🔥 HOT FULL Ngoại Lệ Của Cậu Ấm Bắc Kinh

Truyện Ngoại Lệ Của Cậu Ấm Bắc Kinh - Yokopod

CHƯƠNG 2

Đôi môi mềm mại chạm vào nhau, xen lẫn mùi rượu thoang thoảng làm tôi khựng lại.

Ơ? Tối nay anh có uống rượu.

Có lẽ vì vị rượu làm tôi thấy thích thú, tôi vô thức thè lưỡi liếm thêm một cái. Chính cái hành động theo bản năng ấy lại khiến Tạ Khinh Hòa đột nhiên khẽ rên lên một tiếng. Âm thanh trầm khàn, nghe mà muốn rụng rời cả người.

Mặt tôi nóng bừng bừng. Lúc này tôi mới giật mình nhận ra trò vừa rồi của mình hình như hơi quá trớn.

Thôi chết! Suýt nữa thì tôi phạm tội ép người ta rồi.

Tôi vội vàng định chồm dậy rời khỏi người anh. Đúng lúc ấy, Tạ Khinh Hòa bỗng dưng mở mắt.

Đôi mắt đen sâu hun hút như vực thẫm, cuộn trào một làn sóng cảm xúc mãnh liệt.

Anh nhìn tôi chằm chằm, miệng lẩm bẩm: “Là mơ sao?” “Chắc là vậy rồi.” “Thế thì tôi chẳng buồn giữ kẽ nữa, là em tự dẫn xác đến trước mặt tôi đấy nhé.”

Nói xong, anh kéo mạnh tôi xuống. Tấm thân nóng hổi lập tức đè chặt lấy tôi. Bầu không khí như quánh lại. Đôi mắt anh tối sầm đến mức ẩn hiện sắc đỏ.

Lần đầu tiên tôi biết sợ, cũng là lần đầu tiên muốn rút lui. Nhưng Tạ Khinh Hòa chẳng cho tôi cơ hội đổi ý. Anh cúi xuống hôn tôi tới tấp.

Về sau, mỗi lần tôi cố sức vùng vẫy bò ra khỏi người anh, trong lòng lại trào dâng niềm hối hận quay quắt. Tại sao mình lại đi chọc vào cái tên Tạ Khinh Hòa này cơ chứ? Với cái đà thể lực như thế này, làm sao tôi chịu cho thấu?

Đến tận nửa đêm, tôi khóc nấc lên, gắng sức đẩy người đàn ông trên mình ra: “Đ… đừng nữa mà.”

Tạ Khinh Hòa cúi xuống, dịu dàng hôn đi những giọt mồ hôi trên trán tôi, giọng khàn khàn đầy mê hoặc: “Vợ ơi, lần cuối thôi, anh thề đấy.”

5

Sáng hôm sau, tôi vừa ôm cái eo đau nhức vừa chửi thầm trong miệng. Quả nhiên, lời đàn ông nói trên giường thì chẳng thể tin nổi câu nào.

Đêm qua bầm dập thế này, không biết có dính bầu được không nữa. Chắc là được chứ nhỉ. Tạ Khinh Hòa… công nhận là khỏe thật.

Trong đầu tôi bất giác hiện lên cảnh tối qua anh ghé sát tai tôi thở dốc, mặt tôi lại được đà bốc cháy.

Đúng lúc ấy, Tạ Khinh Hòa bước vào. Chẳng biết có phải vừa được khai thông kinh mạch hay không mà vừa vào phòng anh đã nhào tới ôm chầm lấy tôi.

“Em có chỗ nào khó chịu không? Tối qua là anh không tốt…”

Tay tôi theo bản năng đặt lên cái bụng vẫn còn hơi êm ẩm, mặt đỏ lây sang tận mang tai.

Tạ Khinh Hòa ôm tôi vào lòng, giọng nói ngập ngừng có chút ngại ngùng: “Tối qua… anh không… ừm… nếu em chưa muốn có bầu thì hay là uống thuốc nhé?”

????

Vừa nghe nhắc đến chuyện có bầu, tôi lập tức tỉnh cả người, vội vàng gạt đi: “Không được đâu!”

Tạ Khinh Hòa nhìn tôi đầy ngơ ngác.

Tôi lập tức trưng ra nụ cười yếu ớt đúng chuẩn “hoa sen trắng”: “Ý em là… từ nhỏ người em đã lạnh, rất khó có thai.”

Ánh mắt anh lập tức tràn ngập vẻ xót xa. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi rồi dịu dàng bảo: “Không sao đâu, anh không để ý chuyện đó.”

Tôi cười gượng, trong lòng thầm nghĩ: Ai cần anh để ý hay không chứ. Chỉ cần dính bầu thành công, tôi sẽ lập tức cao chạy xa bay.

6

Kể từ sau lần tôi bò lên giường thành công, Tạ Khinh Hòa làm xong việc là về nhà đúng giờ hơn hẳn.

Tuy con người anh khá kín kẽ, lần nào cũng phải để tôi chủ động trước, nhưng ở một phương diện nào đó thì anh lại vô cùng chăm chỉ. Ngoại trừ chuyện tôi vẫn chưa dính bầu ra thì ở mọi mặt khác, tôi đều gật đầu hài lòng về anh.

Trùng hợp là, anh cũng nghĩ như thế về tôi.

Sau một trận mây mưa nồng nhiệt, anh ôm lấy tôi, cả hai đều mồ hôi nhễ nhại. Giọng nói khàn khàn quyến rũ vang lên bên tai: “Bé cưng, mình ở bên nhau lâu như vậy rồi, khi nào em mới đưa anh về ra mắt bố mẹ em đây?”

Tôi lập tức ngẩn người. Ba tháng… mà cũng tính là lâu sao? Hơn nữa, “ông bố cờ bạc, bà mẹ bệnh tật” thì có cái gì đáng để đưa về gặp cơ chứ?

Thấy tôi im lặng, Tạ Khinh Hòa tỏ vẻ không vừa lòng. Bàn tay anh chậm rãi luồn từ eo tôi trượt dần lên trên.

“Hửm?”

Tôi khẽ thở gấp, đẩy nhẹ anh một cái rồi cười gượng đáp: “Hôm nào rảnh… em nhất định sẽ đưa anh về.”

7

Tôi luôn tự coi mình chỉ là người yêu bé nhỏ được Tạ Khinh Hòa bao nuôi. Nhưng hình như anh lại chẳng nghĩ thế. Dường như anh xem tôi là bạn gái chính thức của mình.

Hồi học cấp hai, tôi từng đọc vô số tiểu thuyết chủ tịch ngang ngược đầy mâu thuẫn cẩu huyết. Trong đó, trước khi gặp nữ chính, các vị chủ tịch đều chỉ xem mấy cô nhân tình bên cạnh là chỗ xả nhu cầu, tuyệt đối không bao giờ động lòng.

Họ luôn giữ đúng nguyên tắc: “Chỉ lên giường, không hôn môi.”

Nhưng Tạ Khinh Hòa thì hoàn toàn ngược lại. Anh rất thích hôn tôi, nhất là những lúc quấn quít. Mỗi khi không kiềm chế được, trong đôi mắt anh lại thấp thoáng một thứ tình cảm mà tôi chẳng thể nào hiểu nổi.

Thậm chí thấy tôi ở nhà chán nản, anh còn chủ động muốn dắt tôi theo đến buổi tụ tập với bạn bè anh.

Đúng là buồn cười. Mang cái gốc tích giả như tôi thì làm sao dám đi chứ?

Mặc dù nhà họ Ngu cũng thuộc hàng giàu có, nhưng ở phố lớn Kinh Thành thì vẫn chưa đủ mâm đủ chỗ. Vòng bè bạn của Tạ Khinh Hòa và tôi vốn dĩ chẳng thể chung đường.

Nhưng người ta bảo chẳng sợ chuyện rành rành, chỉ sợ chuyện bất ngờ. Tôi tuyệt đối không thể thò mặt vào hội bạn của Tạ Khinh Hòa.

Thế nhưng đời không như là mơ. Chịu không nổi sự nài nỉ của anh, cuối cùng tôi vẫn đi. Và cũng chính tại đó, tôi vô tình nghe được tin Tạ Khinh Hòa sắp sửa đi gặp mặt xem mắt.

8

Tôi đứng ngoài cửa phòng riêng. Bên trong vang lên tiếng cười đùa rôm rả của đám thanh niên:

“Khinh Hòa, nghe nói cậu sắp đi gặp mặt xem mắt à? Sao tự dưng lại nghĩ quẩn thế?” “Được đấy anh Tạ, ỉm ỉm thế mà đã chuẩn bị đi xem mắt rồi.” “Con gái nhà ai thế? Lại làm cho anh Tạ gật đầu đồng ý được cơ à.”

Qua khe cửa, tôi nhìn thấy Tạ Khinh Hòa đang ngồi trên ghế nệm da.

Trên gương mặt đẹp đến mức làm tôi mê muội xuất hiện một nụ cười nhàn nhạt. Giọng anh hờ hững, buông một câu thản nhiên:

“Rồi tôi cũng phải lấy vợ thôi. Đi gặp mặt thì có làm sao đâu.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *