FULL Nhắm Mắt Yêu Nam Chính

Truyện Nhắm Mắt Yêu Nam Chính – Yokopod

Chương 2:

Cái đầu tôi gật mạnh đến mức tưởng chừng sắp rơi luôn ra ngoài.

Kiều Lạc đứng bên cạnh chán chường bổ sung: “Chuẩn đấy. Ở trong ký túc xá nó cũng toàn gọi cậu như thế thôi. Tự nhiên tôi nhớ ra phòng KTX bị cháy rồi, tôi đi trước đây.”

Nói xong, cô ấy đi được hai bước lại quay đầu đe dọa:

“Đưa người về cẩn thận đấy nhé. Không thì tôi vặt đầu cậu.”

Lục Kỳ Niên lại bật cười:

“Cậu yên tâm. Tôi sẽ không nhân lúc người ta say mà giở trò lợi dụng đâu. Nếu tôi làm thế, chẳng cần cậu ra tay, tôi tự vặt đầu mình luôn.”

Tôi chỉ thấy hai người này phiền phức quá chừng. Chồng tôi chẳng thèm để ý đến tôi, cứ đứng đó lảm nhảm cái gì đâu đâu.

Bực mình, tôi lắc lắc cái đầu nặng trĩu rồi lao thẳng đầu vào người anh:

“Đau… Sao mà cứng như đá thế?”

Khác hoàn toàn với viễn cảnh tôi húc bay anh ra ngoài, đầu tôi đau muốn xỉu. Cơ bắp trên người anh rắn chắc như mảng tường gạch.

Kiều Lạc nhìn tôi bằng ánh mắt “bó tay toàn tập với con sâu rượu này”, rồi nhanh chóng tếch mất.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt hoàn toàn đúng gu mình, trong lòng lại rạo rực ngứa ngáy:

“Thích… Muốn hôn cơ.”

Tôi lảo đảo đứng dậy, kiễng chân định hôn anh một cái.

Ai ngờ Lục Kỳ Niên như đoán trước được bài, anh nhẹ nhàng lùi về sau nửa bước. Thế là tôi lao rầm vào lồng ngực anh.

Nhìn thấy miếng mồi ngon trước mắt mà không ăn được, đau khổ quá đi mất!

“Hôn một cái thôi. Chỉ một cái thôi mà!” – Tôi giơ một ngón tay lên ăn vạ.

Lục Kỳ Niên nắm lấy ngón tay tôi hạ xuống, dở khóc dở cười: “Có ai xin hôn mà lại giơ ngón giữa ra thế không?”

Trời ơi, đẹp trai quá! Sao trên đời lại có người đẹp đến mức này chứ?

Mỗi lần anh nói chuyện, chỉ cần lông mày khẽ nhếch lên là lòng tôi lại như có tám trăm chiếc lông vũ cào qua cào lại. Mỗi khi anh cười, đôi mắt lấp lánh như chứa cả dải ngân hà, làm tôi dính chặt mắt vào không dứt ra nổi.

“Thật sự muốn hôn sao? Anh không muốn lợi dụng lúc em say đâu. Nhưng nếu em cứ quyến rũ thế này… anh cũng…”

Anh cúi đầu, ghé sát vào vai tôi, giọng nói khàn khàn quyến rũ:

“Không nhịn nổi mất.”

Giọng trầm thấp đầy mê hoặc vang lên ngay sát vành tai, kèm theo hơi thở nóng rực.

Tôi… Thật sự… Sắp bốc cháy đến nơi rồi!

Tôi bấu chặt lấy áo anh, dùng sức kéo anh cúi xuống. Lục Kỳ Niên chỉ cười, không hề né tránh. Hàng mi dày của anh khẽ rung rinh như cánh bướm. Theo lực kéo của tôi, anh chậm rãi cúi người, càng lúc càng gần…

Môi tôi sắp sửa chạm vào môi anh rồi!

Đột nhiên, anh khựng lại rồi đứng thẳng lưng lên.

Tôi sắp phát điên đến nơi rồi đấy!

Lục Kỳ Niên nắm lấy bàn tay đang quậy phá của tôi, dỗ dành: “Hựu Hy, bây giờ em đang không tỉnh táo. Để anh đưa em về trước, được không?”

Trong đầu tôi vẫn có một giọng nói chói tai gào lên, khẳng định đây không phải chồng tôi.

Hừ, tôi chả tin!

Tôi tủi thân nhìn anh: “Anh không thích em nữa đúng không? Đến hôn em một cái anh cũng tiếc.”

Lục Kỳ Niên áp hai tay nâng mặt tôi lên, khẽ cười. Đôi mắt màu hổ phách của anh như chứa đựng ánh trăng đêm, dịu dàng và tĩnh lặng:

“Anh có thích em. Chính vì thích em nên anh càng phải bảo vệ em, tôn trọng em chứ.”

Tôi đang định mở miệng cãi tiếp thì trong đầu bỗng vang lên một tiếng “Oong” chói tai.

Tôi hốt hoảng: “Xong rồi! Trong đầu em có người đang nói chuyện. Chắc em sắp chết rồi…”

Người trước mặt lại bật cười, đưa tay xoa xoa đầu tôi:

“Em say thật rồi đấy. Để anh xoa đầu cho dễ chịu nhé, lát nữa anh đưa em về.”

5

Tôi mơ mơ màng màng, đến khi Kiều Lạc quay lại đỡ lấy tôi, tôi lại bắt đầu vùng vẫy dữ dội:

“Hu hu hu… Chồng ơi, anh đi đâu đấy? Mấy tên buôn chồng chết tiệt! Em nhớ anh đến mức bỏ ăn bỏ học đây này. Đừng đi mà! Chỉ cần anh ở lại, bảo em đi lái siêu xe, ở biệt thự em cũng ráng chịu khổ được!”

Kiều Lạc bất lực ôm trán, một tay vẫn phải ôm chặt lấy tôi vì sợ tôi té ngửa:

“Ông tướng ơi, cậu nói gì dỗ nó đi chứ! Mau lên, say vào rồi bướng hơn cả trâu nữa!”

Tôi như con cá mắc cạn nhảy choi choi, không ngừng quẫy đạp. Kiều Lạc chịu hết nổi liền đẩy tôi về phía Lục Kỳ Niên:

“Vợ cậu thì cậu tự ôm đi nhé! Đừng để nó nhảy đầm trong lòng tôi nữa!”

Lục Kỳ Niên vội vàng dang tay đỡ lấy tôi, giọng điệu lại càng thêm dịu dàng:

“Anh hứa, ngày mai lúc em tỉnh dậy, anh vẫn sẽ ở đây đợi em. Giờ mình đi nghỉ trước nhé?”

Tôi nắm chặt lấy tay anh, mắt rấn rấn nước:

“Vậy lúc anh ra ngoài săn bắt… nhất định phải cẩn thận đấy nhé!”

Anh bật cười thành tiếng nhưng vẫn kiên nhẫn đáp lời: “Được rồi, anh hứa. Em cứ yên tâm.”

Tôi nhìn anh trối trệch một hồi lâu, thấy anh gật đầu chắc chắn mới chịu an tâm nhắm mắt.

Kiều Lạc thở dài: “Phiền cậu chăm sóc cậu ấy giùm tôi. Hôm khác tôi mời cậu bữa cơm.”

Cô ấy kéo tôi lại. Lần này tôi rất biết điều, ngoan ngoãn rúc ngay vào lòng cô ấy nhắm mắt ngủ khò.

Trên đường lên thang máy, Kiều Lạc giơ tay véo má tôi một cái rõ đau.

Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy. Kiều Lạc tặc lưỡi lắc đầu:

“Trần Hựu Hy à Trần Hựu Hy, cậu tiêu đời rồi. Cậu sắp sửa vì tình mà đi đào rau dại rồi đấy. Đã thế còn bao trọn cả ngọn núi để đào nữa cơ!”

3 thoughts on “FULL Nhắm Mắt Yêu Nam Chính

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *