FULL Khám zú gặp bạn trai cũ

Truyện Khám zú gặp bạn trai cũ – Ngôn tình sủng, gương vỡ lại lành, hài hước – Yokopod

Chương 1: Khám zú gặp bạn trai cũ

Tiếng loa gọi tên vừa vang lên, tay tôi đã siết chặt, mắt trừng trừng nhìn sáu chữ to đùng trên biển phòng: Khoa Ngoại Vú – Cố Thời An.

Liếc mắt qua tấm kính cửa sổ, tôi thấy một bóng dáng gầy gò quen thuộc phía trong. Chiếc áo blouse trắng tinh khôi bóp nhẹ ở eo làm tôi chợt nhớ đến những ký ức “giường chiếu” không thể nói thành lời. Mới một tháng trước, chính cái eo này còn áp sát người tôi, miệng thì thào “lần cuối cùng thôi đấy”, thế mà giờ đã khoác lên mình bộ dạng đạo mạo, lạnh lùng như thánh sống.

“Đứng thẫn thờ ra đấy làm gì?”

Mẹ vỗ một cú đau điếng vào lưng tôi: “Bác sĩ Cố là chuyên gia từ nước ngoài về đấy! Muốn đặt lịch với cậu ấy là phải canh từng giây, may mà mẹ thân với mẹ cậu ấy nên mới xin được suất ‘đi cửa sau’ này đấy!”

Tôi còn chưa kịp load xong quả thông tin “mẹ tôi quen mẹ anh ta” thì bên trong đã vang lên chất giọng lạnh như tiền: “Người tiếp theo.”

Cửa phòng mở ra. Người đàn ông một tháng không gặp xuất hiện với chiếc khẩu trang y tế che nửa mặt, tay áo blouse xắn nhẹ, ánh mắt nhìn tôi xa xăm rồi khẽ nhướng mày: “Muốn quay lại à?”

“Tôi đến khám bệnh!” – Tôi mạnh miệng cãi, mắt không tự chủ được mà liếc nhìn yết hầu anh ta đang khẽ chuyển động.

“Chỗ nào không khỏe?”

Tôi chưa kịp mở miệng thì mẹ tôi đã lao lên như một mũi tên: “Tiểu Cố à, bác là dì Giang đây. Cháu xem hộ con bé nhà bác với. Ngực nó lép kẹp thế kia, có phải là dậy thì thất bại không cháu?”

Giọng mẹ tôi oang oang vang vọng khắp phòng khám. Còn tôi? Mười ngón chân đã âm thầm bấm xuống đất, tự đào được một căn biệt thự dưới lòng đất vì quá xấu hổ.

“Dì ơi,” Cố Thời An nhẹ nhàng đẩy gọng kính lên sống mũi, “Kích thước vòng một phần lớn là do di truyền và chế độ dinh dưỡng…”

“Đúng đúng, chuẩn luôn!” Mẹ tôi gật đầu như bổ củi, “Có khi hồi bé nó uống nhầm phải loại sữa bột dỏm nào rồi!”

Khi thấy Cố Thời An thản nhiên gõ vào hồ sơ bệnh án dòng chữ: “Người nhà nghi ngờ bệnh nhân lép do uống nhầm sữa bột kém chất lượng”, tôi chính thức hoàn thiện xong căn biệt thự thứ hai của mình.

Nếu tôi có tội, xin hãy để pháp luật trừng trị, chứ đừng bắt tôi phải chịu cảnh bị mẹ ruột dẫn đi khám lép trước mặt người yêu cũ thế này!

“Ca này cần phải khám lâm sàng bằng tay.” Cố Thời An đứng dậy, nở một nụ cười lịch sự chuẩn mực với mẹ tôi: “Xin mời người nhà ra phòng chờ ngoài kia ạ.”

Tôi siết chặt tờ phiếu khám bệnh, nặn ra một nụ cười còn sượng trân hơn cả bánh mì để qua đêm: “Bác sĩ ơi, tôi đổi sang bác sĩ khác được không?”

Anh ta chẳng thèm ngẩng đầu lên, buông một câu tỉnh bơ: “Ra ngoài rẽ phải, xếp hàng lấy số lại từ đầu.”

“Thôi xin cô nương, xếp hàng lại đến Tết công nghệ à?” Mẹ tôi lập tức ấn phăng tôi xuống giường khám: “Bác sĩ nam thì đã sao? Thanh niên thời nay sao mà cổ hủ thế! Trong mắt bác sĩ thì làm gì có giới tính, chỉ có bệnh nhân thôi!”

Tôi chỉ muốn ngất lịm ngay tại chỗ. Trong mắt bác sĩ không có giới tính… nhưng trong mắt người yêu cũ thì có đấy mẹ ơi! Với lại, anh ta là bác sĩ ngoại khoa, liên quan gì đến việc ngực lép do chậm phát triển cơ chứ?!

Cố Thời An kéo rèm che lại, đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi rồi hất cằm ra hiệu cho tôi: “Vén áo lên, cởi áo ngực ra.”

Tôi nắm chặt vạt áo, trừng mắt nhìn gã đầy cảnh giác: “Anh… anh đang mượn công trả thù riêng đúng không?!”

Anh ta đút hai tay vào túi áo blouse, mặt không đổi sắc, tuôn một tràng lạnh lùng: “Cô Giang này, xin nhắc nhở cô ba điều. Thứ nhất, cô là người chủ động đặt lịch khám của tôi. Thứ hai, tôi là bác sĩ, khám bệnh là nghĩa vụ. Và cuối cùng…”

Gã hơi cúi người, ghé sát tai tôi nói nhỏ: “… Chỗ nào trên người cô mà tôi chưa từng thấy qua?”

Tôi nghẹn họng: “…”

Được rồi, anh giỏi, anh thắng!

Tôi nghiến răng kèn kẹt, hít một hơi thật sâu rồi dứt khoát tháo khuy áo ngực. Sau đó, tôi nhắm nghiền mắt, quay ngoắt mặt đi chỗ khác rồi kéo áo lên quá ngực.

Đầu ngón tay anh ta mát lạnh, vừa chạm vào da thịt đã khiến tôi rùng mình một cái.

“Đừng căng thẳng.”

“Ai… ai thèm căng thẳng chứ!”

“Nhịp tim đập như đánh trống tạ thế kia kìa.” Khóe môi gã khẽ cong lên một vệt mỉa mai, nhưng động tác kiểm tra thì vẫn cực kỳ chuyên nghiệp và nghiêm túc: “Có cảm giác gì không?”

Tôi ngoảnh mặt sang bên bờ tường, hứ một tiếng rõ to: “Không có cảm giác gì hết!”

“Không có?” Anh ta nhướng mày, tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Đã bảo không có là không có! Tay nghề của bác sĩ Cố đây quá kém, chúng ta chia tay rồi, anh nghĩ tôi còn rảnh để diễn kịch giả vờ phối hợp với anh chắc?”

Đánh không lại về thể lực thì tôi phải dùng “văn hóa chửi” để gỡ gạc thể diện.

“Hửm? Tay nghề tôi kém á?” Gã cúi thấp đầu, ánh mắt sắc lẹm xuyên qua tròng kính khóa chặt lấy tôi, giọng trầm xuống đầy đe dọa: “Giang Tuệ, nói chuyện thì nhớ để lại chút lương tâm nhé.”

Tôi thầm chửi rủa trong lòng: Lương tâm cái khỉ mốc, chẳng phải đang bị tay anh sờ chằm chằm đấy à?

Nghĩ đoạn, lực tay anh ta bỗng dưng mạnh hơn một chút.

“Lần này thì sao? Có cảm giác chưa?”

Tôi thốt lên: “ưm! Anh đang bóp thịt đấy à?!”

Cố Thời An ngẩng đầu nhìn tôi chằm chằm, khẽ thở dài một tiếng: “Có đau không?”

“Không!”

“Có bị tức ngực không?”

“Không luôn!”

“Bình thường chỗ này có bị ngứa ngáy gì không?”

“À đúng rồi, cơ mà chỗ ngứa không phải ở đây…” Nói đoạn, tôi mới giật mình thon thót. Chết dở, bị gã gài hàng rồi!

“Cố Thời An! Anh bóp đủ chưa hả?!”

Mặt tôi đỏ bừng như tôm luộc, bật dậy, suýt chút nữa là đập thẳng trán vào cằm gã. “Tôi có bệnh hay không chẳng lẽ anh là người không rõ nhất à?”

“Hiện tại thì chưa thấy u hạch gì bất thường, nhưng mà…” Gã buông tay khỏi người tôi, trong không gian yên tĩnh bỗng vang lên tiếng cười khẩy đầy châm chọc của gã: “Quả thực là… lép thật.”

Máu nóng dồn lên não, tôi uất ức phản pháo: “Ngực lép là tại anh bồ cũ không chịu khó ‘nhào nặn’ chăm sóc đấy chứ!”

Chưa kịp dứt lời, eo tôi đột ngột bị một bàn tay rắn chắc siết chặt. Theo quán tính, cả người tôi ngã nhào vào lồng ngực gã. Mùi hương gỗ tuyết tùng nhè nhẹ pha lẫn mùi nước sát khuẩn từ chiếc áo blouse xộc thẳng vào mũi.

Hơi thở của Cố Thời An bỗng chốc dồn dập hơn, giọng nói mang theo mùi nguy hiểm nồng nặc: “Sao hả? Muốn tôi phải ‘chăm sóc’ lại từ đầu à? Định chơi chiêu ‘lạt mềm buộc chặt’ cũ rích đấy với tôi đấy à?”

Gương mặt gã hiện rõ vẻ mỉa mai, không chút giấu giếm.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *