Chương 2:
5
Thời Diễn uống với tôi rất nhiều. Tửu lượng của tôi vốn đã kém, hôm nay lại càng tệ hơn.
Lúc tôi đang loay hoay cầm đũa gắp hạt lạc thì tiếng chuông điện thoại chợt vang lên. Trên màn hình sáng quắc hai chữ “Kỷ Triều”.
Tôi hơi bực mình, liền nhấn tắt máy. Nhưng anh ta lại lập tức gọi lại lần nữa.
Tôi nhấn bấm nghe. Bên kia đầu dây vang lên một giọng nữ:
“Cô Giang đã ngủ chưa?”
Sau khi ngấm rượu, đầu óc tôi trở nên chậm chạp. Phải mất một lúc tôi mới nhận ra đó là giọng của Tô Diệu.
Cô ta khẽ cười: “Tôi thấy cô bấm ‘thích’ bài viết của tôi trên mạng đấy.”
“… Lỡ tay thôi.”
“Haha.” Cô ta cười nhạt: “Lỡ tay hay không cũng chẳng quan trọng, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô một điều. Tôi đã về rồi, cuộc hôn nhân gượng ép giữa cô và A Triều nên kết thúc là vừa. A Triều đang ngủ ngay bên cạnh tôi. Anh ấy vừa bảo, ngày mai sẽ về nhà đề nghị ly hôn với cô.”
Giọng cô ta tràn ngập sự đắc ý. Nhưng tôi chỉ thấy buồn cười.
“Người từ nước ngoài về như cô Tô đây công nhận tư tưởng thoáng thật, đồ cũ mà cũng vội vã giành lại bằng được. Ly hôn thì được thôi, bảo Kỷ Triều ngày mai tự mò về đây mà nói chuyện với tôi.”
Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy.
Lúc ngẩng đầu lên, qua lớp màng sương mờ mịt của cơn say, tôi thấy Thời Diễn đang nhìn mình chằm chằm.
“Không có gì đâu.” Tôi gượng cười, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi ném lên bàn: “Chỉ là cuộc gọi quấy rầy thôi.”
6
Tôi đã say thật rồi.
Thời Diễn đỡ tôi về phòng. Tay anh ôm lấy vai tôi, nhưng lòng bàn tay lại nắm chặt thành quyền một cách lịch sự.
Tôi nhắm mắt lại, những hình ảnh chập chờn lướt qua trong đầu đều là Thời Diễn của thời trung học — cậu thiếu niên lạnh lùng, tuấn tú, lúc nào cũng giữ vẻ nhẫn nại nhưng vô cùng bướng bỉnh.
Khi tôi mơ màng mở mắt ra, người đứng trước mặt vẫn là Thời Diễn. Anh đang cúi người kéo chăn đắp cho tôi.
“Thời Diễn…”
Tôi nheo mắt nhìn anh, cảm giác như mình đang nằm mơ. Những lời đè nén sâu trong lòng bấy lâu nay, chưa từng dám thốt ra, cuối cùng lại bộc phát vào chính lúc này.
Tôi uất ức níu lấy tay anh:
“Em không muốn làm bạn với anh đâu. Một chút cũng không muốn.”
Từ phía trên vang lên giọng anh khàn khàn, rất khẽ: “Tại sao?”
Trong cơn say mờ mịt, tôi vùi mặt vào lòng bàn tay anh, thầm thì từng chữ một:
“Bởi vì em thích anh.”
Cơ thể anh dường như cứng đờ lại trong giây lát.
Tôi say đến mức chẳng còn phân biệt nổi đâu là thực, đâu là mơ.
“Thời Diễn…” Tôi nhướng người lên hôn anh: “Em nhớ anh lắm.”
Trong khoảnh khắc ấy, dường như có một sợi dây lý trí nào đó đứt phụt.
Ai đó đã ôm ghì lấy tôi vào lòng. Hơi thở ấm áp nồng nàn. Những ngón tay thô ráp khẽ vuốt ve khuôn mặt tôi, bên tai vang lên tiếng Thời Diễn gọi tên tôi:
“Giang Nhan.”
Anh gọi hết lần này đến lần khác.
Đêm nay, những bông tuyết đầu mùa lặng lẽ rơi ngoài cửa sổ. Còn tôi, trong đêm tuyết ấy lại quấn chặt lấy vai anh, bật khóc vì đớn đau.
Tôi nghe thấy giọng anh thốt lên đầy kinh ngạc: “Em đã kết hôn với anh ta năm năm cơ mà…”
Tôi vùi chặt mặt vào ngực anh, tai nóng bừng lên:
“Chưa từng ăn ở với nhau.”
Năm năm qua, trong cuộc hôn nhân gượng ép này, Kỷ Triều giữ mình như ngọc vì trong lòng đã có hình bóng khác. Còn tôi cũng giữ trọn ký ức về cậu thiếu niên năm nào, nên chưa từng mở lòng với ai.
Chúng tôi cứ thế dằn dằn dỗi dỗi suốt năm năm trời. Và mọi chuyện cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
7
Tôi đã mơ suốt cả đêm — một giấc mơ chỉ toàn hình bóng của Thời Diễn.
Lúc tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trọn trong vòng tay một người đàn ông, tôi bàng hoàng ngước lên thì bắt gặp ánh mắt của Thời Diễn.
Cậu thiếu niên tôi từng thầm thương trộm nhớ bảy năm trước, giờ đây đang nằm ngay bên cạnh mình.
Vừa ngỡ ngàng, vừa xấu hổ.
Tôi dần nhận ra tất cả những gì xảy ra đêm qua không phải là mơ. Căn phòng bừa bộn khắp nơi như chứng nhân cho sự cuồng nhiệt đêm qua. Tai tôi nóng bừng, ngượng đến mức không thốt nên lời.
Thời Diễn bước xuống giường mặc lại quần áo. Còn tôi, trong cơn mơ màng, quơ tay lấy chiếc điện thoại dưới gối.
Màn hình hiện lên tin nhắn WeChat của Kỷ Triều gửi từ nửa tiếng trước:
“Con chó vỗ về tinh thần anh gửi sang, em có thích không? Đêm qua anh uống say rồi ngủ thiếp đi, giữa anh và cô ấy chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Anh đã suy nghĩ rất kỹ rồi, mới thấy em vẫn hợp với anh hơn Tô Diệu.”
“Ông nội đang trên đường sang nhà mình đấy, tầm nửa tiếng nữa anh cũng về đến nơi, có mang theo cả chiếc bánh em thích nhất nữa. Giang Nhan, chúng mình bắt đầu lại có được không?”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, ngơ ngác không nói nên lời.
Con chó vỗ về tinh thần?
Món quà Kỷ Triều gửi cho tôi… chẳng phải là một người đàn ông sao?
Đúng lúc này, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng chó sủa dưới nhà. Tiếng sủa ấm ức và đầy giận dữ.
Thời Diễn đã mặc xong quần áo. Tôi vẫn co ro trong chăn, dán mắt vào điện thoại.
Thời Diễn cúi người hỏi tôi muốn ăn gì cho bữa sáng để anh đi mua. Tôi còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang.
Giọng Kỷ Triều vọng qua cánh cửa: “Giang Nhan, con chó bị em nhốt ngoài sân sắp chết cóng rồi kìa!”
Nói rồi, tay nắm cửa bắt đầu bị vặn nhẹ xuống—
8
Tim tôi đập nhảy chồm chồm trong lồng ngực.
Tay nắm cửa bị nhấn mạnh xuống vài lần nhưng không mở được. Cửa đã bị khóa bên trong.
Tôi thở phào một hơi. May mà tôi có thói quen khóa chặt cửa phòng khi ngủ, đêm qua lúc đi vệ sinh chắc đã tiện tay khóa lại mà không nhớ.
Tôi túm chặt lấy mép chăn, sự xấu hổ làm toàn thân tôi căng cứng.
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Giọng Kỷ Triều lại vọng vào: “Giang Nhan? Em vẫn chưa ngủ dậy đấy à?”
Tôi vô thức quay sang nhìn Thời Diễn. Anh như chẳng nghe thấy gì, chỉ thong thả cúi đầu xắn lại tay áo sơ mi.
Xắn áo xong, anh đột ngột bước về phía cửa.
“Thời Diễn!” Tôi khẽ gọi anh: “Anh…”
Anh quay lại nhìn tôi: “Đường đường chính chính ly hôn với anh ta đi, rồi anh sẽ cưới em.”
Tôi ngẩn người, không thốt nên lời.
Mối tình thầm kín thời thanh xuân bùng cháy vào đêm qua, giờ đây nhìn vào mắt Thời Diễn, những hình ảnh ân ân ái ái đêm qua lại dồn dập hiện về trong trí nhớ.
“Từ từ đã…” Tôi siết chặt góc chăn: “Em… em còn chưa mặc quần áo…”
Thời Diễn ngẩn người. Ánh mắt anh lướt qua chiếc chăn đang che ngang ngực tôi. Không biết đang nghĩ gì mà ánh mắt anh chợt tối sầm lại, giọng nói cũng khàn đi thấy rõ:
“Được.”
Anh quay lưng lại phía tôi. Tôi vội vã xỏ đại quần áo vào người, hít một hơi thật sâu chuẩn bị ra mở cửa thì đột nhiên nghe thấy tiếng trò chuyện vang lên dưới nhà—
Tiếng cười nói của hai người đàn ông trung niên vang lên rõ mùng một trong căn biệt thự yên tĩnh.
Là… ông nội Kỷ và bố tôi!
Thôi xong rồi!
Tuy tôi đã tính chuyện chấm dứt cuộc hôn nhân gượng ép này từ lâu, nhưng đâu thể để bị “bắt quả tang” ngay trước mặt hai người lớn thế này được chứ?
“Giang Nhan?” Ngoài cửa, Kỷ Triều lại cất giọng thúc giục: “Em xong chưa đấy?”
“Xong ngay đây!”
Tôi đáp lại một tiếng rồi lập tức quay người, chẳng kịp giải thích gì nhiều, kéo xồng xộc Thời Diễn trốn tọt xuống gầm giường:
“Anh trốn tạm vào đây một tí!”
“Một tí thôi, em hứa đấy!”



