Chương 2: Quá khứ huy hoàng
Nghĩ cũng nực cười, ngày xưa chúng tôi bên nhau hoàn toàn là nhờ tôi mặt dày bám đuôi, còn anh bị tôi làm phiền đến mức đành tặc lưỡi “chốt đơn”.
Hồi đó tôi đi khám bệnh cùng cô bạn thân, vừa nhìn thấy Cố Thời An một cái là tôi “đứt xích” luôn tại chỗ. Áo blouse trắng, kính gọng vàng, vai rộng chân dài, khí chất cấm dục cao ngút ngàn.
Đã vậy tôi còn là đứa cuồng đôi tay đẹp. Nhìn anh cúi đầu gõ bàn phím ghi bệnh án, đôi bàn tay thon dài, ẩn hiện vài đường gân quyến rũ… Mỗi lần ngón tay anh cử động là tim tôi lại nhảy híp hốp trong lồng ngực.
Tôi bám chặt vào khung cửa, vừa nhìn vừa nuốt nước bọt ừng ực, tim đập loạn cào cào. Lúc đó tôi mới thấu hiểu thế nào là “hiệu ứng cầu treo” trong tâm lý học. Gặp được cực phẩm thế này thì dựng luôn cầu tình yêu chứ cầu treo cái gì tầm này nữa!
Vì để tôi có cớ ngắm trai đẹp, cô bạn thân vốn chỉ bị rối loạn nhịp tim nhẹ đã bị tôi “ép” nằm viện hẳn một tháng trời.
Kể từ đó, tôi nghiễm nhiên trở thành “nhân viên không lương” của Khoa Ngoại Vú. Sáng ship trà sữa thì bị anh chê nhiều đường, trưa đem cơm cúng cụ thì bị phàn nàn mất cân bằng dinh dưỡng, tối giả vờ vô tình chạm mặt ở bãi xe thì bị anh giáo huấn một tràng về đồng hồ sinh học.
Sau 30 ngày kiên trì diễn bài “hạ đường huyết” để ngã vào lòng anh, cuối cùng Cố Thời An cũng chịu hết nổi, chặn tôi ngay góc cầu thang:
“Giang Tuệ, rốt cuộc cô muốn cái gì?”
“Muốn anh!”
Tôi nghiến răng, kiễng chân túm lấy cà vạt của anh kéo mạnh xuống: “Được không? Bác sĩ Cố ơi, cứ nhìn thấy anh là tim em đập lệch nhịp, anh bảo em phải sống sao đây?”
Kết quả là ngay sau đó, tôi bị anh đè nghiến vào tường, hôn đến mức đầu óc quay cuồng, long trời lở đất. Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra “đóa hoa cao lãnh trên đỉnh núi tuyết” một khi đã nổi máu nóng lên thì cũng biết cắn người ra trò.
Nhưng yêu rồi mới phát hiện, anh chàng này ngoài đời chính là phiên bản sống của Đường Tăng. Quen nhau ba tháng mới chịu nắm tay, nửa năm mới cho hôn môi. Mỗi lần tôi định “bật đèn xanh” để tiến xa hơn, anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn, như kiểu đang làm phép thôi miên: “Như vậy là quá nhanh.”
Tôi phải kiên trì “phục kích” suốt nửa năm trời, dùng đủ mọi chiêu trò mỹ nhân kế mới chính thức đẩy ngã được anh. Có điều, gã “trai ngoan” này một khi đã lên giường thì chẳng lạnh lùng chút nào, lần nào cũng khiến tôi “vật vã, sống dở chết dở” theo đúng nghĩa đen.
Đáng nhẽ yêu nhau thì phải ngọt ngào mặn nồng, nhưng công việc của anh đặc thù quá, suốt ngày dính chặt lấy bàn mổ. Sáng hơn 7 giờ đã ra khỏi nhà, tối 8, 9 giờ đêm mới mò về là chuyện cơm bữa. Về đến nhà, tôi vừa muốn “hâm nóng tình cảm” một chút thì anh lại bận ôm đống bệnh án, viết luận văn, ôn thi chứng chỉ. Con lừa kéo cối xay trong nông trại thấy anh chắc cũng phải cúi đầu gọi bằng đại ca vì độ cuồng việc.
Đang tuổi xuân mơn mởn, tôi thì thèm hơi người yêu muốn chết, thế mà cứ phải sống trong cảnh “bữa đực bữa cái”, lúc có lúc không.
Đến sinh nhật tôi, sau khi đã phải “ăn chay” ròng rã suốt nửa tháng trời, tôi hạ quyết tâm hôm nay nhất định phải đè bằng được anh ra. Ấy thế mà phim vừa chiếu được vài phút, điện thoại anh đổ chuông, anh lại phải tức tốc chạy về bệnh viện cấp cứu.
Một mình tôi thui thủi xem hết bộ phim, tự ăn hết nồi lẩu, tủi thân đến mức nước mắt chực trào ra. Nhắn tin cho anh thì biệt tăm biệt tích, chẳng thèm rep lấy một câu.
Đến khi tôi không chịu nổi nữa, tự tay chuẩn bị hộp cơm mang đến bệnh viện thăm anh, thì đập vào mắt tôi lại là cảnh anh đang ngồi cạnh một nữ bác sĩ khác. Hai người họ mải mê thảo luận bệnh án, ăn ý đến mức không màng đến xung quanh. Ánh mắt họ nhìn nhau tràn ngập sự tán thưởng, công nhận là trông xứng đôi vừa lứa vô cùng.
Khoảnh khắc đó, ngọn lửa tình yêu trong lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Cố Thời An thuộc kiểu người chỉ nên giữ trên giường để trải nghiệm, chứ tuyệt đối không thể lấy làm chồng. Anh là bác sĩ ngôi sao của bệnh viện tuyến đầu, còn tôi chỉ là một đứa viết truyện mạng ba xu, lại còn mắc bệnh mê trai. Đúng là mây tầng nào gặp mây tầng ấy, chúng tôi chẳng chung một thế giới.
Ngay giây phút đó, tôi bỗng dưng… mất sạch hứng thú ngủ với anh ta. Thế là tôi chủ động nói lời chia tay.
Khi anh hỏi lý do, tôi đã chọn một câu sát thương cực kỳ cao để đâm thẳng vào lòng tự trọng của anh: “Kỹ thuật của anh… tệ quá!”
Nói xong, tôi quay lưng đi thẳng, đồng thời block sạch sành sanh mọi phương thức liên lạc. Sau vụ đó, anh ta cũng chẳng buồn tìm tôi nữa. Tóm lại, kèo này là tôi đá anh ta trước!
Thế mà giờ đây, tôi lại đi đăng ký nhầm đúng lịch khám của anh. Trong mắt anh và người ngoài, cái trò này có khác gì việc tôi đang hối hận, muối mặt tìm cách cưa lại bồ cũ đâu cơ chứ? Nhục nhã không cơ chứ!
Tôi vội vàng quay lưng lại, luống cuống tay chân gài lại khuy áo ngực: “Bác sĩ Cố bớt suy diễn hộ cái. Là mẹ tôi tự ý đặt lịch khám chứ tôi chẳng rảnh. Với lại, châm ngôn của tôi là… đàn ông đã cũ thì miễn dùng lại lần hai.”
Tôi hất cằm bật lại, quyết không chịu thua kém về mặt khí thế. Ngặt nỗi, cái khuy áo ngực chết tiệt hôm nay lại dở chứng, cứ trơn tuột không chịu nghe lời.
Đang loay hoay đến toát mồ hôi hột, một bóng đen đã âm thầm áp sát từ phía sau. Một bàn tay to lớn, rắn chắc vòng qua eo tôi, chỉ bằng vài động tác điêu luyện đã giúp tôi gài gọn gàng chiếc khuy áo.
Hành động bất thình lình này khiến tôi đứng hình mất năm giây, tim đập chệch đi một nhịp.
Anh ta thản nhiên buông một câu, giọng tỉnh bơ: “Không cần cảm ơn. Tay nghề quen việc thôi mà.”
Khốn kiếp thật! Trước đây lúc còn mặn nồng, tôi vẫn hay trêu anh ta có đôi tay vàng ngọc, vừa cầm được dao mổ, lại vừa có tài lẻ… cởi bra bằng một tay siêu tốc.
Tôi nghiến răng, cố tình mỉa mai: “Bác sĩ Cố chu đáo quá nhỉ, còn có dịch vụ chăm sóc tận răng, cài hộ cả áo lót cho nữ bệnh nhân cơ đấy.”
Anh ta khẽ mỉm cười, da mặt dày đến mức chẳng chút ngượng ngùng: “Có gì đâu. Mà tôi cũng lần đầu tiên trong đời tiếp nhận một ca bệnh nhân đi khám vì lý do… lép đấy.”
Tôi cứng họng: “…”
Không khí trong phòng rơi vào khoảng lặng đầy sượng trân. Tôi còn đang vắt óc nghĩ chiêu để phản đòn thì cửa phòng bỗng “cạch” một tiếng, mẹ tôi đã lật đật đẩy cửa bước vào.
Thấy mặt tôi nghệt ra như mất sổ gạo, bà sốt sắng quay sang hỏi dồn dập: “Bác sĩ Cố ơi, tình hình con bé nhà bác sao rồi? Không phải nó mắc bệnh nan y gì đấy chứ?”
Cố Thời An lịch sự lùi lại vài bước để giữ khoảng cách an toàn: “Dì cứ yên tâm, mọi chỉ số đều bình thường, không có vấn đề gì đâu ạ.”
Mẹ tôi lúc này mới vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm: “May quá… tốt rồi, tốt rồi…”
Nhưng ngay sau đó, bà lại lộ rõ vẻ đau đáu, thắc mắc: “Mà bác cũng lạ nha. Bác với chị gái nó đều thuộc hệ ‘bưởi năm roi’ cỡ D, sao sinh ra nó lại thành quả chanh cỡ A thế này?”
Tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nứt nào trên sàn nhà để chui tọt xuống, bất lực lấy hai tay che mặt.
“Cái này có thể là do…” Anh ta cố nhịn cười, đưa tay đẩy gọng kính: “… do di truyền giống bên đằng nội, giống chú nhà mình đấy dì ạ.”
Không khí lập tức đông cứng lại. Mẹ tôi vẫn chưa chịu đầu hàng, tiếp tục truy hỏi đến cùng: “Thế giờ con gái bác… còn cơ hội cứu vãn để ‘nở nang’ hơn tí nào không cháu?”
“Cháu khuyên là nên tích cực ăn nhiều đu đủ ạ.” Ánh mắt anh ta lướt qua người tôi, nụ cười ẩn chứa đầy tia gian tà: “Ngoài ra, kết hợp massage hỗ trợ cũng cực kỳ hiệu quả. Một số phụ nữ khi bước vào giai đoạn mang thai, cho con bú… hoàn toàn có thể dậy thì thành công lần hai.”
Mẹ tôi đập đùi cái đét, mặt sáng bừng như bắt được vàng: “À! Ra là thế! Tóm lại là phải có hơi đàn ông đúng không!”
Nói rồi, bà quay sang nhìn Cố Thời An với ánh mắt lấp lánh như thấy rể quý: “Tiểu Cố này, bác nghe mẹ cháu bảo cháu cũng vừa mới chia tay người yêu đúng không? Cháu nhìn con gái bác xem có duyệt được không?”
Đầu tôi như muốn nổ tung, dây thần kinh xấu hổ đứt đoạn. Tôi vội vàng kéo giật tay mẹ ra, hạ giọng cằn nhằn: “Mẹ ơi! Mẹ bớt làm loạn đi hộ con cái…”
Mẹ tôi sốt ruột giậm chân bình bịch, thì thầm vào tai tôi: “Mẹ vừa nghía qua sơ yếu lý lịch của bác sĩ Cố rồi! Tiến sĩ, phó chủ nhiệm khoa, tuổi trẻ tài cao! Đã thế lại còn đẹp trai lồng lộn nữa! Quá chuẩn để cải thiện nòi giống cho cái nhà mình! Mẹ mà trẻ lại hai mươi tuổi là mẹ độc chiếm luôn rồi chứ không đến lượt con đâu! Cậu ấy vừa thất tình, đang trong giai đoạn cô đơn trống trải, con phải biết tranh thủ thời cơ mà tấn công chứ!”
Nói đoạn, bà quay ngoắt sang cười hớn hở với anh ta: “Bác sĩ Cố ơi, hay là hai đứa kết bạn mạng xã hội đi? Sau này con Tuệ nhà bác có chỗ nào ‘khó ở’ trong người thì còn tiện nhắn tin hỏi han cháu?”
Cố Thời An nhướng mày nhìn thẳng vào tôi. Tôi đứng bên cạnh điên cuồng chớp mắt ra hiệu, cơ mặt giật liên hồi. Bởi vì… gã này vẫn đang nằm chễm chệ trong danh sách đen (block) của tôi chứ đâu!
“Được ạ.”
Anh ta rút ngay chiếc điện thoại ra, thản nhiên mở mã QR dí thẳng vào mặt tôi: “Làm phiền cô Giang quét mã kết bạn nhé.”
Tôi cắn răng nuốt hận, lóng ngóng lôi điện thoại ra quét.
Bíp!
Màn hình điện thoại nhảy lên một dòng chữ thông báo rõ mồn một: “Tài khoản này đã bị thêm vào danh sách đen, bạn không thể nhận tin nhắn từ người này.”
“Ủa, tôi vẫn chưa nhận được lời mời kết bạn nhỉ?” Anh ta thản nhiên nhắc nhở đầy ẩn ý.
Tôi nghiến răng ken két, âm thầm bấm gỡ chặn: “Được rồi đấy.”
Anh ta mỉm cười đầy đắc thắng, khẽ gật đầu: “Vâng, vậy để lát nữa tôi gửi một vài lời dặn dò sau khi khám cho cô Giang nhé.”
Tôi lén lút đảo mắt khinh bỉ. Đúng là vẽ chuyện xạo sự, ngực lép thì có cái vẹo gì mà dặn với dò cơ chứ?
Mấy phút sau, điện thoại tôi rung lên bần bật. Mở ra thì thấy anh ta gửi tới một tin nhắn:
【Tệp PDF: “Cẩm nang hướng dẫn massage vòng một toàn tập”】 【Lời nhắn: Massage đúng phương pháp sẽ kích thích phát triển kích cỡ, đồng thời ngăn ngừa các bệnh lý về tuyến vú.】
Tôi cắn răng, gửi lại một icon nụ cười thảo mai: “Bác sĩ Cố thật là có tâm quá đi mất.”
Cố Thời An rep lại ngay lập tức: “Nếu cần, tôi có thể nhận hướng dẫn thực hành miễn phí.”



