nhận được ngón tay anh đã chạm vào móc áo ngực phía sau.
Động tác của Hứa Tấn bỗng khựng lại. Anh nhìn tôi, thở hắt ra: — “Em tự cởi hay để anh giúp?”
— “Thì cũng có khác gì nhau đâu…” — Tôi ngơ ngác hỏi ngược lại — “Ủa không có lựa chọn thứ ba hả?”
Vừa dứt lời, Hứa Tấn bỗng sững người lại. Anh như bừng tỉnh, lập tức rút tay về, vuốt ve khuôn mặt tôi rồi ái ngại lùi ra xa: — “Xin lỗi em… Chúng ta không chia tay nữa nhé.”
Ơ kìa? Thế sao mà được! Khó khăn lắm mới dụ được con cáo già này tháo mặt nạ, không trêu cho bõ tức thì không phải là tôi!
Tôi nhanh như chớp đưa chân ra, cọ nhẹ lên đùi anh một cái đầy khiêu khích. Hứa Tấn lập tức cứng đờ người tại chỗ, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
— “Bảo bối?” — Anh nghiến răng gọi, giọng đầy bất lực.
Tôi được nước làm càn, bắt đầu giở thói vô lý: — “Sao anh lại tránh ra? Tôi không đủ quyến rũ hả? Hay tại tôi xấu xí?”
Hứa Tấn lập tức tóm chặt lấy cái chân đang quậy phá của tôi, kéo xuống rồi vớ ngay chiếc chăn mỏng bên cạnh trùm kín mít người tôi lại. Anh hít một hơi thật sâu để bình tĩnh: — “Tạ Nghênh, anh luôn cực kỳ thích em, anh tưởng em phải tự biết rõ chứ. Em không cần dùng cái cách tự hủy này để thử lòng anh đâu. Còn về chuyện đẹp hay không… anh nghĩ ai không mù đều nhìn ra được. Anh dừng lại là vì muốn nhường quyền quyết định cho em. Trước khi em suy nghĩ thấu đáo và chuẩn bị sẵn sàng, anh sẽ không làm gì đi quá giới hạn cả.”
Nói xong, anh ngồi nghiêm chỉnh lại bên mép giường, nhặt chiếc áo sơ mi đưa cho tôi: — “Mặc vào đi.”
— “Sao anh không mặc hộ tôi luôn đi?” — Tôi chu mỏ vặn vẹo.
Hứa Tấn tức đến mức gân xanh trên trán giật giật. Anh quay phắt mặt đi chỗ khác, nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập: — “Em cố tình trêu anh đúng không?”
— “Ồ, hóa ra anh biết à?” — Tôi giả vờ ngạc nhiên, máu nghịch ngợm lại nổi lên. Tôi thẳng tay ném chiếc áo sang một bên, nhích lại gần sát sạt sau lưng anh — “Anh bị nghiện thật á? Tôi thấy anh tém lại tốt đấy chứ.”
Hứa Tấn bất lực xoa xoa thái dương: — “Anh là người chứ có phải dã thú đâu mà không biết kiềm chế.”
— “À thế à~” — Tôi kéo dài giọng, từ phía sau ôm chầm lấy lưng anh, cố ý cọ cọ — “Nhưng mà anh trai ơi… Nhịn thế vất vả lắm đúng không? Tôi thấy anh sắp nổ tung tới nơi rồi kìa.”
Chẳng đợi anh kịp phản ứng, tôi đã rướn người lên, đặt một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên môi anh: — “Không sao đâu, tôi thích anh mà. Tôi tình nguyện.”
Hứa Tấn quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt tối sầm. Ngay giây tiếp theo, anh giữ chặt gáy tôi, cúi xuống hôn mãnh liệt như muốn nuốt chửng.
Trời đất quay cuồng, tôi bị ép nằm ngửa ra giường. Nhìn gương mặt điển trai đang áp sát, tôi lại ngứa tay vòng qua cổ anh, liên tục hôn chíp chíp vào yết hầu anh để trêu chọc. Hứa Tấn ngửa đầu thở hắt ra, lồng ngực phập phồng dữ dội, nhiệt độ cơ thể anh nóng như một lò than.
Cuối cùng, bàn tay anh siết chặt lấy chân tôi, bấm mạnh vào làn da mềm mại như để trừng phạt, để lại một dấu tay mờ nhạt. Hơi thở của cả hai đứa đều dồn dập, nóng rực.
— “Đừng sợ…” — Hứa Tấn thì thầm, hôn dọc từ má xuống môi, rồi trượt xuống cổ tôi. Như để trả đũa trận trêu chọc vừa rồi, anh dừng lại ở cổ rất lâu, gặm nhấm liên tục khiến tôi tê dại…
Sáng hôm sau tỉnh dậy. Đau lưng, mỏi gối, tê tay… Nói chung là toàn thân rệu rã như vừa bị xe tải cán qua. Đã thế, lúc mở mắt ra lại chẳng thấy bóng dáng Hứa Tấn đâu.
Máu nóng dồn lên não, tôi tức điên người, cảm giác chỉ muốn lôi lão ra làm bao cát để đấm cho bõ ghét. Tôi quờ quạng tìm điện thoại định gọi điện mắng vốn, thì vừa vặn cửa phòng mở ra. Hứa Tấn bưng một khay đồ ăn bước vào, giọng hồ hởi thấy rõ: — “Bảo bối, em tỉnh rồi à?”
Anh đặt khay đồ ăn xuống đầu giường, dịu dàng giải thích: — “Anh nấu ít đồ ăn sáng cho em. Em vào đánh răng rửa mặt rồi ra chén nhé. Hôm qua em mệt rồi, hay để anh bế em vào phòng tắm?”
Tôi lười biếng giang hai tay ra bắt đền. Hứa Tấn bật cười, một tay ôm eo, một tay luồn dưới khoeo chân bế thốc tôi lên dễ như trở bàn tay.
Tôi hậm hực đấm nhẹ vào ngực anh một cái: — “Sao anh khỏe thế nhỉ? Đã thế còn dậy sớm nấu ăn được, công lý ở đâu?”
Hứa Tấn bật cười trầm thấp, tiếng cười phát ra từ lồng ngực nghe quyến rũ chết đi được. Càng nhìn càng thấy ghét, tôi thò tay vào trong áo anh, bấu víu bóp loạn cào cào một trận cho bõ tức.
— “Bảo bối…” — Người Hứa Tấn bỗng cứng đờ, giọng anh trầm xuống đầy vẻ cảnh cáo — “Hôm qua là ai khóc lóc om sòm? Ai cứ luôn miệng xin tha bảo mình hết xí quách rồi? Anh thấy em sáng ra vẫn còn sung sức lắm mà.”
Tôi giật nảy mình, vội vàng rụt tay về như chạm phải bỏng. Nhưng trong lòng vẫn ấm ức lắm, tôi len lén liếc nhìn biểu cảm của anh, thấy anh không có vẻ gì là giận thật mới thở phào.
Nhưng mà anh vẫn đáng ghét quá đi mất! Tôi hứ một tiếng, cúi đầu cắn mạnh một phát vào ngực anh cho bõ ghét!




One thought on “FULL Hứa Tấn, Cắn Anh Một Cái Nhé?”