FULL Nhắm Mắt Yêu Nam Chính

Truyện Nhắm Mắt Yêu Nam Chính – Yokopod

Chương 1

1

Bên tai là tiếng hò reo, cổ vũ ầm ĩ.

Lục Kỳ Niên hơi cúi đầu, đôi mắt ánh lên nét cười nhàn nhạt:

“Cho anh à?”

Tim tôi đập liên hồi như trống làng. Đúng lúc tôi định lấy hết dũng khí để tỏ tình thì… trong đầu đột nhiên vang lên giọng nói của một cô gái:

[Kha kha, loại nữ phụ mà đòi mơ tưởng nam chính thì chỉ có nước nhận cái kết đắng thôi.]

Bàn tay đang siết chặt phong thư của tôi khựng lại.

Giọng nói kia vẫn tiếp tục xè xè trong đầu:

[Nữ phụ mà tỏ tình với nam chính á? Không bị từ chối thê thảm thì cũng xui xẻo gánh họa thôi.]

Tôi ngẩng đầu lên, va phải đôi mắt đang đong đầy nét cười của Lục Kỳ Niên. Anh nhìn tôi chăm chú, ánh mắt dịu dàng như muốn vắt ra nước. Thấy tôi ngơ ngác, khóe môi anh còn khẽ cong lên, đôi môi đầy đặn nhếch nhẹ một cái đầy mê hoặc.

Lục Kỳ Niên… không thích mình ư?

Thế sao ngày nào anh cũng lượn qua lượn lại trước mặt mình, làm tim mình ngứa ngáy thế này?

Giọng nữ kia lại gào lên tống tiền tống tình:

[Sao với chả giếc? Tại cô là đồ háo sắc! Đồ biến thái đấy! Chẳng lẽ cô định chờ bị hắn từ chối, mất sạch mặt mũi rồi mới sáng mắt ra?]

Vừa dứt lời, trước mắt tôi bỗng hiện ra một đoạn phim: Trong đó, khi tôi tỏ tình, Lục Kỳ Niên đã dịu dàng nhưng cực kỳ dứt khoát từ chối.

Tôi luống cuống, mắt rấn rấn nước hỏi: “Anh không thích em thật sao? Thế sao trước giờ anh lại đối xử đặc biệt với em như thế?”

Lục Kỳ Niên ra vẻ bất lực, như thể không lỡ làm tôi tổn thương. Nhưng ngay sau đó, có tiếng người đứng ngoài phán một câu xanh rờn: “Trần Hựu Hy, quả ảo tưởng lớn nhất đời cô là nghĩ anh ấy thích cô đấy!”

Tiếng đám đông xung quanh lập tức ồ lên giễu cợt.

2

Đoạn phim vụt tắt.

Tim tôi thắt lại. Cả thái độ lẫn giọng điệu của Lục Kỳ Niên trong viễn cảnh đó đều chân thật đến đáng sợ. Thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng thở dài thót tim ngay bên tai.

Lúc này, Lục Kỳ Niên thực tế vẫn đang đứng chờ câu trả lời của tôi. Nhìn đôi mắt đầy vẻ mong chờ của anh, trong lòng tôi tự nhiên bùng lên một ngọn lửa bực tức.

Nhớ lại xem! Mỗi lần nói chuyện với tôi, sợ tôi nghe không rõ nên anh đều cố tình cúi sát vào tai tôi. Giọng nói thì trầm thấp quyến rũ như móc câu. Nếu pháp luật cho phép, tôi đã đu bám vào cổ anh mà cắn từ lâu rồi!

Mỗi lần chơi bóng xong, tôi đưa nước, anh nhận lấy kiểu gì cũng “vô tình” chạm vào tay tôi. Bàn tay thon dài, ấm áp ấy, nếu không vì phải giữ kẽ thì tôi đã chộp lấy hôn cho mấy phát ngay tại chỗ rồi!

Lại còn cái trò lau mồ hôi nữa! Rõ ràng anh cố ý vén áo để lộ cơ bụng sáu múi trước mặt tôi, làm mắt tôi dính chặt vào đấy không dời ra nổi.

Nếu thế này mà không tính là quyến rũ, dụ dỗ tôi thì là cái gì?!

[Cô chỉ là nữ phụ thôi, nghĩ mình xứng chắc?] – Giọng nói kia lại giễu kẹt, sự khinh thường hiện rõ trong từng chữ.

Ủa, sao lại không xứng? Tôi xinh đẹp, lắm tiền, thông minh, không thuốc lá, không rượu bia, lại càng không đánh đàn ông. Tuyệt vời thế này mà bảo không xứng?

Tôi hằn học trừng mắt nhìn Lục Kỳ Niên. Nhưng theo bản năng, tay tôi vẫn đang đưa bức thư tình về phía anh.

Lục Kỳ Niên khựng lại một chút, có vẻ đã hiểu ra. Ngón tay thon dài của anh chạm nhẹ vào phong thư, giọng nói đong đầy niềm vui không giấu nổi:

“Cảm ơn em. Anh sẽ trân trọng tấm lòng này. Vậy nên…”

3

“Sực tỉnh!”

Tôi bừng tỉnh cơn mê, lập tức giật mạnh bức thư về. Vì hành động quá gấp gáp, toàn bộ cơ mặt tôi méo xệch cả đi:

“Trả lại đây!”

Đôi mắt màu hổ phách của Lục Kỳ Niên hiện lên sự ngơ ngác, nhưng anh vẫn ngoan ngoãn buông tay. Đôi bàn tay trắng trẻo, thon dài với các khớp xương rõ ràng từ từ rút về, như vô tình lướt nhẹ qua mu bàn tay tôi. Một hơi ấm nhàn nhạt xẹt qua trong chớp mắt.

“Xin lỗi em.” – Giọng Lục Kỳ Niên vẫn dịu dàng như thế, nhưng lại đượm buồn đầy tiếc nuối.

Nói thật, từ trên xuống dưới anh chẳng có chỗ nào là tôi không thích, đặc biệt là cái bản mặt đẹp trai này. Ngay từ lần đầu gặp mặt đã khiến tôi tương tư đêm ngày.

Ánh mắt tôi vô thức hạ thấp xuống, lướt qua múi cơ bụng thấp thoáng sau lớp áo thun trắng của anh.

Đã không cho sờ thì chớ, ngày nào cũng lượn lờ quyến rũ người ta. Đúng là đồ hồ ly tinh!

Tôi vò nát lá thư thành một cục tròn xoay, cúi gập người thật sâu trước mặt Lục Kỳ Niên, dằn giọng:

“Một người đầy mùi sách vở như em… sao dám trèo cao tới loại đầy mùi quyến rũ lẳng lơ như anh được? Chào thân ái và không bao giờ hẹn gặp lại!”

Nói xong, tôi quay đầu bỏ chạy thục mạng.

Sau lưng lập tức bùng nổ tiếng bàn tán náo nhiệt của đám đông:

“Má nó chứ! Tao cứ tưởng sắp được xem phim ngôn tình lãng mạn chứ! Ha ha ha!”

“Lục thần ơi là Lục thần!”

“Đại tiểu thư bảo mày lẳng lơ kìa, nghe rõ chưa?”

Tôi ngoảnh đầu nhìn lại một cái. Lục Kỳ Niên vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt sâu thẳm khó đoán, không chút biểu cảm mà chằm chằm nhìn theo tôi.

Bị nhìn đến giật thót tim, tôi chột bụng thu hồi ánh mắt, giò cẳng vắt lên cổ chạy còn nhanh hơn cướp.

4

Tôi nghĩ mãi vẫn không thể hiểu nổi. Đời tôi sống vốn thuận buồm xuôi gió, thế mà lại vấp ngã đau điếng ngay trước cửa nhà Lục Kỳ Niên.

Tâm trạng bực bội, tôi kéo Kiều Lạc – cô bạn cùng phòng – ra ngoài uống rượu giải sầu.

Qua ba tuần rượu, đầu óc tôi bắt đầu ngà ngà say.

Kiều Lạc tò mò hỏi: “Không phải cậu thích Lục Kỳ Niên lắm sao? Sao hôm nay lại phũ với người ta thế?”

Tôi mơ màng ôm lấy cái mặt nóng bừng, suy nghĩ hồi lâu rồi tủi thân mếu mào:

“Tại… tại anh ấy không cho tớ hôn. Hức hức… Sao lại không cho tớ hôn một cái cơ chứ? Tớ chỉ muốn hôn thử một cái thôi mà, có phải đòi hái mặt trăng mặt trời đâu!”

Sắc mặt Kiều Lạc càng lúc càng kỳ quặc, trong mắt tôi, đầu cô ấy như biến thành bốn cái.

Tôi nghiêng đầu định nhìn cho rõ thì đột nhiên, chiếc mũ áo hoodie của tôi bị ai đó từ phía sau túm lấy, kéo mạnh về rệt.

Tôi ngơ ngác, theo lực kéo đó mà ngửa bật đầu ra sau…

Chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra, đầu tôi đã bị một bàn tay to lớn nhẹ nhàng nâng lên.

Tôi cố híp mắt, nhắm mắt mở mắt nhìn chằm chằm người trước mặt.

Lông mày rậm, mắt phượng thanh tú, trong ánh mắt còn đong đầy nét cười.

Đẹp trai đỉnh cao thế này, lại còn dùng ánh mắt tha thiết đó nhìn mình… Tôi hiểu rồi!

Tôi lập tức nhào tới, ôm chặt lấy eo anh rồi gào khóc om sòm:

“Mấy đồ buôn người chết tiệt! Sao lại bắt mất chồng tôi rồi? Chồng ơi… hu hu hu… sao giờ này anh mới đến tìm em?”

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ đầy sảng khoái. Người trước mặt cúi thấp xuống, gương mặt tuấn tú phóng đại ngay trước mắt khiến tôi choáng váng.

Theo bản năng, tôi đưa mặt dán sát lại định thơm một cái, nhưng cằm đã bị anh bóp nhẹ, không tài nào nhúc nhích nổi.

Dù đầu óc đang quay mòng mòng, tôi vẫn nghe ra trong giọng nói của anh có vài phần cưng chiều lẫn khàn lạnh:

“Em đang gọi ai đấy?”

Đúng lúc này, giọng nữ trong đầu tôi lại bắt đầu điên cuồng gào thét:

[Cái cô này im miệng đi! Đây không phải chồng cô đâu! Mở to hai con mắt ra mà nhìn kỹ lại xem nào!]

Tôi không phục, giơ nanh múa vuốt lao thẳng vào người anh:

“Anh… anh rõ ràng là chồng em mà! Chồng ơi, anh lên tiếng đi chứ…”

Gương mặt đẹp đẽ ấy chợt nở nụ cười rực rỡ, niềm vui hiện rõ giữa hàng mày khóe mắt:

“Thích chồng đến thế cơ à?”

Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

“Muốn anh hôn em không?”

3 thoughts on “FULL Nhắm Mắt Yêu Nam Chính

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *