Chương 2
2
Hôn ước giữa tôi và Ứng Trạc là do hai ông nội vỗ vai nhau hứa từ thời kháng chiến chống… cô đơn.
Nhà họ Ứng ba đời buôn bán phát đạt, gia thế khỏi bàn.
Tôi chỉ gặp anh ta đúng một lần vào năm tôi tám tuổi.
Trong ký ức mơ hồ, cậu bé trắng trẻo, đeo nơ đỏ, ôm quyển sách to bằng cái mặt, ngơ ngác nhìn tôi như thể… tôi là cái bảng cửu chương thứ 11.
Thậm chí tên tôi là gì, cậu ta cũng không biết.
Ai ngờ lớn lên, cậu bé đó biến hình thành soái ca quốc dân, mặt đẹp hơn cả filter.
Tôi nhìn cái gương mặt thường thường của mình, khẽ cười tự giễu.
Anh trai tôi từng nói: “Em lấy được Ứng Trạc, sau này dù anh có chết cũng yên tâm.”
Anh bệnh nặng rồi.
Tâm nguyện cuối cùng của anh là được thấy tôi lên xe hoa… với cái người lạnh như nước đá kia.
Và tôi thì không nỡ khiến anh thất vọng.
Sáng hôm sau.
Vừa xuống lầu, đụng mặt ngay Ứng Trạc. Tôi tươi cười chào:
“Chào buổi sáng!”
Anh ta giả điếc. Mặt lạnh hơn cả điều hòa, khí chất y hệt dòng chữ: “Người lạ né, người quen tránh.”
Thay luôn chiếc sơ mi trắng hay mặc, đổi sang áo thun đen rộng thùng thình như thể đang để tang nụ hôn đầu bị cướp.
Tôi cười cười, bước sát lại, hạ giọng trêu:
“Áo đen, quần đen, mặt cũng đen… chẳng lẽ vì bị tôi ‘trấn lột’ nụ hôn đầu nên hóa đen luôn rồi hở?”
Ứng Trạc khựng lại. Cằm siết chặt. Hình như bị gợi lại ký ức đau thương.
Mi run, tai đỏ, mặt lúng túng như vừa bị điểm danh khi chưa học bài.
Anh ta liếc tôi, nghiến răng:
“Hứa Kim Kim, dù cô có giở chiêu gì, tôi cũng không khuất phục! Tôi nhất định phải hủy hôn! Dù có chết cũng không cưới cô!”
Tôi nhướng mày cười, khẽ nhón chân lên:
“Ứng Trạc, anh đúng là… học không thuộc mà còn hay mất bình tĩnh.”
Anh ta cảnh giác ngay. Mắt trợn lên, tay lập tức bịt miệng.
Tôi nhìn từ đầu đến chân, bật cười:
“Trời ơi, nhìn anh kìa. Chẳng lẽ tưởng tôi lại định hôn tiếp?”
Trúng tim đen, Ứng Trạc lúng túng. Cụp mắt, thở dài nhẹ nhõm khi thấy tôi đứng yên.
Nhưng đúng lúc anh ta định hạ tay, tôi cúi xuống… hôn lên mu bàn tay.
Anh chết trân.
Tôi mỉm cười:
“Đúng rồi đó. Không chịu cưới tôi thì cứ xác định—tôi hôn tới khi nào anh mỏi tim thì thôi.”
Ứng Trạc nhìn bàn tay vừa bị “tấn công”, rồi từ từ ngước lên.
Ánh mắt chạm nhau. Trong thoáng chốc, anh ta trông như một chú cún con đơn thuần, bị dụ trúng bẫy mà còn chưa biết.
Mở hôn nhân hả?
Tôi mua cho anh cái bếp mở, anh vô đó ngoan ngoãn nấu cơm cho tôi đi.
Đến tận bữa sáng, tai Ứng Trạc vẫn đỏ như bị nướng bằng đèn hồng ngoại.
Anh ta cúi gằm mặt, nhìn chăm chăm cái bánh như thể bánh nợ mình ba trăm triệu.
Mãi đến khi cha anh, chú Ứng, ngồi xuống, anh mới như sực nhớ ra việc quan trọng:
“Cha, con gửi thông tin bạn con rồi ạ, tên là Chu Tinh.”
Chú Ứng nhíu mày, ngạc nhiên:
“Ủa, con chủ động nhờ cha lần đầu tiên đấy! Mà Chu Tinh nghe giống tên con gái… Là con gái thật hả?”
Ứng Trạc gật đầu cái rụp: “Dạ, đúng.”
Tôi đang mãi nghĩ lát nữa ghé bệnh viện thăm anh trai, không cẩn thận đánh rơi cái muỗng.
Xoảng!
Cả bàn ăn quay lại nhìn.
Tôi vội cười trừ, kéo khoé môi cứng đờ:
“Con xin lỗi chú Ứng, tay con… bị trượt.”
Chú Ứng xua tay, giọng ôn tồn:
“Có cái muỗng thôi mà. Để giúp việc dọn.”
Ứng Trạc quay lại với bát cháo, mặt vẫn đỏ, lầm lầm cúi đầu ăn tiếp.
Không khí bàn ăn lại trở về trạng thái “thiền định”.
10 phút sau.
Ứng Trạc ngẩng lên, mặt vẫn hơi… xông hơi, cố nặn ra một nụ cười méo mó:
“Thật ra… Chu Tinh là tiền bối hồi con mới đi làm. Lúc đó gà lắm, cô ấy từng giúp con một lần. Hôm qua cô ấy nhờ, nên con mới giúp lại. Chỉ là trả ơn thôi, không có gì khác đâu.”
Tôi và chú Ứng còn chưa kịp ngẫm xem… tự nhiên khai ra làm gì, thì…

