Mị Ma Nghèo Gặp Cún Bự XL 23cm

Truyện Mị Ma Nghèo Gặp Cún Bự XL 23cm - Ngôn tình thanh xuân vườn trường, hài hước - Yokopod

Chương 1: Nhìn phát biết ngay “độ dài” của đàn ông!

Đúng 12 giờ đêm, Quý Việt Chi lại réo điện thoại. Giọng hắn khàn khàn, lười biếng truyền qua loa: “Anh với Lâm Vi đang định ‘lên đồ’ hành sự. Anh gửi địa chỉ khách sạn rồi, trong vòng 15 phút mang cho anh một hộp ‘ba con sói’ loại siêu mỏng, size đại tới đây.”

Nghe đến hai từ “size đại”, đầu óc tôi lập tức nảy số, chấn động đến mức chẳng thèm để ý bộ phim nóng bỏng trên màn hình máy tính đang bước vào đoạn cao trào gay cấn. Size đại! Chội ôi, quả nhiên tổ tiên mách bảo tôi đổi mục tiêu là không sai đi đâu được!

“Dạ vâng, ok con dê luôn, em phi tới ngay đây!”

Cúp máy, tôi lập tức lục tung ngăn kéo, lôi ra hộp “áo mưa” size XL đúng ý hắn. Thân là mị ma, mấy cái nhu yếu phẩm này tôi tự tích trữ được cả rổ, việc gì phải tốn tiền ra tạp hóa đầu ngõ mua cho ngại ngùng.

Đúng 15 phút sau, tôi đã có mặt trước cửa khách sạn trên chiếc xe đạp công cộng thân thương. Đang ngơ ngác tìm số phòng thì thấy Quý Việt Chi đang đứng tựa lưng vào bức tường cách đó không xa. Hắn kẹp điếu thuốc đang cháy dở trên tay, híp mắt cười cợt nhìn tôi.

Tôi ba chân bốn cẳng lao đến, hai tay dâng báu vật lên ngang đầu: “Thiếu gia, hàng của ngài đây, mời ngài xài tự nhiên!”

Phải công nhận Quý Việt Chi dậy thì thành công mỹ mãn. Dáng người cao ráo, lại còn là dân chơi biết ăn diện. Hôm nay hắn khoác nguyên cây đồ hiệu Paris Familys mới nhất, chỉ cần đứng im thôi trông cũng sang xịn mịn như người mẫu chụp ảnh tạp chí.

Hắn giơ ngón tay thon dài lên chọc chọc vào má tôi: “Nửa đêm nửa hôm bị anh dựng dậy, chắc đang buồn ngủ lắm hả?” Tôi gãi đầu cười hì hì: “Ơ đâu có, em đang bận cày phim mà.” Nực cười, làm gì có con mị ma chính hiệu nào lại đi ngủ sớm vào cái giờ linh thiêng này?

Quý Việt Chi nhếch môi, có vẻ không tin lắm. Hắn nhận lấy cái hộp nhỏ, buông một câu với giọng điệu bề trên đầy ban ơn: “Đừng có sốt ruột, người tiếp theo sẽ đến lượt em.”

Thật ra thì tôi cũng hơi nôn nóng thật, nhưng nghe hắn nói thế, tôi chẳng lấy gì làm lạ. Vì trong lòng tôi đã có sẵn một cuốn sổ thù vặt, đếm hết lượt đám hoa cỏ vây quanh hắn rồi. Chờ đêm nay hắn “lên giường” với hoa khôi khoa Lâm Vi xong, thì cái tên Cố Dao này sẽ là người kế tiếp trong danh sách chờ. Tuy là số xếp chót, nhưng có thịt ăn là tốt rồi, không kén chọn!

Nghĩ đến đấy, tôi không nhịn được mà cười khúc khích. Hắn nhíu mày, phả ra một ngụm khói thuốc: “Này, không ghen đến phát khóc thì thôi, sao em lại cười hớn hở như được mùa thế kia?”

Ơ, không được cười à? Để chiều lòng vị “khách hàng VIP” này, tôi lập tức vận công, nặn ra hai giọt nước mắt cá sấu lăn dài trên má, sụt sùi diễn sâu: “Em xin lỗi, em chỉ muốn anh được vui vẻ thôi mà…”

Lúc này Quý Việt Chi mới thỏa mãn cái lòng hư vinh, rũ mắt cười hài lòng. Đúng lúc đó, cửa phòng “cạch” một tiếng mở ra. Lâm Vi chỉ khoác độc chiếc áo tắm, thò đầu ra ngoài gọi: “Quý thiếu, em chuẩn bị xong rồi á~”

Vừa nhìn thấy tôi, nụ cười thẹn thùng trên mặt cô nàng lật bánh tráng sang vẻ khinh khỉnh, mỉa mai: “À, con bé chạy vặt tới rồi đấy à?” Tôi nở một nụ cười chuẩn hoa hậu thân thiện, gật đầu chào: “Vâng, em đến ship đồ thôi ạ. Chúc hai người có một đêm xuân đáng nhớ, mặn nồng chăn gối nhé!”

Nói rồi, tôi nhanh tay lướt điện thoại, phát hiện mình chưa kết bạn WeChat với cô nàng. Thế là tôi hào hứng chìa mã QR ra: “Người đẹp ơi, kết bạn cái đi? Đợi cô ‘xài’ xong Quý thiếu thì chị em mình inbox giao lưu, chia sẻ trải nghiệm thực tế chút đỉnh nha?”

“Bộp!” Chiếc điện thoại tội nghiệp của tôi bị Quý Việt Chi thẳng tay gạt bay xuống đất. “Ăn nói cái kiểu gì đấy? Làm như anh đây là trai bao không bằng!”

Hắn sầm mặt, một tay ôm lấy Lâm Vi đang có biểu cảm nghệ thuật đầy ngơ ngác, thô bạo kéo vào trong phòng. “Rầm!” Cửa đóng then cài.

Cái khách sạn năm sao này cách âm tốt đến mức đáng ghét. Tôi áp tai vào cửa mà chẳng nghe ngóng được tí động tĩnh nào để xem năng lực của thiếu gia nhà ta tới đâu. Tiếc hùi hụi, tôi đành lủi thủi đi xuống lầu, quét mã chiếc xe đạp công cộng rồi thong dong đạp về nhà cày tiếp bộ phim đang dở dang.

Ai mà dè, sáng sớm hôm sau thức dậy, tôi bàng hoàng phát hiện đẳng cấp mị ma của mình lại… tăng vọt lên một bậc. Tôi khóc ròng trong bất lực. Mị ma nhà người ta thì đi “thực chiến” để lấy kinh nghiệm lên cấp, còn tôi thì ngày ngày tích đức bằng cách cày phim đen với chơi game người lớn để thăng hạng.

Nhưng thôi, trong cái rủi lại có cái may. Sau trận thăng cấp này, tôi đã mở khóa được một kỹ năng mới toanh. Chính là: Nhìn phát biết ngay “độ dài” của đàn ông!

Vừa thức dậy với siêu năng lực mới, tôi lập tức ba chân bốn cẳng phi thẳng đến trường để kiểm chứng trên người Quý Việt Chi.

Nhưng người tính không bằng trời tính, vì chạy quá vội, tôi chưa kịp tìm thấy mục tiêu thì đã đâm sầm vào một lồng ngực vững chãi của ai đó. Nhờ phúc lợi của dòng máu mị ma, thay vì ôm đầu rên rỉ “ôi da, đau quá” rồi vội vàng lùi lại như mấy nữ chính bách hợp, tôi lại thuận thế dán chặt người vào đối phương, nhân cơ hội bàn tay “vô tình” lướt qua một đường trên ngực bụng người ta.

Ôi chuỗi tổ tiên ơi, nam thần phương nào thế này! Oa, múi bụng săn chắc, vuông vức y như thanh chocolate loại xịn! Cực phẩm! Đúng là cực phẩm của tạo hóa mà, AAA!

“Bạn học ơi, cậu có sao không?”

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, trong lòng đang thầm đoán xem đây là nam thần khoa nào hay là hotboy của đội bóng rổ trường. Thế nhưng, đập vào mắt tôi lại là gương mặt của Tạ Trác – thanh niên mọt sách nghiêm túc, khô khan nhất cái lớp này?!

Hôm nay anh chàng diện một chiếc áo phông xám đơn giản, mái tóc hơi dài rủ xuống, suýt chút nữa là che khuất đôi mắt ẩn sau gọng kính đen dày cộp. Nhưng dù có che thế nào thì nửa khuôn mặt thanh tú lộ ra bên dưới vẫn đẹp trai đến nghẹt thở. Bờ môi anh ấy không hề mỏng dính như mấy gã tra nam ngoài kia, mà là kiểu môi dày, hồng hào, đúng gu tôi thích mới chết chứ.

Đã vậy, chiều cao của anh chàng đúng là không đùa được đâu, cảm giác phải mét chín chứ chẳng chơi.

Nhưng điều khiến tôi đứng hình mất năm giây chính là: Trên đỉnh đầu anh ấy đang hiển thị một con số chói lòa: “23”.

Đậu xanh rau má!! Bình thường tôi vốn chẳng mặn mà gì với mấy chàng mọt sách, nhưng ai mà ngờ được anh chàng này lại là cao thủ thâm tàng bất lộ, nắm giữ “báu vật quốc gia” thế này!

“Bạn học ơi?” Tạ Trác thấy tôi đực mặt ra, liền đưa bàn tay thon dài huơ huơ trước mắt tôi.

Nhìn kìa, bàn tay ấy vừa trắng, các khớp xương lại rõ ràng, nghệ thuật vô cùng! Tôi thề là tôi chỉ muốn biến thành cây bút để được anh ấy cầm suốt ngày thôi! Trong lúc kích động, tôi lỡ tay chộp luôn lấy bàn tay của người ta, khiến Tạ Trác ngẩn tò te.

“Tay cậu đẹp xuất sắc luôn! À không, ý tôi là… nhìn chỉ tay của cậu đoán được tướng số cậu siêu đỉnh ấy.” Tôi vội vàng tém tém lại, nuốt nước miếng ực một cái rồi luyến tiếc buông tay anh ấy ra. “Cảm ơn cậu vừa nãy đã đỡ tôi nhé. Hôm nay thời tiết đẹp thật đấy, à mà… cậu có bạn gái chưa nhỉ?”

Tạ Trác vừa mím môi định nói câu “không có gì” thì liền đứng hình. Vành tai ẩn sau mái tóc đen mềm mại bỗng chốc đỏ rực lên như quả cà chua chín. “Chưa… chưa có.”

Nói xong câu đó, cái dáng người cao lớn của anh chàng vội vàng lách qua người tôi, ngượng ngùng cắm đầu bỏ chạy thẳng. “Ơ kìa? Chờ tôi với chứ!”

3 thoughts on “Mị Ma Nghèo Gặp Cún Bự XL 23cm

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *