FULL Lật Mặt Boy Tâm Cơ

Chương 1.

Tết về quê, tôi phát hiện chồng sắp cưới của mình – người đàn ông quyền quý lạnh như kem đá – có dấu hiệu… sắp có bạn gái.

Dưới ánh đèn ban công mờ ảo, anh ta đứng đó, dáng cao vai rộng, mặt mũi sáng sủa, da trắng như sữa rửa mặt xịn. Mắt anh phản chiếu ánh đèn như ánh trăng rơi trên bông sen trắng – vừa lạnh lùng vừa thánh thiện, không dính một hạt bụi trần.

Không hổ là giáo sư trẻ hot nhất Đại học A. Đẹp đến mức phi logic.

Anh đang nghiêng đầu nói chuyện video call, giọng trầm ổn dịu dàng, dịu đến mức tôi tưởng người trong điện thoại là mẹ anh chứ không phải cô gái xinh như minh tinh.

Tôi lặng lẽ tiến lại gần, nhìn thấy rõ cô nàng trong điện thoại. Xinh thật, làm tôi suýt bật khóc vì hiểu nhầm giới tính chồng sắp cưới.

Điện thoại vừa cúp, anh ta còn dán mắt vào màn hình, mặt lo lo.

Tôi đột ngột lên tiếng:
— Người anh thích à?

Anh ta giật nảy, quay phắt lại, mặt cau có:
— Hứa Kim Kim, cô đến từ bao giờ?

Tôi nhún vai thản nhiên:
— Ba anh gọi nhờ tôi xem anh chết hay sống. Tôi chỉ tiện đường nghe lén thôi. À mà, cô em gái vừa nãy là crush à?

Anh ta nhíu mày, mặt lạnh tanh:
— Chỉ là đồng nghiệp.

Tôi không đáp, chỉ nhướng mày.

Người ngoài nhìn vào chắc nghĩ anh ta là quý ông lịch thiệp ai cũng được đối xử tử tế. Nhưng thật ra, trong lòng Ứng Trạc có cái cân siêu chuẩn: Ai đáng gần, ai phải né xa — không bao giờ nhầm.

Nên dù anh ta nói không thích cô kia, thì 90% là nữ thần trong lòng rồi.

Tối đó tôi uống chút rượu, men lên, đang định về phòng thì anh ta bỗng bước ra chặn trước mặt tôi.

Giọng trầm:
— Hứa Kim Kim, chúng ta hủy hôn đi.

Tôi ngước mắt nhìn:
— Vì cô gái lúc nãy à?

Anh ta thoáng khựng rồi lắc đầu:
— Không liên quan đến ai cả. Tôi muốn nói từ lâu rồi. Tôi không yêu cô, cũng không ép bản thân cưới được. Hủy hôn đi, tốt cho cả hai.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta. Không nói gì. Nhìn mãi.

Ban đầu anh còn bình tĩnh, sau thì bắt đầu luống cuống, ho khẽ, tai đỏ dần lên.

Cuối cùng tôi nhếch môi:
— Không được đâu.

Ứng Trạc sững sờ.

Tôi nghiêng đầu, lặp lại rõ ràng:
— Không được, Ứng Trạc. Tôi muốn cưới anh.

Lúc này anh ta như nổ tung:
— Tại sao? Hả, cô thích tôi chắc?

Tôi nhíu mày, ngạc nhiên thiệt sự:
— Không thích là không cưới được à? Luật mới à?

Anh ta nghẹn lời, mặt như nàng dâu bị bắt cưới chồng quê. Rồi bắt đầu xả nguyên tràng như tụng kinh:

— Cô không sợ tôi ngoại tình à? Không sợ tôi có con riêng à? Tôi sẽ không đưa cô đồng nào, không yêu chiều, không lãng mạn gì cả. Tôi còn cực kỳ ghét cô nữa!

— Tôi muốn hôn nhân mở đấy! Cô kiêu ngạo thế, chịu nổi không?

Tôi nhìn anh ta thao thao bất tuyệt, mắt dán vào cái môi mỏng mềm đang mấp máy, thầm nghĩ: Môi đẹp thế này đáng lẽ nên để một nữ tổng tài hôn đến sưng đỏ chứ không phải dùng để lảm nhảm.

Tôi nheo mắt:
— Giáo sư Ứng, lại đây, để tôi nếm thử một miếng.

Anh ta cứng họng:
— Cái… cái gì?

Tôi không đợi thêm, túm lấy cà vạt anh ta, kéo xuống.

Anh ta trố mắt như nai con, vừa định phản ứng thì tôi đã giữ cổ áo, kéo sát, rồi…

Cắn môi anh ta một phát.

Ứng Trạc cứng đờ. Lúc tôi đưa lưỡi lướt nhẹ qua đầu lưỡi anh ta, anh khẽ rên một tiếng. Tai đỏ ửng, mặt đỏ bừng. Bị hôn đến mấy giây mới hoàn hồn, anh ta hoảng loạn đẩy tôi ra.

Vừa lau miệng vừa run, như sắp khóc:
— Hứa Kim Kim, cô…

Tôi chỉ vào môi anh ta:
— Sưng rồi đấy, hôn đấy.

Ứng Trạc đứng hình. Mặt méo xệch như mèo bị nhúng nước.

Tôi chép miệng, cảm thán chân thành:
— Giáo sư Ứng cũng ngọt phết đấy chứ…

Anh ta im bặt. Mắt hoe đỏ, thở phì phò, quay người bỏ chạy.

Tôi nhìn theo, nhàn nhạt nói với theo:
— Ứng Trạc, mỗi lần anh nhắc đến hủy hôn, tôi sẽ hôn anh một lần. Hôn đến khi anh câm miệng mới thôi. Tôi nói được làm được, không tin thì thử đi.

Anh ta loạng choạng một nhịp, sau đó chạy biến.