FULL “Lăn Giường” Với Hệ Thống Cực Phẩm

Truyện "Lăn Giường" Với Hệ Thống Cực Phẩm - Ngôn tình xuyên không, hệ thống công lược, thanh xuân vườn trường, nữ phụ, hài hước - Yokopod

Chương 1: Anh Đẹp Trai Thì Không Nên Có Vết Sẹo

Mục tiêu tôi cần cưa đổ là Giang Bắc Lê – gã thanh mai trúc mã từ nhỏ. Mấy năm trước lúc mới được đón về nhà tôi, cậu ta cứ như con sói hoang hay xù lông cào người. Tôi đã phải tốn bao công sức cung phụng, vuốt ve thì móng vuốt của cậu ta mới chịu thu lại, biến thành một chàng trai trầm tính, nội liễm.

Cứ ngỡ mình sắp sưởi ấm được tảng băng này, thì “đùng một cái”, nữ chính nguyên tác xuất hiện.

Hiện tại, Giang Bắc Lê và nữ chính đang đứng dưới chân cầu vượt đón làn gió hè thơ mộng. Còn tôi – phận nữ phụ lót đường – lại đang cùng một anh NPC đẹp trai rụng rời ngồi xổm chịu trận trong bụi cỏ ven sông, vừa gãi muỗi vừa căng mắt ra rình xem họ tiến triển đến đâu rồi.

Anh bạn NPC này đã mấy lần định chuồn, nhưng đều bị tôi kéo tuột áo lại, năn nỉ: “Lạy cậu, ngồi thêm chút nữa đi mà!”

Cậu ta khẽ liếc mắt, đôi đồng tử nhạt màu tràn ngập sự thiếu kiên nhẫn, buông một câu: “Nhạt nhẽo.”

Nghe thế, tôi tự động dịch thành: “Ok, mình cùng ngắm muỗi tiếp nhé!” Thế là tôi càng túm chặt gấu áo cậu ta. Gió thoảng qua, mùi hương thanh khiết, nam tính của cậu ta cứ thế quẩn quanh chóp mũi.

Kìa, nam nữ chính nhận ra nhau dưới gầm cầu rồi! Hóa ra em gái Hứa Tri Thiển còn quen Giang Bắc Lê trước cả tôi. Lòng tôi lúc này cám cảnh như tro tàn…

Lúc này, Giang Bắc Lê đang đút hai tay vào túi quần, đứng cạnh Hứa Tri Thiển – cô nàng mới chuyển trường tới. Hứa Tri Thiển đeo balo, cúi đầu lí nhí: “Cậu sẽ bảo vệ mình chứ? Mình sợ Trình Ngư lắm.”

Nghe thấy tên mình bị réo, tôi giật thót, vô thức bấu chặt lấy tay anh NPC bên cạnh. Nhìn Hứa Tri Thiển lúc này chả khác nào chú thỏ con tội nghiệp không biết dựa vào ai. Mà cái điệu bộ này, y hệt như Giang Bắc Lê ngày đầu mới đến nhà tôi vậy.

Giọng Hứa Tri Thiển càng lúc càng nhỏ, cứ như sắp khóc đến nơi. Đúng lúc này, hệ thống vô tri lại “ting” lên một tiếng:

【Độ hảo cảm của Giang Bắc Lê và Hứa Tri Thiển: 10%】

Tổ sư nó! Cô ta mới chuyển trường đến có một tuần mà bằng mẹ nó 5 năm thanh xuân tôi cung phụng cậu ta! Nhìn Giang Bắc Lê khẽ nhíu đôi mày đẹp rồi gật đầu nhẹ một cái, tim tôi chua loét, tay siết anh NPC càng chặt hơn.

Tôi cay đắng hỏi hệ thống: “Nếu nhiệm vụ thất bại thì tôi sao?”

Hệ thống trả lời bằng chất giọng máy móc vô hồn: 【Khấu trừ toàn bộ điểm sinh mệnh.】

Tôi điên tiết chửi thề: “Cái hệ thống ăn hại!”

Anh NPC bên cạnh đột nhiên quay sang nhìn tôi chằm chằm đầy dò xét. Tôi vội chữa cháy: “À, không phải chửi cậu đâu, tôi đang rủa một thứ súc sinh không phải người ấy mà.”

Sắc mặt cậu ta bỗng trầm xuống, ánh mắt nhìn tôi càng thêm phần “khó ở”. Theo ánh mắt cậu ta nhìn xuống, tôi mới phát hiện mu bàn tay trắng trẻo, gầy gò của Lục Cứu đã bị tôi bóp cho đỏ ửng từ lúc nào.

Tôi vội rụt tay, lí nhí: “Ui, xin lỗi, tôi lỡ tay…”

Chờ đôi chim cu gáy kia đi khuất, tôi mới run rẩy đứng dậy: “Kéo tôi cái, tê chân quá rồi.”

Lục Cứu lạnh lùng ngó lơ. Đúng là NPC, có cần vô tình thế không?

Tôi đành túm chặt quai balo của cậu ta để lấy đà: “Khoan đã! Chờ hết tê chân rồi hãy đi!”

Cậu ta chẳng thèm hé răng, cứ thế sải bước. Thế là tôi bị chiếc balo kéo đi xềnh xệch, hai chân thì tê dại, trông chẳng khác nào một con zombie đang múa may quay cuồng.

Chưa kịp ra khỏi gầm cầu thì đen đủi thay lại đụng ngay một băng đảng du côn lang thang. Giờ thì tôi hiểu sao Lục Cứu lại vội chạy thế rồi.

Tôi thảng thốt hỏi hệ thống: “Ủa, tình tiết này là của nam nữ chính mà?”

Hệ thống: 【Do ký chủ tự ý chen vào bối cảnh ven sông, dẫn đến cốt truyện bị lỗi.】

Tôi: “???” Lỗi cái đầu lợn nhà ngươi ấy!

Theo nguyên tác, gầm cầu này là căn cứ bí mật của nam nữ chính. Đáng lẽ tôi không nên mò đến, chỉ là tôi ức quá, muốn xem rốt cuộc hai đứa nó làm cái trò gì mà khiến công sức 5 năm của tôi đổ sông đổ bể. Thế là tôi tiện tay kéo đại anh NPC đẹp trai nhất trường đi rình cùng.

Lục Cứu tiến lên một bước che cho tôi, gương mặt góc cạnh bỗng trở nên sắc lạnh. Tôi liếc nhanh: Ôi mẹ ơi, bảy tám thằng! Kiểu này tôi với cậu ta có nước bị ăn tươi nuốt sống.

Tôi liền thò đầu ra sau lưng Lục Cứu, làm động tác “bấm nút dừng” với đám du côn: “Cắt! Khoan đã các anh dai! Trong kịch bản gốc tôi là nữ phụ, không hề bị trầy một cọng lông nào hết nhé! Nếu các anh muốn diễn đúng kịch bản, thì đôi nam nữ chính vừa đi qua hướng kia kìa, đuổi theo họ đi!”

Thấy chúng nó vẫn đứng đực ra nhìn, tôi liền chắp tay, giở giọng nịnh bợ: “Các đại ca đẹp trai tai to mặt lớn, tha cho hai đứa em được không ạ?”

Đám du côn nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ ngoài hành tinh. Đến cả Lục Cứu cũng đứng hình mất ba giây, rồi quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt không cảm xúc, buông một câu cụt lủn: “Đánh hay chạy?”

Cái đồ đầu gỗ này, còn phải hỏi à?! Đương nhiên là vắt chân lên cổ mà chạy rồi!

Tôi vừa quay người định vứt hết liêm sỉ mà chạy thì “vút” một cái, một vỏ chai rượu xé gió lao thẳng vào mặt tôi. Lục Cứu nhanh như chớp vung cánh tay dài ra đỡ, chai rượu rơi xuống đất vỡ toang phát ra tiếng “xoảng”.

Cậu ta thản nhiên bồi thêm một câu: “Hết chạy được rồi.”

Tuyệt vời, phong thái rất bình tĩnh, rất bất cần đời!

Chân tôi nhũn ra như bún. Nếu không có Lục Cứu đỡ hộ, quả đầu này của tôi chắc nở hoa rồi. Bảy tám gã du côn tay cầm chai rượu, cười toe toét tiến lại gần. Tên cầm đầu xoa xoa tay đầy háo sắc: “Ngon nghẻ rồi, hôm nay có trò hay để chơi rồi đây!”

Tôi vừa lùi bần bật vừa gào thét nát cả cõi lòng trong tâm thức: “Hệ thống ơi cứu mạng!!!” “Hệ thống ba ba ơi, con sợ qué!!!”

Tôi thừa biết cái hệ thống vô tri này làm gì có cảm xúc con người mà thèm hồi đáp. Kêu gào cho đỡ sợ thế thôi, chứ tay tôi vẫn chung thủy túm chặt lấy gấu áo Lục Cứu như bám cọc cứu sinh.

Ngay lúc hai đứa bị dồn vào đường cùng, Lục Cứu dứt khoát giật phăng chiếc balo, ném một cú cực hiểm vào thẳng mặt tên cầm đầu.

Cậu ta ghé sát tai tôi, bỏ lại một câu: “Nấp sau lưng tôi.”

Ngay một giây trước khi lao vào combat, cậu ta chợt khựng lại, máy móc rặn ra thêm hai chữ: “Đừng sợ.”

Đầu óc tôi đóng băng mất một nhịp, tay run như cầy sấy mò điện thoại ra bấm 113.

“Bốp!” — Lục Cứu tặng ngay cho tên cầm đầu một cú đấm ra trò, khiến máu mũi gã bay tia lia. Tôi cũng không chịu ngồi không hưởng sái, liền nhặt ngay một viên gạch block dưới chân ném “bùm” một phát, trúng chóc đầu gã đó.

Tên ca-vơ-ri ôm đầu ôm mặt, gầm lên đầy cay cú: “Mẹ kiếp, con ranh này cá tính đấy! Trên giường cũng cá tính thế này à?”

Ánh mắt Lục Cứu lập tức lạnh thấu xương. Nắm đấm vung ra sau đó cứ phải gọi là “full sát thương”, bạo liệt hơn hẳn.

Tôi hăng máu định nhặt tiếp cái balo ném phụ họa, đang xoa tay múa chân chuẩn bị lao vào “on mic” cùng đồng đội thì hệ thống lại nhảy thông báo: 【Ký chủ, khuyên cô không nên gánh team lúc này.】

Lục Cứu từ xa liếc tôi một cái, khẽ lắc đầu. Tiếc là vì phân tâm cứu tôi, má cậu ta ăn trọn một đấm từ phe địch. Cậu ta cố gồng gánh, chặn đứng đám du côn cách xa tôi cả năm mét, trên người bắt đầu xuất hiện vài vết bầm tím.

Nói gì thì nói, dù cậu ta có là NPC đi chăng nữa, tôi cũng không cam lòng nhìn một gương mặt cực phẩm như vậy bị đánh cho tơi tả. Tôi nhặt một cành cây to đùng dưới đất, định bụng xông lên khô máu.

Hệ thống lại càm ràm bên tai: 【Hắn chỉ là một NPC công cụ chạy cốt truyện thôi mà.】

Tôi nhìn Lục Cứu. Bộ đồng phục thiếu niên trắng trẻo giờ đã lấm lem bùn đất, lốm đốm vết máu. Cậu ta như hóa điên, liều mạng chặn đứng mọi đường đi nước bước của đám người kia, tuyệt đối không cho chúng chạm vào một sợi tóc của tôi.

Tôi cãi lý với hệ thống: “Nhưng mà, nhìn cậu ta biết đau thật mà!”

Hệ thống im bặt.

Kệ xác hệ thống, tôi lao lên luôn! Giơ cành cây quất một phát chí mạng vào mặt một thằng du côn: “Đánh nữa đi! Bà mày báo công an rồi đấy nhé!”

Lục Cứu quệt vệt máu nơi khóe miệng, cố giữ cho bản thân cái nét ngầu lòi cuối cùng. Cậu ta hỏi bằng giọng không cảm xúc: “Bao lâu nữa công an đến?”

Tôi liền “tag” ngay đứa trong đầu: “Hệ thống, bao lâu nữa công an đến?”

Hệ thống giả chết.

Lục Cứu bất lực nhìn tôi bằng ánh mắt cạn lời. Cậu ta giật phăng cành cây trên tay tôi, phang một phát xéo ngang đầu tên đối diện. Tên đó đau đớn gào lên, điên tiết rút từ trong túi ra một con dao gọt hoa quả sáng loáng.

Ôi vãi, chơi dao thật kìa! Các anh dai làm em nể rồi đấy!

Thừa lúc Lục Cứu đang bận gạt tay đỡ đòn, tôi đánh liều lao lên định cướp con dao. Trong lòng tôi đã tính toán kỹ lưỡng: Đánh nhau thì mình chịu, nhưng “lách luật” hệ thống thì mình có thừa! Mình là nữ phụ cốt cán, đang trong thời gian làm nhiệm vụ chính tuyến thì không thể “đăng xuất” dễ dàng thế được, cùng lắm là bị trừ vài điểm sinh mệnh thôi.

Nhưng Lục Cứu thì khác, một anh NPC đẹp trai mlem mlem thế này mà bay màu thì phí của giời lắm. Dù sao cũng tại cái thói bướng bỉnh của tôi lôi người ta ra đây chịu trận…

Hệ thống ba ba ơi, xin ngài đấy, tí nữa trừ ít điểm sinh mệnh thôi nhé…

Còn chưa kịp bước tới bước thứ hai, gáy tôi đã lạnh toát. Lục Cứu xách cổ áo tôi lôi ngược trở lại như xách một con mèo hen: “Muốn chết à?”

Ơ kìa, cái giọng điệu lạnh lùng của anh bạn NPC này hình như vừa xen lẫn chút tức giận thì phải? Mà sao cảm giác như cậu ta đi guốc trong bụng tôi, biết tôi định làm trò gì không bằng.

Mười lăm phút sau, tiếng còi cảnh sát hú vang dội cứu rỗi hai linh hồn tội nghiệp.

Vì phải một lòng một dạ bảo vệ tôi, trên người Lục Cứu toàn là thương tích, nhìn mà xót hết cả ruột gan. Thế mà từ đầu đến cuối cậu ta mặt không biến sắc, đấm phát nào ra phát nấy, đám du côn hoàn toàn không có cửa chạm vào tôi.

Chỉ tiếc là, trong lúc nhảy qua nhảy lại né đòn, tôi tự làm mình trật khớp chân.

Thấy công an đến, đám du côn như ong vỡ tổ, chạy vắt chân lên cổ. Tôi bám lấy vai Lục Cứu, đi theo kiểu nhảy lò cò một chân. Đường bờ sông toàn sỏi đá gồ ghề, tôi bấu víu làm cậu ta lảo đảo suýt ngã mấy bận. Nhìn cái mặt “khó ở” của cậu ta là biết đang chê tôi phiền phức đến mức nào rồi.

Thế rồi, Lục Cứu bất thình lình luồn tay qua khoeo chân tôi, dứt khoát xốc tôi lên lưng cõng đi.

Ở cự ly gần thế này, tôi nghe rõ mồn một nhịp tim của cậu ta — cực kỳ bình thản, nhịp nhàng. Chẳng bù cho tôi, tim đập thình thịch như đánh trống trường sau trận combat sinh tử vừa rồi.

Sau khi vào bệnh viện gần đó băng bó sương sương, hai đứa lại dắt díu nhau lên đồn công an lấy lời khai. Tôi gọi điện cho chú Lưu đến đón, rồi lấy ngón tay chọc chọc vào miếng băng gạc trên trán Lục Cứu: “Có muốn đi chung xe không? Tôi bảo tài xế chở cậu về tận ngõ.”

Trông cậu ta có vẻ buồn ngủ lắm rồi, mệt mỏi hé mắt ra nhìn tôi, giọng khàn đặc: “Không cần.”

Tôi hỏi thầm hệ thống: “NPC nhà mình đến giờ đi ngủ rồi hả?”

Hệ thống: 【Đến từ tám đời rồi.】

Ủa? Sao giọng hệ thống hôm nay cũng khàn khàn, nghe gợi cảm y như giọng ai kia vậy?

Còn đang hoang mang hoài nghi nhân sinh thì Lục Cứu đã đeo balo một mực bước ra khỏi đồn. Tôi thầm nghĩ: Tiếc quá, còn chưa kịp nói lời cảm ơn tử tế.

Hệ thống vẫn dùng cái chất giọng khàn khàn ấy nói tiếp: 【Với tư cách là NPC, hắn chỉ đang đi vá lỗi (bug) cho hệ thống thôi.】

Ừ nhỉ, theo nguyên tác thì tôi không được trầy da tróc vảy chút nào. Nhờ có Lục Cứu gánh còng lưng mà giờ tôi chỉ bị trật chân nhẹ. Chẳng lẽ cậu ta chỉ đơn thuần là một con “bot” đi sửa lỗi game thật sao? Tiếc thật đấy, đẹp trai thế kia mà làm công cụ thì phí hoài quá.

Hệ thống ho khan một tiếng: 【Hết việc rồi đúng không? Tôi đi ngủ đây.】

Vâng, không bị trừ điểm sinh mệnh là tôi vui rồi.

One thought on “FULL “Lăn Giường” Với Hệ Thống Cực Phẩm

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *