CHƯƠNG 1
1
Ngày đầu tiên về nước, tôi cưỡi chiếc xe máy điện bé xíu của mình đút đít ngay chiếc xe sang của cậu ấm giàu nhất phố lớn: Tạ Khinh Hòa.
Nhìn người đàn ông bước xuống từ xe với hàng lông mày đẹp đẽ, gương mặt nét nào ra nét đấy không chê vào đâu được, tôi tự vỗ trán một cái. Ngay lập tức, tôi quyết định bằng mọi giá phải biến anh thành bố của đứa con tương lai của mình.
Vì mục đích này, tôi tự bịa cho mình một cái gốc tích giả: Bố cờ bạc bệnh tật, em gái còn đi học, bản thân thì đời nát bét. Bán luôn cái hình tượng “hoa sen trắng kiên cường” đã lỗi thời từ kiếp nào.
Lúc đến nơi, tôi khóc lóc gạt nước mắt, nức nở kể lể về hoàn cảnh cay đắng của mình với Tạ Khinh Hòa.
Anh chẳng những không hề động lòng thương, mà còn nhìn tôi bằng ánh mắt khó tả, dố dối hỏi: “Hay là… tôi cho cô ít tiền nhé?”
Nói rồi, anh rút một tấm séc từ trong áo, xẹt xẹt viết ngay con số một triệu.
Nhìn tấm séc đưa đến trước mặt, tôi lập tức ngẩn người. Không đúng lắm nhỉ. Chẳng phải ai trong giới cũng bảo Tạ Khinh Hòa khôn ngoan, tỉnh táo, lại còn lạnh lùng cạn tình lắm sao? Sao mà dễ lừa thế này?
Thấy tôi không nhận, anh còn chủ động nhét tấm séc vào lòng bàn tay tôi, rồi tốt bụng vỗ nhẹ lên vai tôi, nghiêm túc bảo: “Nếu không đủ thì cứ tìm tôi.”
Tôi: “…”
Nhìn anh bằng ánh mắt đầy phức tạp, tôi bắt đầu hối hận về quyết định xin nhờ cái giống để sinh con của mình. Thế nhưng ngó sang gương mặt đẹp không góc chết kia, tôi lại chẳng nỡ rời đi.
Tôi chớp chớp mắt, một tay siết chặt tấm séc, tay còn lại cố sức dụi mắt đến đỏ hoe, nghẹn ngào bảo: “Anh Tạ, anh đúng là hiếm có trên đời. Dù tối nay về nhà có bị ông bố cờ bạc đánh chết, nhưng anh yên tâm, tôi sẽ không vì anh tốt mà bám lấy anh đâu. Hu hu hu…”
…
Thế là, bằng bản lĩnh mặt dày vô đối, tôi theo Tạ Khinh Hòa về nhà.
2
Tôi tên là Ngu Tinh Vãn, là con một trong nhà.
Lý do tôi bám lấy Tạ Khinh Hòa rất đơn giản: chỉ để bịt cái miệng ngày nào cũng giục cưới của bố tôi. Hết bảo nhà họ Ngu không thể mất giống, lại đến chuyện cơ ngơi nhà họ Ngu lớn như thế này nhất định phải có người gánh vác, rồi ép tôi đi gặp mặt hết người này đến người khác.
Bị ép đến phát điên, tôi nảy ra một ý tưởng tuyệt vời: Xin nhờ cái giống để sinh con! Như thế vừa không cần lấy chồng, lại vừa có con nối dỗi. Mà Tạ Khinh Hòa với gen nét nào ra nét đấy chính là mục tiêu hàng đầu của tôi.
3
Ban đầu tôi cứ nghĩ Tạ Khinh Hòa dắt mình về nhà là vì mê đắm vẻ ngoài của tôi, định bụng cùng làm chút chuyện lớn.
Nhưng thực tế thì chẳng có gì xảy ra cả. Những cảnh tượng khiến đỏ mặt tim đập trong đầu tôi hoàn toàn không xuất hiện.
Sắp xếp chỗ ở cho tôi xong, Tạ Khinh Hòa liền xem như trong nhà chưa từng có thêm người, ngày nào cũng tăng ca ở công ty đến khuya muộn. Đừng nói là về ngủ với tôi, có khi anh còn chẳng nhớ nổi tôi là ai.
Ở nhà họ Tạ nửa tháng, những tin nhắn giục đi gặp mặt của bố ngày càng dồn dập. Tôi quyết tâm chơi lớn, chủ động bò lên giường của Tạ Khinh Hòa.
4
Tôi chọn đúng ngày thứ Sáu để hành động.
Tắm rửa thơm tho sạch sẽ xong, tôi lẻn vào phòng anh, ngoan ngoãn nằm chờ sẵn. Ai ngờ cái tên Tạ Khinh Hòa đáng ghét này, đến thứ Sáu mà vẫn tăng ca muộn như thế.
Chờ mãi chờ mãi, cuối cùng tôi ngủ quên lúc nào không hay. Mãi đến gần nửa đêm, tiếng mở cửa của Tạ Khinh Hòa mới đánh thức tôi dậy.
Lúc đó tôi còn tưởng mình đang ở nhà, miệng lẩm bẩm: “Chẳng phải đã bảo 10 giờ đừng làm phiền tôi rồi sao?”
Tôi dụi dụi mắt, miễn cưỡng mở ra. Ngay sau đó liền thấy Tạ Khinh Hòa đang đứng ở cửa. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, vai rộng eo thon, dáng người đẹp hết chỗ chê.
Tôi lập tức tỉnh táo lại, nhớ ngay đến kế hoạch leo lên giường của mình. Tôi vội bật dậy, tạo một tư thế đầy quyến rũ, cố ý cất giọng mềm mỏng: “Anh Tạ, anh về rồi à?”
Tạ Khinh Hòa ở cửa hờ hững liếc tôi một cái, nhưng chẳng buồn đáp lời. Anh ung dung tháo đồng hồ đặt lên bàn.
Sau đó, ánh mắt anh hướng về phía tôi, một tay kéo lỏng cà vạt, tay còn lại chậm rãi cởi cúc áo.
Một cúc.
Hai cúc.
Ba cúc…
Nhìn cảnh cơ bụng sáu múi lộ ra trước mắt, tôi tròn mắt ngẩn ngơ. Hê hê, không ngờ mỹ nhân kế hiệu quả đến thế, tôi không nhịn được nữa rồi…
Ngay lúc tôi còn đang thầm mừng vì tối nay chắc chắn sẽ thành công, ánh mắt Tạ Khinh Hòa bỗng đảo đi chỗ khác, cứ như đột nhiên không nhìn thấy tôi đang tạo dáng trên giường nữa.
Chiếc sơ mi trắng đắt tiền được anh tiện tay ném xuống sàn. Anh để trần nửa người trên, đi thẳng vào phòng tắm. Chẳng mấy chốc, bên trong vang lên tiếng nước chảy rào rào.
Còn tôi thì chết đứng trên giường. Tạ Khinh Hòa bị mù à? Một người đẹp sờ sờ ra đấy mà anh cũng làm ngơ cho được.
Ngay lúc tôi bắt đầu nghi ngờ sức hút của bản thân, cửa phòng tắm mở ra. Tạ Khinh Hòa chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, hơi nước nóng còn vương trên người, anh bước thẳng đến giường, nằm xuống nhắm mắt lại, coi tôi như không khí.
Tôi bắt đầu nghi ngờ không biết có phải mình bị tàng hình rồi không. Không nhịn nổi nữa, tôi cúi xuống, khẽ vỗ lên gương mặt đẹp như tạc của anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sự tồn tại của tôi thấp đến thế cơ à? Ban nãy chẳng phải anh còn nhìn tôi chằm chằm sao?”
Tạ Khinh Hòa vẫn không mở mắt.
Tôi tức đến bật cười. Tức quá, tôi kéo phăng chiếc chăn ra, ngồi hẳn lên vòng eo săn chắc của anh, cúi xuống hôn lên đôi môi mỏng đỏ thắm đầy quyến rũ kia.



