Chương 2: Ý Trời Khó Đoán, Nhờ Cậy Đông Cung
Đêm động phòng hoa chúc, khi Tạ Diễn vén khăn voan của ta lên, ánh mắt hắn bình thản như nước mùa thu, không hề có lấy một tia vui mừng hay gợn sóng.
Sau đó, mỗi khi cổ độc trong người ta phát tác, dục vọng dâng trào khó thể kìm nén, đêm nào ta cũng tìm đến hắn. Thế nhưng lần nào hắn cũng lạnh lùng đẩy ta ra, sự chán ghét trong đáy mắt hắn gần như ngưng tụ thành thực thể.
“Loại người không biết liêm sỉ như cô, mà cũng xứng làm chủ mẫu của Hầu phủ sao?”
Tạ Diễn đứng từ trên cao nhìn xuống, trách ta lẳng lơ, mắng ta dâm tiện.
Mỗi lần bị cổ độc cắn xé tim gan, ta chỉ có thể tự nhốt mình trong phòng trong, cầm mảnh sứ vỡ liên tục rạch lên cổ tay, dùng cơn đau thể xác để áp chế ngọn lửa tình đang thiêu cháy khắp gân cốt.
Cho đến một ngày, ta tìm thấy tận sâu trong thư phòng của hắn một cuộn tranh. Sau khi mở ra, đập vào mắt ta chỉ là cảnh xuân triền miên, từng nét bút đều quấn quýt lưu luyến. Đó là bức tranh do chính tay hắn vẽ, ghi lại giấc mộng hoan ái cùng A tỷ.
Ta nhìn chằm chằm bức tranh ấy, lòng đau như dao cắt.
Đêm hôm đó, ta trói chặt hắn lên giường, cưỡng chiếm hắn suốt ba ngày ba đêm. Hắn vùng vẫy, miệng không ngừng mắng chửi, đến cuối cùng giọng cũng khàn đặc. Nhưng ta coi như không nghe không thấy, chỉ tập trung trút giận.
Về sau, chính tay Tạ Diễn đã tống ta đến chùa Thanh Sơn. Trước lúc xe ngựa lăn bánh, hắn chỉ ném lại một câu lạnh lùng:
“Ngày nào nàng còn chưa tự dùng ý chí của mình để áp chế được cổ độc, thì ngày đó vẫn không được xuống núi.”
Ta quỳ trước tượng Phật, bầu bạn cùng ngọn đèn dầu mờ ảo và những cuốn kinh cổ, ròng rã suốt ba năm trời.
…
Lúc chuẩn bị rời đi, Tạ Diễn quay đầu lại nhìn một cái, ánh mắt dừng trên gương mặt ta trong thoáng chốc.
“Hầu gia.”
Ta gọi hắn lại, rồi bảo Nhược Xuân mang đồ tới. Đó là một chiếc hộp làm bằng gỗ long não, bên trong đựng lặt vặt đủ thứ, đều là những món đồ tiện tay hắn tặng ta suốt mấy năm qua.
Ta từng chẳng nỡ vứt đi, món nào cũng cất giữ cẩn thận. Ở cái tuổi trái tim mới biết rung động, đồ do người mình thầm thương trộm nhớ tặng, cho dù chỉ là một cọng cỏ dại, cũng được xem như bảo vật vô giá.
Ta đưa chiếc hộp tới trước mặt hắn:
“Hầu gia, ta sắp lên núi thanh tu, không biết bao giờ mới trở về. Những món đồ này của ngài… vẫn nên trả lại cho ngài thì hơn.”
Tạ Diễn lùi lại nửa bước, trong đáy mắt thoáng qua một tia chán ghét nhạt nhòa:
“Đã tặng cho Tam tiểu thư thì là của Tam tiểu thư. Nếu không thích, cô vứt đi là được.”
Ta nhẹ nhàng đáp một tiếng:
“Được.”
Rồi ta nhận lấy chiếc hộp, tiện tay giao cho Nhược Xuân:
“Mang đi đốt đi.”
Dường như không ngờ ta sẽ dứt khoát như vậy, đôi lông mày của hắn khẽ động một chút gần như không thể nhận ra. Hắn đứng lặng thêm một lúc, bỗng nhiên lên tiếng:
“Nếu Tam tiểu thư chịu không nổi thứ cổ độc đó, có thể nói với ta một tiếng. Ta sẽ tìm cho nàng một mối lương duyên tốt, nhất định khiến nàng vừa lòng.”
Ta bình thản đáp:
“Ta với Hầu gia cũng chẳng thân quen gì cho cam. Dù có chịu không nổi, cũng chẳng có đạo lý nào lại đi mở miệng nhờ vả người ngoài. Ta còn có huynh trưởng, có A tỷ, không dám phiền Hầu gia phải nhọc lòng.”
Sự nghi ngờ trong mắt hắn càng đậm hơn.
Thấy bầu không khí bỗng trở nên gượng gạo, A tỷ vội vàng bước tới nắm lấy tay ta để giảng hòa:
“Ánh Sơ, muội vẫn còn giận Hầu gia chuyện hôm qua không mang bánh quế hoa cho muội sao?”
Thần sắc Tạ Diễn khựng lại, vẻ nghi hoặc trong mắt lập tức tan biến.
Bánh quế hoa chẳng qua chỉ là cái cớ để ta được gặp hắn mà thôi. Trước đây, mỗi lần hắn đến phủ, ta đều nũng nịu bảo hắn tiện đường mua giúp một phần bánh quế hoa của tiệm ở phía đông thành, hắn chưa từng từ chối.
Thế nhưng ta chưa bao giờ để ý rằng, mỗi lần đi làm việc, hắn vốn chẳng hề thuận đường qua đó. Vậy mà hắn vẫn chịu khó vòng sang phía nam thành mua một phần bánh hải đường, tự tay đưa đến trước mặt A tỷ rồi ôn tồn nói:
“Nhị tiểu thư nếm thử xem, bánh của tiệm này còn hợp khẩu vị hơn bánh quế hoa nhiều, vị cũng thanh đạm hơn.”
A tỷ vốn thích đồ ăn thanh đạm.
Ta khẽ cong khóe môi:
“A tỷ, dạo này muội bị đau răng, không còn thích ăn bánh quế hoa nữa rồi.”
Tạ Diễn dường như còn muốn nói gì đó, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt trở vào. Ánh mắt hắn đảo quanh một lượt, cuối cùng vẫn dừng lại trên người A tỷ, tựa như không muốn dời đi:
“Chỉ cần Nhị tiểu thư tĩnh dưỡng cẩn thận thì cơ thể sẽ sớm hồi phục. Trong phủ của ta còn mấy cây linh chi lâu năm, ngày mai ta sẽ sai người đưa tới.”
A tỷ khéo léo từ chối:
“Không cần phiền Hầu gia đâu, chỗ của ta đã có đủ dược liệu rồi.”
Tạ Diễn vẫn kiên quyết:
“Nhị tiểu thư không cần khách sáo, cứ nhận lấy đi.”
Ta không nói thêm lời nào nữa. Đợi đến khi bóng dáng hắn khuất hẳn nơi hành lang, A tỷ mới nhỏ giọng hỏi ta:
“Ánh Sơ, muội vừa cãi nhau với Hầu gia à?”
“Không có đâu tỷ.”
“Trước đây ở trước mặt huynh ấy, chẳng phải muội là người nói nhiều nhất sao? Sao hôm nay lại chẳng chịu hé môi lấy một câu thế?”
Ta cúi mặt xuống:
“Có lẽ do cổ độc mới nhập vào cơ thể, trong người không được khỏe, chẳng có tinh thần mấy.”
A tỷ lập tức căng thẳng, nắm chặt lấy tay ta:
“Muội thấy khó chịu ở đâu? Tỷ đã bảo muội đừng chuyển cổ độc sang rồi, thà rằng cứ để tỷ chịu đựng…”
Ta nghiêng đầu, cọ cọ má vào vai tỷ ấy như đang làm nũng:
“A tỷ đối xử với muội tốt như vậy, sao muội nỡ để tỷ phải chịu khổ chứ?”
Huống chi… A tỷ nhất định phải gả cho Thái tử. Nếu không phải là tỷ ấy, thì thuốc giải của hắn, biết tìm ở đâu bây giờ?
…
Thái tử nghe tin A tỷ lâm bệnh một trận, liền đích thân đến phủ thăm hỏi, còn ban thưởng không ít đồ bổ.
Đúng lúc đó, người nhà của Tạ Diễn cũng mang dược liệu đến. Ánh mắt Thái tử lướt qua đống dược liệu của hắn, có chút bất ngờ:
“Đây là…”
Lời từ chối đã đến bên miệng, nhưng Tạ Diễn bỗng đổi ý:
“Là thuộc hạ đưa tới cho Tam tiểu thư.”
Ta khẽ nhíu mày. Thấy Thái tử ở đây nên hắn không dám công khai tặng đồ cho A tỷ, liền lấy ta ra làm cái cớ chắn đường sao?
“Ta không cần thứ này, Hầu gia tự mang về đi.”
Ta không cho hắn cơ hội xuống đài, khiến sắc mặt hắn có phần khó coi, đứng chết trân tại chỗ một lát mới gượng gạo nói:
“Ánh Sơ, muội vẫn còn giận ta vì chuyện không mang bánh quế hoa sao? Hôm nay vốn dĩ ta có mang theo, chỉ là lúc lấy dược liệu vô ý làm rơi mất. Ngày mai ta nhất định sẽ mua bù cho muội.”



