Mị Ma Nghèo Gặp Cún Bự XL 23cm

Truyện Mị Ma Nghèo Gặp Cún Bự XL 23cm - Ngôn tình thanh xuân vườn trường, hài hước - Yokopod

Chương 2:

Đến khi tôi thong thả bước vào giảng đường thì Tạ Trác đã yên vị ở một góc. Tôi đang định tiến tới ngồi cạnh anh ấy thì đột nhiên da gà dựng ngược, cảm giác có một ánh mắt sắc lẹm như dao cau đang găm chặt vào mình.

Quay đầu lại nhìn. Ơ kìa, chẳng phải là “khách hàng VIP” Quý Việt Chi mà tôi đang tìm kiếm bấy lâu sao?

Lúc này, xung quanh hắn đang là một bầy ong bướm, mấy cô nàng xinh đẹp vây quanh ríu rít. Hắn thì lười biếng, hờ hững ngồi đó, bày ra cái bộ dạng chuẩn chỉnh của một thiếu gia ăn chơi trác táng thời xưa. Hắn vừa xoay xoay chiếc điện thoại trong tay, vừa nhìn tôi với vẻ mặt đầy bất mãn.

À, tôi nhớ ra rồi. Trước đây ngày nào tôi cũng tình nguyện làm osin mang bữa sáng đến cho hắn, mặc kệ hắn có thèm đếm xỉu hay thẳng tay ném vào thùng rác. Nhưng hôm nay mải ăn mừng vì được thăng cấp, tôi quên bén mất gã.

Thế nhưng, khi ánh mắt tôi chạm vào con số “12” lù lù trên đỉnh đầu Quý Việt Chi, tôi suýt thì bật cười thành tiếng.

Cái đồ tra nam chỉ giỏi phét lác! Có bấy nhiêu đó mà cũng tinh tướng! Đều tại tôi dại dột, bị mấy tấm ảnh sáu múi sẹc-xy ở bể bơi mà hắn đăng trên trang cá nhân lừa tình. Ai mà ngờ được, nhìn giao diện thì rõ là ngon nghẻ, hoành tráng, hóa ra bên trong lại là kiểu “thân cây cổ thụ nhưng kết quả ớt hiểm”!

Bảo sao mấy cô người yêu cũ của hắn, cô nào cô nấy quen chưa được ba bảy hai mốt ngày đã vội vàng khăn gói ra đi.

Tôi không thèm nể nang gì nữa, trực tiếp tặng hắn một cái ngón tay thối (🖕), sau đó dứt khoát quay lưng bước lên bậc thang, chọn ngay vị trí trống bên cạnh Tạ Trác rồi ngồi phịch xuống.

Khác hẳn với mùi nước hoa nồng nặc sặc mùi tiền của Quý Việt Chi, trên người Tạ Trác lại tỏa ra một mùi hương cực kỳ thanh mát, dễ chịu. Tôi không kìm được lòng, ghé sát vào vai anh ấy: “Hít hà, hít hà…” Thơm dã man, nghiện thực sự!

“Bạn học ơi?” Tạ Trác bất đắc dĩ lên tiếng khi thấy tôi cứ như một con cún nhỏ đang nằm sấp trên cánh tay anh ấy mà ngửi lấy ngửi để.

“À… hi hi,” tôi ngượng ngùng ngồi thẳng dậy, kiếm cớ chữa thẹn: “Chỉ là mình thấy mùi hương trên áo cậu giống hệt loại nước giặt mà nhà mình hay dùng ấy mà.” “Thật sao?” Vành tai Tạ Trác nghe vậy lại càng đỏ dừ lên. Anh ấy im lặng dọn bớt sách vở trên bàn sang một bên, nhường thêm không gian cho tôi ngồi thoải mái. Chu đáo đến thế là cùng!

“Cộc! Cộc! Cộc!” Từ dãy bàn phía dưới bỗng vang lên tiếng gõ nhịp đều đặn đầy khó chịu. Tôi liếc mắt nhìn xuống. Thì ra là thiếu gia Quý Việt Chi đang xoay người lại, mặt mày cau có, nhăn nhó nhìn tôi trân trân.

Sắp đến giờ vào lớp, mấy cô nàng vây quanh hắn cũng đã tản ra hết, vị trí bên cạnh hắn lúc này đang trống không. Bình thường, đó vốn là “chỗ ngồi đặc cách” của tôi sau khi đám fan-girl của hắn rời đi.

“Ting.” Điện thoại trong túi áo rung lên. Thiếu gia: 【 Anh đếm từ 1 đến 5, khôn hồn thì mò xuống đây ngay. 】

“Xì, rảnh háng!” Tôi thản nhiên gõ cạch cạch: 【 Thế thì anh cứ đếm tiếp đi nhé, đếm đến Tết Công Gô luôn cũng được. 】

Nhắn xong, tôi úp luôn điện thoại xuống bàn, mở máy tính bảng ra chuẩn bị nghe giảng. Đùa à, làm sao một mị ma có lòng tự trọng như tôi lại đi làm liếm cẩu cho một gã đàn ông chỉ có 12cm cơ chứ? Đẹp trai đến mấy cũng bốc hơi theo con số 12 ấy rồi!

Giáo sư bước vào lớp. Quý Việt Chi bất lực phải quay mặt lên bảng, nhưng ánh mắt âm trầm, hậm hực của hắn vẫn thỉnh thoảng găm vào người tôi.

Suốt cả buổi học, Tạ Trác cực kỳ nghiêm túc nghe giảng và chép bài, chẳng bù cho cái tên Quý thiếu gia kia, hết bấm điện thoại chơi game lại quay sang nhắn tin tán tỉnh em này em nọ. Người ta nói quả không sai, đàn ông lúc tập trung làm việc là quyến rũ nhất. Mà đối với trường hợp “23cm” này, tôi lại càng thấy đúng vạn lần!

Trong lúc tôi đang chống cằm, đắm đuối ngắm nhìn đường xương quai hàm sắc lẹm như dao cạo của “con mồi mới”, thì một tiếng sét đánh ngang tai vang lên: thầy giáo gọi đích danh tôi lên bảng trả lời câu hỏi.

Ủa alo? Lên đại học rồi mà vẫn có tiết mục kiểm tra bài cũ “thân thương” thế này á?

Tôi uể oải đứng dậy, trong đầu đã thủ sẵn câu cửa miệng “Em không biết thưa thầy” thì bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp, nam tính của Tạ Trác khẽ vang lên bên tai, nhắc bài cho tôi từ đầu đến cuối.

Chội ôi, cứu tinh đời tôi! Tôi lập tức “máy móc” lặp lại y chang lời anh chàng. Thầy giáo gật gù ra hiệu: “Ngồi xuống đi. Lo mà tập trung nghe giảng vào, không phải lúc nào cũng có người ‘nhắc tuồng’ cho em đâu nhé.”

Tôi hí hửng ngồi xuống, quay sang nhìn thì thấy mặt Tạ Trác đã đỏ bừng lên từ lúc nào. Đúng là hài hước thật, đứa trốn học như tôi còn chưa biết ngại là gì, thế mà thanh niên chỉ mới cứu bồ có một tí đã ngượng chín cả mặt. Có lẽ một phần là do da mặt tôi dày như vạn lý trường thành, nhưng phần lớn là vì Tạ Trác nhà ta thực sự là một tổng tài hệ “dễ thẹn thùng”.

Hi hi, đáng yêu xỉu up xỉu down!

Bị thầy giáo dằn mặt thẳng thừng như thế, tôi cũng đành phải giả vờ ngoan ngoãn mở vở ra ghi chép. Nhưng ngặt nỗi, Tạ Trác đô con quá mức quy định. Mỗi lần anh ấy cử động bút viết bài, bờ vai rộng lớn ấy lại va quẹt, cọ xát không ngừng vào vai tôi. Qua lớp áo mỏng, tôi có thể cảm nhận rõ mồn một từng khối cơ bắp rắn rỏi, săn chắc trên cánh tay anh chàng.

Giao diện thế này, chắc chắn bế kiểu công chúa được cả tiếng đồng hồ chứ chẳng đùa.

Nghĩ đến viễn cảnh mờ ám đó, tâm trí tôi lại bay tận chín tầng mây. Nhịn được vài giây, máu “dê” trong người nổi lên, tôi đánh bạo đưa ngón tay ra véo nhẹ vào bắp tay Tạ Trác một cái. Thấy anh chàng đơ người không phản ứng, tôi lại càng được nước lấn tới, bắt đầu chuyển sang chế độ xoa nắn, bóp bóp…

Chao ôi, cảm giác “đã” cái nư gì đâu!

Chưa kịp để tôi tận hưởng thêm, Tạ Trác đã khẽ cắn môi, quay đầu lại nhìn tôi bằng ánh mắt bất lực, nhỏ giọng hỏi: “Bạn học Cố, cậu… cậu có chuyện gì cần giúp à?”

Hiếm khi thấy anh chàng gọi đầy đủ cả họ lẫn tên của tôi như thế. Tôi lập tức thu tay, trưng ra bộ mặt nghiêm túc của thanh niên nghiêm túc: “À, vừa nãy thầy giáo bảo cần chú ý phần nào ấy nhỉ, mình nghe không rõ. Cho mình mượn vở xem chút xíu được không?”

Tạ Trác hơi há hốc mồm, cái đầu mọt sách ngây thơ ấy hoàn toàn không mảy may nghi ngờ lời nói dối mười mươi của tôi. Anh ấy ngoan ngoãn đẩy cuốn vở sang, rồi cúi đầu, lí nhí như muỗi kêu: “Sau này… thôi bỏ đi. Nếu cậu cần mình giúp gì thì cứ gọi tên mình là được rồi, không cần phải… sờ mình đâu.”

Câu cuối anh chàng nói nhỏ đến mức suýt thì bay theo gió. Tôi vừa “vâng vâng dạ dạ” giả bộ đồng ý, vừa cắm cúi chép bài. Anh chàng ngây thơ vô số tội thế này, làm sao đấu lại một con mị ma đầy một bụng ý đồ xấu như tôi cơ chứ?

3 thoughts on “Mị Ma Nghèo Gặp Cún Bự XL 23cm

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *